Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chị lật trang tiên – một bảng kê dự án.
trái là tên dự án, giữa là người hiện tế, phải là người ghi .
30 dự án, 30 cái tên.
“người hiện tế” – tất là “Giang Dự”.
“người ghi ” – tất là “Châu Đình”.
Sắc chị Lý thay đổi.
Chị tiếp tục lật.
Phần thứ là ảnh chụp lịch sử từ hệ quản lý dự án – trắng đen ràng.
Người tạo tài liệu là “Giang Dự”, người từng lúc đêm khuya – cũng là “Giang Dự”.
Tên Châu Đình chỉ xuất hiện duy nhất nộp cuối cùng.
“ là thật sao?”
“Dữ liệu hệ , không thể làm giả.”
Chị tiếp tục xem.
Phần ba là lịch sử chuyển khoản.
23 , tổng cộng 9.176 tệ.
Mỗi giao dịch đều ghi thời gian và số , kèm theo tin nhắn nhóm tương ứng.
“Còn là ?”
“Chi phí chia đều các buổi team building.” Tôi đáp.
“ năm ba tháng, 23 buổi, em chưa từng thông báo, nhưng nào cũng phải đóng .”
Lông mày chị Lý nhíu chặt hơn.
“Họ… không gọi em?”
“Không. nhóm có gửi tin, nhưng chưa từng nói thời gian hay địa điểm. Em hỏi thì cũng không ai trả lời.”
“Vậy số đó…”
“Thu đủ không thiếu.” Tôi nhạt,
“Châu Đình nói, chia đều là quy định, em không đi là việc của em, không thể để người khác trả thay.”
Chị Lý im lặng.
Một lúc sau, chị hỏi:
“Em xử lý thế nào?”
Tôi nhìn thẳng mắt chị:
“Em một sự công bằng.”
“Công lao thuộc về em – trả lại em. đáng ra của em – hoàn trả lại em. Lời xin lỗi cần có – phải có.”
“Nếu họ không thừa thì sao?”
“Chứng cứ đều ở rồi.” Tôi chỉ chồng tài liệu.
“Họ có thừa hay không… không còn quan trọng.”
Cửa mở ra, lượt có người bước .
Tôi nhìn thấy Châu Đình đi tiên, trên vẫn treo nụ .
Nhìn thấy tôi, cô sững lại một chút.
“Giang Dự? Sao cô cũng tới?”
“Khảo sát mức độ hài lòng, tôi cũng là nhân viên.”
“Ồ,” cô , “tôi cứ tưởng cô không tham gia mấy hoạt động kiểu .”
“Trước thì không,” tôi cũng , “hôm nay là ngoại lệ.”
Cô dường như cảm điều đó, nét thoáng mất tự nhiên chốc lát.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục lại.
“ thôi, vậy ngồi chung nhé.”
Cô ngồi xuống cạnh tôi.
Chị Lý hắng giọng:
“ rồi, người đến đủ rồi, chúng bắt nhé.”
“Xin lỗi, có thể đợi em một chút không ạ?” Tôi giơ tay.
“Có ?”
“Em có một việc, nói trước người.”
phòng lập tức im phăng phắc.
Châu Đình quay nhìn tôi, ánh mắt lóe lên một tia cảnh giác.
“ ?”
Tôi đứng dậy, cầm tập tài liệu, đi tới trước máy chiếu.
“Là thế ,” tôi bật máy chiếu, “em cho người xem vài thứ.”
07
Màn hình sáng lên.
Trang tiên là bảng kê phân bổ dự án.
30 dự án, tên, đối lập rệt.
“Cái là…” Hà Mẫn tròn mắt.
“ là toàn bộ các dự án tôi tham gia năm kể từ khi công ty,” tôi chỉ màn hình,
“ trái là người viết tế, phải là người đứng tên. người có thể xem.”
phòng im lặng như tờ.
Sắc Châu Đình thay đổi hẳn.
“Giang Dự, cô có ý ?”
“Không có ý ,” tôi lật sang trang tiếp theo, “chỉ là người xem thử, công lao phòng mình phân chia thế nào.”
Trên màn hình hiện ra ảnh chụp hệ quản lý dự án.
Lịch sử , dấu thời gian, tên người dùng – ràng từng dòng.
“ là lịch sử phương án quảng bá thương hiệu XX,” tôi nói,
“người tạo: Giang Dự, người cuối: Giang Dự, thời gian cuối là giờ sáng.”
“Nhưng phương án , người đứng tên là Châu Đình, thưởng 15.000 cũng là Châu Đình.”