Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Đại thiếu dạy dỗ đúng. Nô tỳ quả không xứng ở lại đây.”

Ta không giãy giụa, chỉ bình tĩnh hắn.

“Nếu đã xem thường nô tỳ, lão thái thái đã đầu, cứ coi như thôi đi.”

Đồng tử hơi co lại.

“Thế nào gọi là thôi đi?”

“Là đúng như mặt chữ.”

Ta rút tay, không rút .

“Lão thái thái nói không miễn cưỡng nữa. Sau nô tỳ vẫn ở viện lão thái thái làm việc, tuổi thì chuộc thân rời phủ.”

“Chuộc thân?”

Tay hắn siết mạnh hơn.

“Nàng rời phủ?”

“Không thì ?”

Ta hắn.

“Đại thiếu lẽ cảm thấy ta phải làm nha hoàn ở phủ cả đời?”

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hắn chằm chằm ta, trong mắt cuộn lên thứ cảm xúc nào đó ta không hiểu.

Không phải chán ghét, không phải lạnh nhạt.

Mà là thứ đó sâu hơn, phức tạp hơn.

Như thể hắn đang hết sức kìm nén điều .

“Ngoài ta , đám phàm phu ngoài kia ai dám lấy nàng!”

Ta sững .

bật cười.

Không phải cười vui, mà là thấy quá hoang đường.

“Đại thiếu nói như thể trên đời chỉ mới lấy nổi ta vậy.”

phải là người xem thường ta nhất ?”

“Son phấn lòe loẹt , làm bộ làm tịch , phải đều là chính miệng nói ?”

“Bây giờ ta đi , lại ngăn cản. Rốt cuộc thế nào?”

Môi mím thành một đường thẳng.

Hắn không trả câu hỏi của ta.

Chỉ là bàn tay nắm tay ta, từ đầu cuối không hề buông lỏng.

Đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.

Dưới ánh trăng, sắc mặt hắn lúc tối lúc sáng, như đang trải qua một cuộc giằng co thầm lặng.

Cuối cùng, hắn buông tay.

không phải để ta đi.

Mà là xoay người, sải bước về phía trước.

Đi vài bước, hắn lại dừng, không quay đầu.

“Cút về đi.”

tối nay, coi như chưa từng xảy .”

“Sau … đừng nhắc chuộc thân trước mặt ta.”

Nói xong, hắn đi mất.

Để lại một mình ta đứng dưới ánh trăng, trên tay vẫn còn hơi ấm từ lòng bàn tay hắn.

Xuân từ chỗ tối chạy , căng thẳng kéo tay ta xem xét.

, tay đỏ hết . ấy dùng sức mạnh như vậy!”

Ta cúi đầu .

Đỏ cả một vòng, chỗ thậm chí bầm xanh.

“Không .”

lại không —”

“Xuân .”

Ta cắt nàng.

“Lão thái thái sự đầu chứ?”

.”

Xuân đầu.

“Muội tận mắt thấy lão thái thái đầu.”

Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu vầng trăng trên trời.

Trăng tròn, sáng.

lòng ta lại rối như tơ vò.

Phản ứng của không đúng.

Nếu hắn sự ghét ta, ta đi , hắn hẳn phải vui mừng mới đúng.

hắn lại ngăn ta.

Còn nói câu như vậy.

“Đám phàm phu ngoài kia ai dám lấy nàng.”

Ý là ?

Rốt cuộc hắn làm ?

Những ngày tiếp theo, không còn làm khó ta nữa.

không tìm ta.

Như thể đêm hôm đó chưa từng xảy .

Ngược lại, lão thái thái thi thoảng lại nhắc trước mặt ta.

nhi dạo bận lắm. Nghe nói bên Hình bộ một vụ án, mấy ngày liền chưa nghỉ ngơi tử tế.”

Ta cúi đầu thêu hoa, ừ một tiếng.

“Con xem con đi, quan tâm nó chút nào.”

“Lão thái thái, của đại thiếu , nô tỳ không tiện hỏi .”

Lão thái thái trừng ta một cái:

“Con bé , cứng đầu đấy.”

Ta cười nhẹ, không đáp .

Hôn sự với Tần tiến triển thuận lợi.

Nghe nói Tần tam tiểu thư dịu dàng hiền thục, biết chữ hiểu lễ, xứng đôi với .

Trên dưới trong phủ đều bàn tán, nói đây là mối hôn sự trời đất tác thành.

Xuân lúc thay ta bất bình:

xinh đẹp như vậy, dựa vào đâu lại phải làm thiếp cho người ta?”

“Làm lớn hay làm nhỏ thì liên quan ta?”

Ta không ngẩng đầu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.