Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

Tôi không dám đi lên, chỉ có như một tên trộm, ngồi đợi trong góc quán cà phê dưới lầu.

Sáu chiều, dòng người tan làm tuôn ra.

Mắt tôi dán chặt vào cửa ra vào.

Cuối cùng, tôi đã nhìn thấy cô ấy.

Cô ấy mặc một bộ vest váy trắng gạo gọn gàng, mái tóc dài búi lên, để lộ chiếc cổ thiên nga thon dài.

Trên mặt cô ấy là lớp trang điểm nhẹ tinh tế, bước đi ung dung, tự tin, xinh đẹp, cả người như đang phát .

Đó không phải người vợ trong ký ức của tôi, người lúc nào cũng mặc đồ ở nhà, để mặt mộc.

Đó là một phụ nữ công sở xa lạ, rực rỡ chói .

Tôi nhìn đến mức có chút thất thần.

Ngay lúc tôi chuẩn bị đứng dậy lao tới, tôi thấy bên cạnh cô ấy, còn có một người đàn ông.

Người đàn ông đó mặc bộ vest kiểu nghỉ ngơi chỉnh tề, nho nhã ôn hòa, đang nghiêng đầu nói gì đó với cô ấy.

Hứa Tịnh cười rồi, nụ cười đó, là nụ cười đã lâu rồi tôi không còn nhìn thấy trên mặt cô ấy nữa, một nụ cười nhẹ nhõm rực rỡ, phát ra từ tận đáy lòng.

Người đàn ông ân cần mở cửa chiếc xe hơi đen đang đỗ ven đường cho cô ấy, tay còn chắn trên nóc xe, sợ cô ấy va vào đầu.

Khoảnh khắc đó, lòng ghen tuông như rắn độc, gặm cắn trái tim tôi.

Trước khi lên xe, ánh mắt Hứa Tịnh vô tình lướt hướng tôi đang ngồi.

Cô ấy nhìn thấy tôi.

Tôi dám khẳng định.

Nhưng ánh mắt cô ấy, đến một phần mười giây cũng không dừng lại.

như… đang nhìn một người xa lạ bên đường, một tấm nền hoàn toàn không liên quan.

Sau đó, cô ấy cúi người, ngồi vào trong xe.

Chiếc xe lướt đi ổn định từ trước mặt tôi.

Một cơn gió thổi , tôi ngửi thấy một mùi nước hoa quen thuộc.

Đó là chai “Hoa hồng vùng vô nhân” mà vào kỷ niệm một năm cưới, tôi đã tặng cho cô ấy.

lâu rồi cô ấy không dùng nữa.

Nhưng lúc này, mùi hương quen thuộc ấy lại như một cái tát vang dội, hung hăng giáng lên mặt tôi.

Tôi cứng đờ đứng nguyên tại chỗ, nhìn chiếc xe đen hòa vào dòng xe cộ, biến mất không còn tăm hơi.

Tôi như một tên hề bị cả thế giới vứt bỏ, giữa con phố người đến người đi, diễn một vở bi kịch không ai vỗ tay.

Hóa ra, màn “truy thê hỏa táng tràng”, thật sự có thiêu một người tro.

10】

mở phiên tòa, thời tiết âm u đến đáng sợ.

sớm mẹ tôi đã bắt đầu lải nhải bên tai tôi, nói rằng nhất định phải ở trên tòa vạch trần “bộ mặt thật” của Hứa Tịnh.

Tôi mệt mỏi nhìn bà, một cũng không muốn nói.

Trước khi mở phiên tòa, luật sư của tôi đã thử liên lạc với bên kia về khả năng hòa giải tòa.

Bạn thân của Hứa Tịnh, cũng chính là luật sư đại diện của cô ấy, lịch sự nhưng kiên quyết từ chối.

“Anh Chu, thân chủ của tôi không muốn có bất kỳ dây dưa riêng nào với các người nữa. Mọi chuyện, cứ giao cho pháp luật phán quyết.”

Tôi ngồi ở ghế bị đơn, nhìn bóng dáng vừa quen thuộc vừa xa lạ trên ghế nguyên đơn đối diện.

Hôm nay Hứa Tịnh mặc một bộ đồ công sở đen, tóc búi gọn gàng tỉ mỉ sau đầu, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.

