Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Tôi đã đem cứu người ra cái cớ ép trả ơn, buộc Cố Thời An phải bạn trai tôi suốt một năm.

Anh ghét tôi, vậy nên tôi ngang ngược, trực tiếp kéo áo anh ra, dùng mọi cách dính sát lấy anh.

Bạn bè anh nói xấu tôi, tôi liền hôn đến mức anh đỏ ửng, bắt anh phải mang theo những dấu vết đó ra ngoài.

Cho đến một ngày, tôi nhận được một tin nhắn nặc danh:

“Người hôm đó cứu là tôi, không phải Cố Thời An.”

Kèm theo đó là một bức ảnh hiện trường, khiến sắc mặt tôi lập tái đi.

Tôi vội vàng lao vào bếp, chặn Cố Thời An—người bị tôi ép phải vào bếp nấu ăn lại.

“Đừng nữa, chẳng phải anh đã hẹn Giang Nguyệt ?”

Cố Thời An nhướng mày, ánh mắt mang theo vài phần nghi ngờ: “ lại định giở trò gì?”

Tôi ba món một canh đã nấu xong, gượng gạo cười:

“Không có gì đâu, là sợ anh không kịp thôi, mau ra ngoài đi.”

Tôi đẩy anh ra đến cửa, Cố Thời An lại đứng sững tại chỗ.

1

nghiêm túc đấy à?”

Tôi gật mạnh, “Đi nhanh đi, lát nữa Giang Nguyệt đợi sốt ruột không hay.”

Đôi mắt đen như mực rơi lên mặt tôi, như muốn rõ ý đồ của tôi.

Thế tôi thật sự là xuất phát từ tốt mà!

Cố Thời An không ra gì.

Anh tháo tạp dề ra, đi thẳng vào phòng .

Anh đổi sang một chiếc áo len lọ, che đi những dấu hôn dày đặc .

Tối qua, Giang Nguyệt đăng lên vòng bạn bè ảnh nghiêng mặt say của Cố Thời An.

Ngay đêm đó, tôi đã vừa cắn vừa cấu Cố Thời An đang .

Cố Thời An bị tôi hôn tỉnh, không gì được tôi, mặc cho tôi đè tay anh nghịch ngợm.

Cho đến khi động tác của tôi lúc trượt xuống…

Cố Thời An thở dốc, hai mắt đỏ ngầu.

Anh chống người lên, muốn đè tôi xuống dưới, lại bị tôi siết chặt.

Hơi thở nóng rực, nén nhịn phả lên mặt tôi, “Giang Tiêu Tiêu, nửa đêm lại phát điên cái gì?”

Tôi cắn mạnh lên Cố Thời An, vừa vừa tủi, “Vì cứu anh, tôi không thể đàn piano nữa! Thế mà anh còn dây dưa Giang Nguyệt! Tôi không cho anh gặp Giang Nguyệt nữa!”

của Giang Nguyệt, tôi đã cãi nhau Cố Thời An rất nhiều .

Không có chút hiệu quả nào.

Tôi không mình đang cố chấp cái gì.

Cố Thời An đang cửa thay giày, “Tối tôi về đúng giờ.”

Bình thường tôi có yêu cầu anh phải về trước giờ giới nghiêm, dưới sự quản thúc điên cuồng của tôi, Cố Thời An có thể ngoan ngoãn theo.

Tôi cười tủm tỉm nói, “Không , mấy giờ được, không ảnh hưởng gì đâu.”

Động tác đứng dậy của Cố Thời An khựng lại, anh ngước mắt quan sát tôi thêm nữa.

vẫn không ra điều gì khác thường người tôi.

Một năm trước, tôi đã cứu Cố Thời An từ dưới biển lên.

Suốt cả đoạn đường kéo một người bảy mươi ký từ biển vào bờ, đến trước khi lên bờ, cả cánh tay tôi còn nặng nề va vào đá ngầm ven biển, đến giờ cần hơi dùng sức tay tôi vẫn run lên.

Từ đó, trở thành cái cớ để tôi uy hiếp Cố Thời An.

Câu “tôi cứu anh” trong miệng tôi, lặp đi lặp lại đến mức gần như muốn nhai nát luôn .

Tất cả mọi người đều nói Cố Thời An bị tôi quấn lấy, đời coi như xong.

nếu không phải vì ơn cứu mạng, một người bình thường như tôi vốn chẳng thể có bất kỳ liên quan gì một quý công tử như Cố Thời An.

Cố Thời An kéo cửa ra, chuẩn bị đi.

Phía áo cao vẫn còn vết đỏ không che kín được.

những dấu vết ấy, tim tôi đập thình thịch.

