Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trên bàn bày hai bộ dao nĩa, xung quanh đặt mấy cây nến thơm xếp lộn xộn rất có ý tứ, kèm theo một biểu tượng trái tim màu hồng.
Tôi thấy Du đúng là quyết tâm cướp mất cái bát cơm vàng của tôi rồi.
Trên đời này sắp có thêm một con chim sẻ vừa bay lên cành phượng hoàng lại bị đá rơi xuống.
Bỗng nhiên trước mặt tôi tối lại.
Tôi ngẩng đầu lên.
Là cậu “cún con” lúc nãy tôi định sờ ngực mà chưa kịp sờ.
Mặc quần áo vào rồi, suýt nữa tôi không nhận ra.
Cậu ta hỏi tôi:
“Chị ở một mình à?”
Tôi nhìn quanh trái phải.
Quả thật cũng không có người thứ hai.
Tôi gật đầu.
Con nhỏ Trịnh Kiều chết tiệt kia trọng sắc khinh bạn, chắc vẫn còn đang lăn lộn với mấy cậu trai trẻ.
Cậu “cún con” ngồi xổm xuống cạnh tôi, nghiêng đầu nhìn tôi, cười rất trong .
“Tối nay em có thể mời chị ăn tối không?”
Tôi do dự:
“Tôi gọi đồ ăn mang về là được rồi.”
Cậu ta có hơi buồn, cúi mắt xuống.
“Nhưng quán em muốn ăn… một mình đi không tiện.”
Nhìn dáng đáng thương của cậu ta, lòng tôi mềm ra.
Hiếm khi tôi hào phóng một lần:
“Để chị mời em ăn!”
Dù sao tôi cũng phải ăn.
Văn Khải đi ăn với đại mỹ nhân Du, tôi cũng không thể để mình đói được.
Vừa đói vừa bị cắm sừng thì thảm quá!
Màn đêm buông xuống.
Gió trên đảo biển rất dịu dàng.
Cậu “cún con” nói cậu ta tên Triệu Mục Ngôn.
Lúc này cậu ta đã thay sang bộ đồ thường ngày gọn gàng, đứng chờ tôi trước khách sạn.
Gương mặt Triệu Mục Ngôn sủa thanh tú.
Cậu ta hơi tiến lại gần tôi.
Tôi theo bản năng lùi lại một bước.
Ánh mắt cậu ta khẽ tối xuống.
Cậu ta không tiến thêm nữa, giữ khoảng cách vừa phải rồi cười nói chuyện với tôi.
Tôi trả lời qua loa vài câu.
Tâm trí thì đã bay đi đâu mất.
Triệu Mục Ngôn chọn một nhà Tây.
Đi thang máy thẳng lên ba mươi tầng của tòa nhà.
Không khí nhà rất tốt, đang phát nhạc cổ điển.
Sau khi ngồi xuống, tôi nhìn quanh một vòng.
Một góc nhà tụ tập khá nhiều người.
Tôi vươn cổ nhìn sang.
Triệu Mục Ngôn dường như không để ý việc tôi mất tập trung, vẫn cố gắng kể chuyện cười chọc tôi.
Nhưng mấy câu chuyện cười của cậu ta… chẳng buồn cười chút .
Tôi khá để ý đám đông náo nhiệt kia.
Hình như có người đang hẹn hò.
Nghe tình hình có là một buổi cầu hôn.
Trái tim nhiều chuyện trong tôi cháy lên.
Tôi không nhịn được muốn lại gần xem náo nhiệt.
Chen vào đám đông.
Đến gần nhìn một cái.
Ôi trời.
Chàng trai đẹp trai khí chất cao quý kia…
Không phải chồng tôi thì là ai?
Còn người phụ nữ đang cầu hôn phía diện.
Chẳng phải chính là đại mỹ nhân Du sao!
Tôi: Chấn động!
Tôi lập tức nhắm mắt lại, lặng lẽ chen ra đám đông.
Cố gắng đè nén xúc đang dâng lên như sóng dữ trong lòng.
Rồi quay lại Triệu Mục Ngôn.