Từ lúc tôi bước vào đến bây , cô ấy chưa từng nhìn tôi lấy một .

Ánh mắt cô ấy, từ đầu đến cuối chỉ đặt trên phán và luật sư của mình, bình tĩnh, chuyên chú.

Phiên tòa bắt đầu.

Mẹ tôi với tư cách là nhân chứng của tôi, được gọi lên tòa.

Vừa lên, bà đã bày ra dáng vẻ lăn lộn ăn vạ, chỉ vào Hứa Tịnh, một mực khẳng định ba cuốn sổ đó đều là giả mạo.

“Thưa phán, ngài phải làm chủ cho tôi! Người phụ nữ này, cấu kết với người , làm sổ giả, chỉ để lừa tiền nhà tôi!”

“Tôi tháng rõ ràng đều cho nó tám nghìn, có khi dư dả còn cho một vạn! nó quay lại cắn một cái, nói tôi chỉ cho năm trăm, trên đời nào có cái lý như vậy!”

Bà vừa khóc vừa kể, diễn như thật.

Nếu không phải tận mắt tôi đã xem những cuốn sổ đó, có lẽ chính tôi cũng sẽ tin.

Thế nhưng, luật sư của Hứa Tịnh chỉ bình tĩnh chờ đến khi bà nói xong.

Sau đó, cô ấy trình lên phán nhóm chứng cứ đầu tiên.

“Thưa phán, đây là toàn bộ hóa đơn chi tiêu gia đình và chứng từ thanh toán điện tử trong ba năm của thân chủ tôi, tổng cộng một nghìn ba trăm bốn mươi hai tờ. một tờ, đều đối ứng từng mục một với chép trong cuốn sổ xanh này.”

Một xấp hóa đơn dày cộp, được sắp xếp ngay ngắn, được trình lên.

Ngay sau đó, luật sư lại lấy ra một chiếc USB.

“Bên trong đây là lịch sử trò chuyện WeChat giữa thân chủ tôi với ông chủ cửa hàng tiện lợi dưới lầu, cùng các tiểu thương ở chợ gần khu dân cư, và vài đoạn âm.”

Cô ấy phát ngay tại tòa một đoạn âm.

Giọng một người đàn ông trung niên vang lên: “Cô Hứa à, tiền gạo mì tháng này khi nào cô tiện trả nhé? Tôi biết cô một mình không dễ dàng gì, chồng cô thật sự không lo cho cô à, nào mua gạo cũng phải để cô chịu nợ trước.”

Đó là giọng ông chủ siêu thị dưới lầu nhà tôi.

Đoạn âm phát xong, cả phòng xử án rơi vào yên lặng.

Sắc mặt mẹ tôi trong nháy mắt từ đỏ sang trắng.

“Cái này… cái này là bọn họ thông đồng với nhau! Là vu oan!” bà vẫn còn đang vùng vẫy cuối.

phán gõ búa, ra hiệu cho bà im lặng.

Sau đó, phán nhìn về mẹ tôi, giọng nghiêm túc : “Nhân chứng Triệu Tú Liên, vừa rồi bà nói, bà từng chi trả một khoản năm mươi nghìn tệ để làm phẫu thuật cho chồng mình. Xin , bà đã thanh toán cho nguyên đơn Hứa Tịnh bằng hình thức nào? Tiền mặt, hay khoản ngân hàng?”

này, như một lưỡi dao mổ chính xác, cắt trúng chỗ hiểm của lời nói dối.

Mẹ tôi há miệng cứng lưỡi, một chữ cũng không nói ra được.

Bởi vì, căn bản không có chuyện đó.

Bà làm gì có đưa ra được chép khoản?

“Tôi… tôi đưa tiền mặt……” bà ấp úng, giọng nhỏ như muỗi kêu.

“Tiền mặt?” Luật sư của Hứa Tịnh lập tức truy , “Vậy xin , là đưa ở đâu? Vào thời gian nào? Có người nào khác có mặt để làm chứng không?”

“Tôi… tôi không nhớ!” tuyến phòng ngự của mẹ tôi hoàn toàn sụp đổ, bắt đầu nói năng lộn xộn trên ghế nhân chứng.