Tôi hành anh thê thảm như vậy, không dám tưởng tượng đến lúc sự thật, anh xử lý tôi thế nào.

2

Không bao lâu sau, Giang Nguyệt nhắn tin cho tôi.

【Cướp được thứ của người khác có thể giữ được bao lâu?】

Bức ảnh được chụp một quán cà phê.

có một tay lọt vào khung hình, mu tay là những đường gân xanh hơi nổi lên, như thể bất cứ lúc nào có thể căng bật ra.

Đó là tay của Cố Thời An.

Lúc giường, tay ấy không bao nhiêu siết lấy cơ thể tôi, tôi quá quen cảm giác tay anh, hiểu rõ ai hết lực từng đốt ngón tay của anh.

Mỗi tôi chạy đi mách anh rằng bạn bè anh bắt nạt tôi, Cố Thời An đều nắm lấy tay đang khẽ run của tôi, giọng khàn thấp nói: “ .”

Tôi ghét nhất là anh nói câu đó, đá thẳng chân anh đang quấn lấy mình ra.

Cố Thời An bị tôi trái ý, giận .

Ánh mắt anh tối sầm lại, lực người tôi mạnh .

Trước đây, hễ thấy kiểu khiêu khích như thế , tôi nhất định chạy thẳng tới hiện trường.

tiên mắng Giang Nguyệt mặt dày, mắng Cố Thời An không có chừng mực.

Mắng mệt lại mặt dày nằm trong Cố Thời An mà thiếp đi.

bây giờ không giống nữa, Cố Thời An đúng là bị tôi cướp về.

Tôi không nhịn được mà nhắn cho tin nhắn nặc danh đó: 【 còn ai khác không?】

Một lúc sau, bên kia trả lời tôi.

【Không.】

thật sự quen Cố Thời An ?】

【Ảnh còn có thể là giả à?】

【Hồi anh ấy học Trường Trung học số một thành phố A, anh ấy là lớp trưởng lớp Hai khối Ba.】

【Anh ấy số nhà xxxx……】

Tôi lập thấy da tê rần, gọi điện cho người đó.

Gần như cùng lúc, cuộc gọi được bắt máy.

Tôi nóng lên tiếng: “ cứ đừng nói Cố Thời An trước!”

dây bên kia nghe thấy giọng tôi, im lặng một lúc.

Ngay sau đó, như một kẻ biến thái, người đó bật cười thành tiếng.

“Giọng của chị nghe hay quá.”

“Tôi miễn cưỡng đồng ý vậy.”

Tôi còn chưa kịp thở phào, bên kia đã lại lên tiếng.

“Vậy chị, có phải chị nên chịu trách nhiệm tôi không?”

Cách nói quá quen thuộc khiến tôi lập giật mình.

“Hả?”

“Hôm đó sau khi chị hô hấp nhân tạo cho tôi, tôi không thể nào chấp nhận những người phụ nữ khác nữa.”

nữa, đó là nụ hôn của tôi.”

Trong tôi toàn là kết cục của việc hố Cố Thời An, nào còn tâm trạng nghĩ đến loại ?

nữa, giọng điệu thương lượng của đối phương quen thuộc đến mức đáng sợ…

Tôi ngây ra một lúc, lập phản ứng lại.

Đây chẳng phải là cách tôi hố Cố Thời An ?

Lúc đó đúng là tay tôi bị thương thật.

nguyên nhân thật sự khiến tôi quyết định hố Cố Thời An, là vì tôi nảy tham.

Tôi mê mặt anh, ham tiền anh.

Anh lại còn nợ tôi một tương lai quang minh, vốn dĩ nên là thứ anh phải bù đắp cho tôi!

bây giờ ?

Bây giờ không thể nói thông được nữa !

Tôi thành kẻ lừa đảo, còn đem ơn cứu mạng ra ép anh báo đáp suốt đúng một năm trời.

Mỗi Cố Thời An bị tôi ép về nhà đúng giờ, tôi đều có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh hận không thể giết tôi.

Thậm chí vì Cố Thời An không muốn chạm vào tôi, tôi có thể lén ra tay lúc anh .

Lột quần áo anh, bịt miệng anh lại.

Nhân lúc anh óc không tỉnh táo mà lên anh.

dần nhiều , tôi lúc to gan.

Giữa ban ngày ban mặt dám kéo áo anh, luồn tay vào bụng dưới anh, sờ loạn cơ bụng săn chắc của anh.

Nếu không phải tôi có lá bùa miễn chết là “ân nhân cứu mạng”, sớm đã không chết bao nhiêu .

Tùy chỉnh
Danh sách chương