Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

**10**

Hai tháng , vụ án phúc thẩm giữ nguyên bản án sơ thẩm. Chu Gia Đống trả lại cho tôi nội thất và phần trả trước, trả góp chung, tổng cộng 1,08 triệu tệ.

về tài khoản, tôi chuyển cho bố 300 nghìn. gọi điện bảo không , giữ dùng. Tôi bảo bố cầm , mua cho bố ít thuốc lá, rượu ngon. tôi khóc, tôi cũng khóc.

Cúp máy, tôi ngồi một mình trong phòng rất lâu. 1,08 triệu tệ. xưa trang trí nhà, từng viên gạch, từng đèn đều do tôi chọn. , có lương là tôi chuyển hết trả nợ nhà. Tôi ngỡ

là nhà của chúng tôi, mới , trong lòng anh ta chỉ là “nhà của anh ta”.

Lúc tôi nhịn tăng ca trả nợ, anh ta nghĩ gì? Anh ta nghĩ cách nhà trả nợ cờ cho em trai. Có những thứ một đã lỡ là lỡ, không bao giờ quay lại được.

Tối , Trần Dự hẹn tôi đi ăn. Đang ăn, anh bỗng một hộp nhỏ đặt trước tôi.

Tôi ngẩn : “Mở xem đi.”

Tôi mở hộp—là một vòng tay, sợi dây mảnh, có một hình nhỏ xíu.

Anh tôi, vẻ hơi lo lắng: “Không cầu hôn đâu, cô đừng căng thẳng. Chỉ là… tôi tặng cô một món quà. Cô xem, con là hôm mình đi , tôi nhặt được trên cát, đem về nhờ người làm thành dây chuyền. Chỉ là… cô có một kỷ niệm.”

Tôi con nhỏ, bỗng không nói gì. Anh gãi đầu: “Nếu cô không thích thì thôi…”

Tôi nắm chặt vòng: “Tôi thích.”

Mắt anh sáng lên: “Thật ?”

.”

Đêm về, tôi đeo vòng . Sợi dây lấp lánh dưới ánh đèn. Tôi nó rất lâu rồi gửi tin nhắn cho : “, con ổn.”

trả lời ngay lập tức: “Con ổn là tốt rồi.”

Tôi mỉm cười, tắt đèn đi ngủ. Ngoài cửa sổ, ánh trăng xuyên qua lá cây đa rải xuống sàn, lấp lánh như những hạt cát . Tôi nhắm mắt lại. mai, lại là một mới.

**11**

tháng trôi qua, mối quan hệ giữa tôi và Trần Dự tiến triển một cách nhẹ nhàng. Nói là “nhẹ nhàng” vì cả hai đều không nói rõ ràng. Vẫn cùng ăn cơm, cùng xem phim, cuối tuần thỉnh thoảng đi dạo. Anh không nói thích tôi, tôi cũng không hỏi.

Đôi tôi thấy rất tốt. Không cần nghĩ nhiều, không cần cam kết, không cần buộc tương lai mình một ai khác. Nhưng đôi tôi lại thấy không đúng. Không vì không thích, vì tôi nhận mình đang sợ. Sợ một lần nữa trao đi niềm tin rồi bị người ta dẫm nát.

Một tối nọ, ăn cơm xong, chúng tôi đi dạo bên sông. Gió sông thổi mang theo mùi nước. Anh bỗng dừng lại, tựa lan can tôi:

“Vãn Ninh, tôi nói cô nghe chuyện .”

?”

“Có lẽ tôi sẽ chuyển công tác lên Thượng Hải. Công ty đang thiếu người, lãnh đạo hỏi tôi có đi không.”

Tôi sững sờ: “ nào ạ?”

“Tháng .”

Tôi gật đầu: “Vậy tốt quá, Thượng Hải nhiều cơ hội phát triển.”

Anh không nói gì, chỉ tôi. Một lúc anh mới lên tiếng: “Cô không có gì khác nói ?”

Tôi anh, bỗng không trả lời nào. Nói gì đây? Nói anh đừng đi? Chúng tôi chẳng có quan hệ gì, tôi quyền gì nói . Nói anh đi, chúc anh thành công? thì giả tạo quá, chính tôi cũng không tin nổi. Tôi cúi đầu bóng đèn phản chiếu trên sông, im lặng hồi lâu.

“Trần Dự.”

?”

“Trước đây anh hỏi tại tôi ly hôn, tôi không nói. Không không nói, là không bắt đầu từ đâu.”

Anh lặng lẽ chờ đợi. Tôi hít sâu một hơi.

“Chồng cũ của tôi nhà cưới để trả nợ cờ cho em trai. 600 nghìn trả nợ, 1 triệu mở tiệm. Nhà là nhà bên chồng vay trả trước, nhưng nội thất tôi lo, trả góp hai đứa cùng trả. Tôi mang thai, bụng xin nghỉ đi khám anh ta không cho, bắt tôi nhịn tăng ca trả nợ nhà. Rồi anh ta nhà không bàn với tôi một câu.”

Tôi ngưng lại: “Tôi bỏ đứa bé, rồi ly hôn.”

Gió sông thổi, tóc bay , tôi đưa tay vuốt lại.

“Vì vậy giờ anh hiểu rồi chứ? Không tôi không nói, là những chuyện nói tôi thấy xấu hổ. Tôi đã một người như vậy, nhịn ba năm, để rồi cuối cùng chẳng còn gì cả.”

Trần Dự im lặng rất lâu. anh nói:

“Cô vừa nói, lúc cô mang thai bụng, anh ta bắt cô nhịn tăng ca?”

.”

“Để trả nợ nhà?”

.”

“Rồi anh ta nhà trả nợ cờ cho em trai?”

.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.