Luật sư của Hứa Tịnh ép sát từng bước, lại còn mời bà bán rau chợ lên tòa làm chứng.

Bà bán rau thật thà nói: “Đúng vậy, tôi nhớ cô con dâu nhỏ này, người đẹp lắm, nhưng mua rau tiết kiệm lắm. Nhiều tôi muốn giới thiệu cô ấy mua chút thịt bò ngon cho chồng cô ấy bồi bổ, cô ấy đều nói không đủ tiền, cuối cùng chỉ mua chút thịt băm rẻ tiền.”

một chứng cứ, một nhân chứng, đều như một cây búa nặng, nện mạnh lên những lời nói dối của mẹ tôi, cũng nện lên mặt tôi.

Tôi ngồi ở ghế bị đơn, cảm thấy tôi và mẹ tôi, như hai tên hề nhảy nhót.

Trước chứng cứ sắt đá như núi, mọi lời biện giải và vùng vẫy của tôi, đều trở nên nhợt nhạt, buồn cười đến thế.

Cuối cùng mẹ tôi mất khống chế cảm xúc, ở ngay trên tòa chỉ vào Hứa Tịnh mà chửi mắng, lời lẽ dơ bẩn, khó nghe vô cùng.

Cảnh sát tư pháp không không bước lên trước, nghiêm khắc cảnh cáo bà.

Từ đầu đến cuối tôi đều cúi gằm đầu, không dám nhìn bất kỳ ai.

Tôi cảm thấy tất cả mọi người trong phòng xử án đều đang nhìn tôi, ánh mắt của họ như vô số cây kim, đâm tôi đến mức toàn thân không còn lành lặn.

Tôi bị đóng lên cột nhục nhã, công khai hình.

Mà người hình tôi, lại là người mẹ thân nhất của tôi, và người phụ nữ tôi yêu nhất.

11】

Bản án của tòa được đưa xuống nhanh.

Kết quả không có bất kỳ điều gì bất ngờ.

Tôi thua tan tác không còn manh giáp.

Tòa án hoàn toàn chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của Hứa Tịnh.

Phán quyết tôi và Hứa Tịnh ly hôn.

Phán quyết tôi trong vòng một tháng phải hoàn trả toàn bộ các khoản cô ấy đã ứng trước, đồng thời theo pháp luật phân chia tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân của tôi.

Cộng tất cả các khoản lặt vặt nhỏ lại, số tiền tôi cần trả cho Hứa Tịnh cao tới gần một triệu tệ.

Tôi cầm bản án mỏng mảnh ấy, nhưng nặng tựa ngàn cân, trở về nhà.

Mẹ tôi giật lấy ngay, khi nhìn rõ kết quả phán quyết trên đó, mắt trợn ngược, ngã thẳng ngửa ra sau.

Tôi luống cuống tay chân đưa bà vào bệnh viện.

Bác sĩ chẩn đoán, là do tức giận công tâm, dẫn đến đột quỵ nhẹ.

Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần nằm viện điều trị trong một thời gian dài.

Tin mẹ tôi nhập viện nhanh chóng lan ra, họ hàng thay phiên nhau tới thăm.

Họ nhìn mẹ tôi nằm trên giường bệnh không nói một lời, lại nhìn tôi tiều tụy không chịu nổi, không có lấy một an ủi, toàn là những lời chỉ trỏ bóng gió lẫn trực diện.

“Chu Nhiên à, không phải tôi nói cậu, một người đàn ông to xác, sao đến vợ mình cũng không quản nổi vậy?”

“Đúng đó, từ đầu đã nói Hứa Tịnh nhìn là thấy lanh lợi rồi, mẹ cậu bảo cậu phải đề phòng một chút, cậu cứ không nghe.”

hay rồi chứ? Làm ầm lên thế này, gần như vét sạch cả gia sản, còn chọc cho mẹ cậu phát bệnh, cậu đúng là kiểu cưới vợ rồi quên mẹ điển hình đấy!”

một nói, đều như một cái gai, đâm vào tim tôi.

Tôi không biện giải.

Bởi vì tôi biết, tất cả những chuyện này, đều là tôi đáng phải chịu.

Để gom đủ tiền trả cho Hứa Tịnh, tôi bắt đầu quãng thời gian nhục nhã nhất trong đời mình.