Triệu Mục Ngôn nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Tay tôi cầm dao nĩa run không ngừng.
Triệu Mục Ngôn nắm lấy tay tôi.
nĩa kim loại va vào đĩa phát ra tiếng leng keng.
“Hà Ý, chị đang làm gì vậy?”
Giọng nói lạnh lẽo của Văn Khải vang lên.
Lưng tôi cứng lại.
Bộ dao nĩa trong tay rơi “choang” xuống đất.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Trong mắt anh ta ẩn chứa lửa giận, nhìn chằm chằm vào tay tôi.
Cái tay đang bị Triệu Mục Ngôn nắm.
Tôi vội vàng giật tay ra.
Văn Khải sắc mặt khó coi nhìn tôi.
Tôi định giải thích:
“Tôi với cậu ấy…”
Anh ta không thèm để ý đến tôi.
Quay người bỏ đi.
Nếu là trước kia.
Kim chủ giận.
Lão nô tôi phải đi dỗ.
Tôi chắc chắn sẽ phát huy bản lĩnh mặt dày của mình.
Dùng mọi cách dỗ Văn Khải cho nguôi giận.
Nhưng lần này.
Tôi bỗng nhiên không muốn dỗ anh ta nữa.
________________________________________
13
Không ngờ tôi cũng có lúc ăn không cơm.
Tôi xin lỗi Triệu Mục Ngôn, rồi đi đến quầy thanh toán.
Trả tiền xong.
Tôi nhìn qua lúc nãy Văn Khải và Du ngồi.
Nhân viên phục vụ đang dọn cánh hoa và bóng bay.
Tôi nghĩ.
Văn Khải chắc sắp đuổi tôi đi rồi.
Nỗi buồn nghẹn lại trong tim tôi.
Gần như không .
Ra .
Tôi thấy Văn Khải vẫn đứng bên đường.
Anh ta đang hút thuốc.
Tôi chưa thấy anh ta hút thuốc.
Từ lúc đi học đến bây giờ tôi luôn bị anh ta đè đầu suốt.
Lần này tôi không muốn đợi anh ta chủ động cầu tôi nhường nữa.
Tôi cố nhịn cơn đau quặn trong tim:
“Văn Khải, chúng ta ly hôn đi.”
“Tôi nghĩ lại rồi, việc chúng ta đăng ký hôn quá vội vàng. Có lẽ chúng ta không phải người phù hợp nhất của nhau. Hay là ly hôn đi… nhân lúc bây giờ vẫn chưa ai biết chúng ta hôn.”
Như vậy anh ta và Du sẽ không còn vướng bận gì nữa.
Còn tôi cũng không cần phải trở thành kẻ bị vứt bỏ đáng thương.
Ít nhất vẫn giữ được chút thể diện.
Anh ta cúi đầu nhìn tôi.
Đôi mắt mà mỗi lần tôi nhìn vào đều như bị hút vào đó.
Lúc này.
Đã phủ đầy băng lạnh.
Anh ta im lặng rất lâu.
Hít mạnh hơi thuốc cuối cùng.
Khói từ miệng anh ta chậm rãi phả ra.
Tôi nghe anh ta nói:
“Được.”
Trời đất trước mắt nặng nề.
Như sắp có bão.
Chuyến du lịch đầu tiên sau khi hôn của chúng tôi.
Tan vỡ trong không vui.
Cuộc hôn nhân không ai biết của chúng tôi.
Cũng sắp tan vỡ trong không vui.
Cơn mưa trên đảo.
Rơi còn lớn ngày Y Bình đi đòi tiền.
Như đang tiếc nuối thay tôi.
Con vịt đã ăn tới miệng bay mất.
Cái bát cơm vàng của tôi.
Vỡ rồi.
________________________________________
14
Tôi ở phòng trọ thuê.
Pha một bát mì bò hầm ăn liền.
Trong nước nóng lên mấy miếng “thịt bò nhân tạo” từ gói gia vị.
Tôi thở dài.
Sau khi đề nghị ly hôn.
Tôi lập tức gửi đơn từ chức cho Văn Khải, tàn nhẫn vứt bỏ mức lương mấy trăm nghìn một năm của mình.
Văn Khải để mặc tôi nghỉ việc.
Cũng không hề ra ngăn cản.
Cũng không biết lo lắng cho người vợ cũ như tôi.
Sau khi rời anh ta có còn kiếm cơm ăn không.
Cũng chẳng chủ động nói sẽ bồi thường cho tôi chút gì.
Thật là lòng dạ sắt đá!
Tôi vừa ăn mì vừa lướt điện thoại.
Nếu Văn Khải ở đây.
Chắc chắn sẽ nói tôi.
Ăn thì ăn cho đàng hoàng.
Không được làm hai việc cùng lúc.
Ăn ăn một lúc.
Mũi tôi bỗng cay cay.
Hốc mắt nóng lên.
Hồi đi học.
Bố mẹ tôi đều đi làm xa.
Mỗi lần tôi bệnh cũng chỉ có thể chăm sóc mình.
Có lần tôi sốt hai ngày.
hôm sau không ăn .
Đến trưa cũng không còn sức đi căng tin.
Mọi người đều đi ăn.
Chỉ có tôi nằm gục trên bàn.
Uể oải.
Văn Khải liếc tôi một cái.
Đóng quyển đề thi lại rồi đi ăn.
Bụng tôi kêu ùng ục.
Tôi cái dạ dày đang cồn cào.
Thật sự không còn sức đứng dậy.
Không lâu sau.
Văn Khải bưng hộp cơm quay lại.
Mùi cà chua xào trứng, đùi gà kho và cơm trắng thơm nức.
Chui thẳng vào cái mũi hơi nghẹt của tôi.
Tôi nuốt nước bọt một cái.
Trong lòng lẩm bẩm.
Tên này thật quá đáng.
Lại đem cơm vào lớp ăn trước mặt tôi!
Tôi yếu ớt đổi tư thế.
Vùi mặt vào cánh tay.
Cố gắng ngăn mùi thơm của đồ ăn tấn công.
Đột nhiên cánh tay tôi bị chọc chọc.
Tôi ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy hộp cơm đầy ắp đặt trước mặt mình.
Tôi sốt đến mơ hồ.
Ngây ngốc nhìn anh ta.
Anh ta “tch” một tiếng.
Nhét đôi đũa vào tay tôi.
Giọng nói hiếm khi dịu lại:
“Ăn đi, không thì phí.”
Bữa cơm đó với tôi còn hiệu nghiệm cả linh đan diệu dược.
Chiều hôm đó tinh thần tôi khá lên hẳn.
Không lâu sau cúm cũng .
Khỏe lại như thường.
Sau này mỗi lần bị thấy khó .
Tôi đều theo phản xạ nhớ tới gương mặt ngạo mạn của Văn Khải.
Tôi phát hiện.
Tình của tôi với Văn Khải.
Hình như không đơn thuần chỉ vì tiền.
Ngược lại.
Sau khi biết được chuyện anh ta và Du.
Nếu tôi sống chết không ly hôn.
Thì chắc chắn là vì tôi chỉ tiền của anh ta.
Còn nếu tôi chủ động ly hôn.
Thì là vì…
Tôi anh ta.
Cho tất cả mọi chuyện giữa anh ta và Du.
với tôi.
trở không thể đựng .
Tình .
Không thể chia sẻ.
15
Tôi cũng không suy sụp quá lâu.
Một tuần sau, tôi đã cầm sơ yếu lý lịch bắt đầu đi khắp nơi tìm việc lại.
Thật ra tôi cũng không phải loại bình hoa di động chỉ được cái mã.
Hồi đi học tôi theo ngành hot, tuy năng lực chuyên môn không thuộc đỉnh nhất, nhưng muốn kiếm một miếng cơm ăn vẫn chưa đến mức quá khó.
Thêm nữa, tôi lại bước ra từ tập đoàn Văn Thị, trên đầu có sẵn tấm biển vàng lấp lánh, không ít công ty đều giữ lại hồ sơ của tôi.
Tôi ứng tuyển vị trí kỹ sư.
Mấy người phỏng vấn đều rất tò mò trước đây tôi làm gì ở Văn Thị.
Tôi cười gượng:
“… Trợ lý của Văn tổng.”
Chẳng lẽ tôi lại nói với họ, ở Văn Thị tôi làm chức bà chủ à?
Thế là bọn họ nhìn tôi bằng con mắt khác hẳn, còn đồng loạt表示: trong giới ai cũng biết Văn Khải khó tính soi mói, vậy mà anh ta lại chọn tôi làm trợ lý, chứng tỏ năng lực của tôi nhất định không thể xem thường!
Tôi: … chột dạ quá đi mất.
Cuối cùng tôi chọn một công ty thiết kế, công ty này trong nghề cũng rất có tiếng.
Vừa bước vào công ty, bên cạnh máy bán động tôi đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Người đó cầm chai cà phê ngẩng đầu lên, vừa thấy tôi thì mắt rực:
“Chị!”
Không ngờ Triệu Mục Ngôn cũng làm ở công ty này.
Cậu ấy rất tinh tế, không hỏi tôi vì sao lại đến đây, chứ không thì tôi thật sự cũng không biết phải trả lời thế .
Ở môi trường mà gặp được một người quen, tôi yên tâm hẳn.
Công việc đúng chuyên môn, tôi bắt nhịp vụ khá nhanh, chớp mắt đã đến giờ tan làm.
Phần việc của tôi tạm xong, lúc đi ngang qua bộ phận kỹ thuật, tôi nhìn thấy Triệu Mục Ngôn vẫn còn đang tăng ca.
Trên bàn cậu ấy đặt nửa ổ bánh mì còn dư từ buổi trưa, trạng thái tinh thần của cả người hoàn toàn khác lần đầu tôi gặp.
Quả nhiên dân công sở khắp thiên hạ, cứ đến lúc đi làm là ai nấy đều sụp mặt, người ở đây mà hồn thì bay đâu mất.
Tôi mua một chai cà phê ở máy bán động, đặt lên bàn cậu ấy.
“Tôi về trước đây, mai gặp.”
Triệu Mục Ngôn vừa thấy tôi, liền vò vò mái tóc rối như ổ gà của mình:
“Chị đợi em một lát!”
Cậu ấy cầm áo khoác lên, nói với cấp trên một tiếng. Lúc nói còn chỉ chỉ về phía tôi, vị lãnh đạo kia nhìn tôi rồi nở nụ cười đầy hiểu ý.
Tôi bị nhìn đến mức thấy hơi không được nhiên.
Triệu Mục Ngôn cưỡi một phân khối lớn màu đen dừng trước mặt tôi, ngượng ngùng hỏi:
“Chị không chê chứ?”
Tôi lắc đầu, nhận lấy mũ bảo hiểm cậu ấy đưa.
Huống hồ này nhìn qua cũng không hề rẻ.
Tôi đang định lên xe, Triệu Mục Ngôn bỗng hỏi tôi:
“Chị với anh kia… chia tay rồi à?”
Tôi rũ mắt xuống, kéo kéo khóe môi:
“Ừm.”
Triệu Mục Ngôn chỉ chỉ về phía sau lưng tôi.
Tôi không hiểu gì, quay đầu nhìn lại, liền đứng sững tại .
16
Văn Khải đang đứng dưới lầu công ty hút thuốc.
Anh ta dường như chỉ trong chớp mắt đã tiều tụy đi rất nhiều, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi, ánh đèn đường rọi vào đáy mắt anh ta rồi lại bị u ám nuốt mất.
Tim tôi siết mạnh một cái.
Anh ta dụi tắt đầu thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh, rồi sải đôi chân dài bước về phía tôi.
dưng tôi lại không muốn nghe anh ta nói.
Tôi sợ những lời anh ta nói ra sẽ khiến tôi càng khó .
Tôi vô thức lùi lại, dựa vào xe của Triệu Mục Ngôn.
Một đôi tay đột nhiên lấy eo tôi, ấn tôi ngồi lên yên sau.
Tôi giật nảy mình, theo phản xạ lấy eo Triệu Mục Ngôn.
Giọng Triệu Mục Ngôn đầy vui sướng:
“Chị ơi, để em đưa chị bỏ trốn nhé.”
Cùng với tiếng động cơ rền vang, chúng tôi phóng vút đi.
Văn Khải đuổi theo chạy lên, nhưng rốt cuộc anh ta cũng không thể đuổi kịp .
Bóng dáng anh ta dần dần nhỏ lại, cho đến khi biến mất.
Tôi nhắm mắt lại.
Trước mắt chỉ còn hình ảnh anh ta nhìn tôi rời đi, đơn đến đau lòng.
dừng dưới lầu căn hộ nhỏ tôi thuê.
Triệu Mục Ngôn chống chân dài xuống đất, tháo mũ bảo hiểm ra, hất hất mái tóc lòa xòa, ngầu chết đi được.
Tôi duỗi chân xuống.
Nhưng không chạm được đất.
Haiz, nỗi khổ của người chân ngắn.
Triệu Mục Ngôn phụt cười thành tiếng.
Tôi tức tối trừng cậu ấy một cái, đang định nhảy xuống.
“Cẩn thận.”
Cậu ấy bỗng nghiêng người lấy tôi, bế tôi xuống xe.
Hai chân tôi vừa chạm đất, cậu ấy lại vẫn chưa buông tay.
Dưới ánh đèn đường, ánh mắt cậu ấy rực, trong đó phản chiếu bóng dáng của tôi.
“Hôm đó em đã hỏi chị Trịnh Kiều rồi, chị ấy nói hai người không phải nam nữ朋友.
“Chuyện hai người ở bên nhau, ngay cả đồng của chị cũng không biết.”
Cậu ấy ghé lại gần tôi, mi cong rủ xuống, đổ bóng hình quạt dưới mí mắt, rồi dùng giọng điệu mê hoặc lòng người mà nói:
“Nếu chị ở bên em, em nhất định sẽ hận không thể tuyên bố cho cả thế giới biết.”
17
“Chị…”
Ưm!
Triệu Mục Ngôn bị thứ gì đó ném trúng, cậu ấy đầu quay lại, chỉ thấy dưới ngọn đèn đường ở ngoặt có một người đàn ông dáng người cao ráo đang đứng.
Văn Khải bước đi tới, cúi người nhặt cuốn sổ nhỏ màu đỏ rơi trên mặt đất lên, tỉ mỉ lau sạch bụi trên đó.
Xem ra lúc nãy anh ta chính là dùng thứ này ném Triệu Mục Ngôn.
Tôi nhìn cuốn sổ đỏ đó thấy hơi quen mắt, hình như tôi cũng có một cuốn thì phải.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ.
Ơ kìa, đây chẳng phải giấy đăng ký hôn sao?
Anh ta châm chọc nói với tôi:
“Nhanh vậy đã tìm được người thay thế rồi à? Chúng ta còn chưa ly hôn đâu.”
Sắc mặt Triệu Mục Ngôn cứng lại, nhưng rất nhanh lại lộ ra bộ dạng bất cần đời như cũ:
“Thì sao? Phạm pháp à? Báo cảnh sát bắt tôi đi.”
Văn Khải nhét giấy đăng ký hôn vào túi, kéo tôi ra bên cạnh Triệu Mục Ngôn:
“Cậu còn chưa đến tuổi hôn hợp pháp đâu nhỉ. Tôi không chấp trẻ con, cậu đi đi.”
“Còn nửa năm nữa là tôi hai mươi ba rồi.”
Nói xong, Triệu Mục Ngôn nhìn tôi thật sâu, dường như đang chờ tôi mở miệng.
Tôi nghĩ một lúc xem nói thế , cuối cùng chỉ có thể áy náy nói:
“Xin lỗi.”
Cậu ấy đúng là người rất tốt, nhưng quả thật tôi không có giác gì với cậu ấy, không thể làm lỡ tuổi trẻ của người ta được.
Triệu Mục Ngôn cười khổ:
“Chị thật biết cách làm người ta đau lòng.
“Là tôi đơn phương tình nguyện thôi, chị chẳng có gì phải xin lỗi cả.”
Cậu ấy đội mũ bảo hiểm lên, nhanh chóng lao ra khu dân cư rồi biến mất không dấu vết.
Trước tòa nhà chỉ còn lại tôi và Văn Khải.
Anh ta căng mặt, siết chặt tay tôi.
Ánh mắt tôi rơi lên một góc đỏ nhỏ lộ ra từ túi anh ta, khóe miệng giật giật.
Người bình thường ai ra ngoài lại mang theo giấy đăng ký hôn chứ?
Tôi phá vỡ bầu không khí gượng gạo:
“Hôm nay anh đến tìm tôi là để ký đơn ly hôn à?”
Sắc mặt Văn Khải trầm xuống, bàn tay nắm lấy tay tôi lại siết chặt :
“Em ghét tôi đến vậy sao, nóng lòng muốn rời tôi như thế à?”
Không thì sao nữa?
Đợi anh đá tôi chắc?
Tôi không lên tiếng.
Anh ta nhìn tòa nhà một cái:
“Đã đến tận nhà rồi, em không mời tôi lên ngồi một lát sao?”
Tôi kinh ngạc vì mặt anh ta dày thật, nhưng anh ta nhìn tôi, mặt nghiêm túc đến mức không giống đang nói đùa.
Tôi chỉ có thể đưa ông chồng cũ tương lai của mình về nhà.
Vừa bước vào , tôi đã bị anh ta chặn ngay sau cánh .
Hai tay anh ta chống lên ván , giam tôi trong lòng mình.
Anh ta ép sát bước:
“Hà Ý, chỉ cần là người có tiền thì em ai đến cũng không từ chối, đúng không?”
Hơi thở của anh ta phả bên tai tôi:
“Tôi cũng có tiền, tôi có rất nhiều tiền, sao em lại không cần tôi nữa rồi?”
Vốn dĩ đây là một bầu không khí rất ám muội.
Văn Khải hừ lạnh một tiếng:
“Em là thật sự không biết hay giả ngốc?
“Công ty em đang làm bây giờ là của nhà cậu ta.
“ đưa em về nhà kia, hai triệu tệ.”
Ôi trời ạ, tôi thật sự không muốn nói gì nữa rồi.
Tôi chỉ muốn hỏi một câu.
Rốt cuộc là ai đã trộm mất cái cuộc đời phú quý vô lo vô nghĩ vốn thuộc về tôi?
Bảo sao tôi vẫn luôn phải gánh nặng mà đi về phía trước.
Hóa ra là có người đang thay tôi sống những năm tháng bình yên.
“Hôm hai người đi đăng ký, Văn tổng không mang sổ hộ khẩu, còn là tôi chạy về nhà lấy giúp anh ấy đấy.”
22
Mặc dù phần lớn đồng trong công ty đều đã biết quan hệ giữa tôi và Văn Khải, nhưng tôi vẫn không vui.
Văn Khải còn chưa cầu hôn tôi.
Tôi âm thầm giận dỗi một mình.
Con người đúng là sẽ ngày càng tham lam.
Trước kia tôi chỉ cần có tiền là được, bây giờ thì không dễ lừa như vậy nữa đâu.
Bỗng má tôi bị một thứ gì đó lành lạnh chạm vào.
Tôi theo bản năng co người lại, quay ngoắt đầu, liền diện với đôi mắt đào hoa ngập ý cười của Văn Khải.
Ánh mắt tôi rơi lên ly trà sữa lạnh trên tay anh ta, tay vừa định đưa ra nhận, bỗng nhớ ra…
Tôi vẫn còn đang giận.
Tôi lập tức chắp tay ra sau lưng, quay mặt đi:
“Hừ.”
Trong tiệc độc thân trước hôn lễ, tôi mời Trịnh Kiều và một đám đồng .
Mọi người chơi rất vui, chỉ là đến lúc có Văn Khải ở đó thì ai nấy đều tiết chế hẳn lại.
Chơi đến trò thật lòng hay thử thách từ thời xa xưa, có một đồng bốc trúng Văn Khải:
“Văn tổng cứ tùy tiện nói một bí mật đi.”
Văn Khải nghĩ một lúc rồi nói:
“Vợ tôi trước đây cứu mạng tôi.”
Tôi: ?
Sao tôi không biết vậy?
Văn Khải xoa đầu tôi:
“Đầu óc em không dùng được, chắc chắn không nhớ đâu.”
Tôi:
“Anh không nói em còn quên mất, nhưng lúc đó em khóc không phải vì anh, mà là vì bọn em suýt nữa thì thắng rồi, cái nhà nát kia dưng lại sập xuống hu hu hu…”
Văn Khải: …
“Chấp niệm muốn đứng nhất của em rốt cuộc lớn đến mức vậy?”
Anh ta nắm lấy tay tôi, đặt lên ngực mình:
“Trong trận đấu đó, tôi chính là phần thưởng của em.”
Trịnh Kiều và một đám đồng đồng loạt quay mặt đi khác:
Hóa ra sếp là loại người này! Không nhìn nữa rồi!
Tôi vẫn chưa vừa ý lắm:
“Văn Khải, anh thích em ở điểm ? Chỉ vì em cứu mạng anh thôi à?”
Anh ta trầm ngâm một lát, vành tai hơi đỏ lên:
“Hồi cấp hai tôi đã thích em rồi. Tôi phát hiện ngày em cũng lén nhìn tôi, lén lật vở bài tập của tôi, lén xem bài kiểm tra của tôi, chép lại đề của tôi, tôi cứ tưởng em thầm thích tôi, bất tri bất giác cũng thích em theo. Nhưng sau này phát hiện ra em căn bản còn chưa biết gì, ngốc đến thế, ngoài việc cắm đầu học ra thì chẳng biết gì hết, hoàn toàn không nhìn ra được.
“Em là loại người cố chấp lúc cũng muốn đứng nhất, tôi nghĩ, tôi phải đứng trước em thì em luôn nhìn tôi. Chỉ cần tôi mãi mãi là hạng nhất, trong mắt em sẽ mãi mãi chỉ có tôi.”
Tôi: Chấn động!
Không ngờ thủ tưởng tượng của tôi lại thầm tôi nhiều năm như thế!
Không ngờ thủ cạnh tranh của tôi lại là do chính tay tôi một tay tạo !
Văn Khải nắm lấy tay tôi, đeo nhẫn vào ngón áp út cho tôi, rồi hỏi:
“Em có đồng ý cùng tôi đi hết cuộc đời này không?”
Anh ta chìa tay về phía tôi.
Đồng xung quanh hò reo vang dội.
Tôi cẩn thận mà kiên định đeo nhẫn lại cho anh ta, trước mắt dần bị một màn sương nước che phủ.
Đến lúc này tôi thật sự nhận được rằng, Văn Khải hoàn hoàn toàn toàn là của tôi.
Văn Khải:
Hà Ý say trước mặt tôi hai lần.
Lần đầu tiên, ấy nhào vào lòng tôi, còn tôi thì dùng sức lấy vầng trăng mà tôi ngày đêm mong nhớ vào trong ngực mình.
Lần thứ hai là sau khi tôi cầu hôn ấy, dường như ấy nhớ ra chuyện gì buồn, bám lấy tôi không buông.
Mắt đỏ hoe như thỏ con, hỏi tôi:
Anh có phải hối hận vì đã cưới em không? Anh có phải không cần em nữa không?
Trái tim tôi trong khoảnh khắc ấy, một cách khó tin, tan thành một viên kẹo mềm.
Tôi lau nước mắt cho ấy, ấy vào lòng.
Làm sao tôi có thể nỡ không cần em chứ?
Tôi ghé bên tai ấy, dỗ dành hết lần này đến lần khác:
Hà Ý, anh sẽ mãi mãi em, chỉ một mình em.
-Hết-