Sống bên vị thái tử gia của kinh thành suốt ba năm, chúng tôi tưởng như đã quen thuộc đến mức không cần ánh sáng. Mỗi lần gần gũi, anh luôn tắt đèn, dịu dàng nói sợ tôi ngượng.
Cho đến một lần, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và bạn bè.
“Cái vết bớt trên mặt cô ta nhìn thật sự khó chịu.”
“May mà tắt đèn, giọng lại giống Mộc Mộc.”
“Cứ kéo dài đi, đừng cưới, ép cô ta tự rút lui là xong.”
Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu… người anh đặt trong tim từ đầu đến cuối, lại là em gái tôi.
Theo đúng ý anh, tôi vứt bỏ que thử thai, rời đi trong đêm, không ngoảnh lại.
Năm năm sau, chúng tôi gặp lại ở sân bay.
Ánh mắt anh dừng trên đứa bé gái đứng bên cạnh tôi—đứa trẻ có vài phần giống anh—đôi mắt lập tức đỏ lên.
“Ai cho em mang con của tôi đi khắp nơi như vậy?”
Con gái tôi ngẩng đầu, giọng non nớt mà lễ phép:
“Chú ơi, chào chú ạ~”