Tôi bán chiếc BMW mà trước đây tôi từng lấy làm kiêu ngạo, coi như biểu tượng thân phận của mình.

Tiền bán xe vào tài khoản, vẫn còn thiếu một đoạn .

Tôi buông bỏ toàn bộ lòng tự trọng và diện, bắt đầu gọi điện cho những người bạn, đồng nghiệp mà trước đây từng xưng anh gọi em với tôi.

“Alo, lão Vương à, tôi Chu Nhiên đây… cái đó, dạo này tôi hơi thiếu tiền, cậu xem có … xoay cho tôi mười vạn được không?”

Đầu dây bên kia là sự im lặng lâu, và đủ kiểu từ chối uyển .

“Ây da A Nhiên, không khéo rồi, dạo này tôi mua nhà, thật sự là hết tiền rồi.”

“Chu Nhiên à, cậu không đùa đấy chứ? Cậu mà cũng cần vay tiền à? Để sau đi, sau đi.”

Ấm lạnh tình người, sự đời nóng lạnh, trong khoảng thời gian này, tôi đã nếm đủ cả.

Cuối cùng, tôi chắp vá khắp nơi, thậm chí còn vay cả mấy khoản vay mạng lãi suất không thấp, rốt cuộc gom đủ toàn bộ số tiền trên bản án.

Tối hôm gom đủ tiền, tôi thức trắng một đêm.

Tôi nhìn con số trong tài khoản ngân hàng trên điện thoại sắp bị xóa sạch, cảm thấy mấy năm nay mình liều chết liều sống phấn đấu, như một trò cười.

Đến khi trời , tôi khoản tiền khổng lồ đó cho Hứa Tịnh, không thiếu một đồng nào.

Khoảnh khắc khoản công, tôi cảm thấy toàn bộ sức lực trên người mình đều bị rút cạn.

Tôi ngã phịch ngồi xuống trong phòng khách trống trải.

Cái “giang sơn” mà tôi từng cho rằng là do một tay mình gây dựng nên, bây vợ mất nhà tan, bốn bức tường trống rỗng, chỉ còn lại một người mẹ đang nằm viện và một thân nợ nần.

Ngay lúc tôi tuyệt vọng đến mức chẳng còn thiết gì nữa, điện thoại “ting” một tiếng vang lên.

Là tin nhắn do Hứa Tịnh gửi tới.

Tim tôi bỗng nhảy mạnh một cái, gần như run rẩy mở ra xem.

Không phải hoàn tiền.

Cũng không phải chửi rủa.

Chỉ có ba chữ.

“Thanh toán hết rồi.”

sau, không còn lấy một dấu thừa nào nữa.

Ba chữ này, còn khiến tôi đau hơn bất kỳ lời chửi rủa độc địa nào.

như một con dao cùn nhất, cứa cứa lại trên trái tim vốn đã ngàn lỗ trăm vết của tôi.

Nó tuyên bố rằng, giữa tôi, mọi yêu hận tình thù, mọi ân oán dây dưa, đều theo số tiền này mà khép lại bằng một dấu chấm hết hoàn toàn.

Từ nay về sau, non cao nước xa, không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Trước mắt tôi tối sầm, hoàn toàn ngã quỵ xuống đất.

12】

Một năm sau.

Cuộc sống của tôi, khác xa một trời một vực với dáng vẻ mà tôi từng tưởng tượng.

Tôi đổi sang một công việc có mức lương bình thường, chen chúc tàu điện ngầm đi làm về, vì để trả những khoản nợ vay và vay mạng kia, tôi sống những tháng tằn tiện dè sẻn.

Sau khi mẹ tôi xuất viện, bà như biến một con người khác, không còn lăn lộn cãi vã nữa, mà trở nên trầm mặc ít nói.

tôi sống cùng nhau, nhưng một cũng nói không nổi mấy , cái nơi đó, thay vì gọi là nhà, chẳng bằng nói là một nhà trọ lạnh lẽo chỉ dùng để ngủ.

Những người bạn và vòng quan hệ trước đây của tôi, vì chuyện tôi vay tiền, cũng dần dần xa lánh tôi.

Tôi đã trở một kẻ cô gia quả nhân thật sự.

Hôm đó, công ty cử tôi đi tham gia một hội nghị thượng đỉnh trong ngành, miệng nói là đi học , thực ra chỉ là đi cho đủ người.

Trong hội trường chen chúc người, đều là tinh anh trong ngành.

Tôi mặc một bộ vest rẻ tiền, ngồi ở góc khuất nhất, nhìn những người trên sân khấu hăng hái ngời ngời, chỉ cảm thấy mình lạc lõng không hợp.

Hội nghị tiến được một nửa, người dẫn trình dùng giọng điệu đầy kích động đọc lên một cái tên.

“Tiếp theo, xin mời mọi người dùng tràng pháo tay nhiệt liệt nhất chào đón hắc mã nhất của giới thiết kế năm nay, nhà lập studio thiết kế nổi ‘Origin’, cô Hứa Tịnh, lên sân khấu chia sẻ trình khởi nghiệp của mình!”

Trái tim tôi, trong khoảnh khắc đó, ngừng đập.

Tôi đột ngột ngẩng đầu, nhìn về sân khấu.

Dưới ánh đèn sân khấu, cô ấy mặc một chiếc váy dài trắng cắt may vừa vặn, tự tin, ung dung bước lên sân khấu.

Cô ấy còn rực rỡ hơn một năm trước, thứ ánh ấy là từ trong ra tỏa ra, là do công trong sự nghiệp và sự giàu có trong nội tâm ban cho cô ấy.

Bài phát biểu của cô ấy xuất sắc vô cùng.

Cô nói đến việc mình đã nhặt lại cây bút vẽ như thế nào trong giai đoạn thấp nhất của cuộc đời, làm sao bắt đầu từ một thiết kế logo rồi từng bước xây dựng nên studio của riêng mình, làm sao dẫn dắt đội ngũ giành được hết giải thưởng này đến giải thưởng khác.

Giọng nói của cô ấy, trầm ổn mà đầy sức mạnh.

Từ đầu đến cuối, không có lấy một chút oán trách hay than khổ nào, chỉ có tình yêu với chuyên môn và sự kỳ vọng vào tương lai.

Dưới sân khấu, tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

Sau khi bài phát biểu kết thúc, người dẫn trình mời cộng sự của cô ấy lên sân khấu.

Chính là người đàn ông một năm trước, người mà tôi nhìn thấy đã mở cửa xe cho cô ấy.

Người đàn ông bước lên sân khấu, tự nhiên đứng bên cạnh cô ấy, ánh mắt nhìn cô ấy tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương.

Tôi nhìn thấy, trên ngón áp út tay trái của Hứa Tịnh, đeo một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

Không phải chiếc tôi tặng cô ấy.

Chiếc đó, đại khái từ lâu đã bị cô ấy ném vào thùng rác rồi.

Hội nghị kết thúc, đám đông tan đi.

Tôi thất hồn lạc phách bước ra .

Ở khúc ngoặt lang, tôi chạm mặt cô ấy.

Cô ấy đang cùng vị hôn phu của mình nhỏ giọng nói gì đó, trên mặt mang nụ cười hạnh phúc.

Cô ấy đi lướt bên cạnh tôi, khoảng cách giữa tôi chưa đến nửa mét.

Cô ấy như một cơn gió, mang theo mùi hương dễ chịu, lướt người tôi, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Cô ấy không nhìn tôi.

Hoặc có lẽ, cô ấy căn bản không nhận ra người đàn ông râu ria lởm chởm, ánh mắt u tối, mặc bộ vest rẻ tiền này, lại từng là chồng của cô ấy.

Tôi cứng đờ đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng cô ấy cùng người đàn ông bên cạnh sóng vai rời đi, xứng đôi biết bao.

Cho đến khi họ biến mất ở cuối lang, tôi cuối cùng hoàn toàn hiểu ra.

Thứ mà năm đó tôi lật tung lên, đâu phải chỉ là một cái bàn.

Thứ tôi lật tung, là cả cuộc đời vốn dĩ tôi nên có, nhưng lại bị chính tay tôi chôn vùi.

Có những người, một khi đã bỏ lỡ, thật sự, sẽ không bao gặp lại nữa.

HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa . Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, … không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện

🔸 50k – mình ra truyện nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖

— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn