Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Lý ma ma canh cạnh, thấy ta tỉnh, hốc mắt đỏ lên.

“Thanh , cuối cùng con cũng tỉnh rồi! Dọa chết tử ta!”

“Đã xảy ?”

Ta động đậy một chút, kéo đến vết thương, đau đến hít một hơi lạnh.

thiếu gia uống say, động tay động chân con. Con ngã xuống bậc đá, đập trúng đầu.”

“May mà thiếu gia ngang qua, kịp thời khống chế thiếu gia. Nếu không…”

“Tống Triệt?”

Ta sững .

.”

Lý ma ma thở dài.

thiếu gia lúc ấy đáng lắm. Ngay tại chỗ đánh thiếu gia một trận, đánh đến mặt mũi bầm dập.”

gia và phu nhân đều bị kinh động, náo loạn một hồi lớn.”

“Cuối cùng là thái thái mặt, cấm túc thiếu gia một tháng, phạt nửa năm tiền tháng.”

thiếu gia cũng ở , hắn…”

Lý ma ma do dự một chút.

“Hắn ngồi giường con suốt đêm.”

Ta ngẩn người.

“Ma ma nói ?”

“Sau khi con ngất , là thiếu gia tự tay bế con về.”

“Thái đã đến xem, nói không có đáng ngại, nhưng tĩnh dưỡng.”

thiếu gia liền ngồi giường con, đêm không chợp mắt.”

thái thái bảo hắn về nghỉ, hắn không chịu.”

“Sau trời gần sáng, hắn mới .”

“Trước khi , hắn còn đứng giường con lâu.”

tử ta cách rèm một cái, mắt hắn… đỏ đến đáng .”

Ta nằm trên giường, chằm chằm lên màn, trong đầu trống rỗng.

Tống Triệt ngồi giường ta đêm?

Chẳng hắn không thích ta ?

Chẳng hắn ghét ta ?

hắn lại…

ngày dưỡng thương yên tĩnh.

thái thái không bất kỳ ai đến quấy rầy ta, ngay Xuân Hạnh cũng bị đuổi nghỉ.

Chỉ có Lý ma ma canh giữ, đúng giờ thay thuốc, đút cơm ta.

Chiều hôm sau, Tống Triệt đến.

Hắn đứng ở cửa, không bước vào.

“Đỡ hơn chưa?”

Ta dựa vào đầu giường, hắn:

“Đỡ nhiều rồi. Đa tạ thiếu gia quan tâm.”

Hắn im lặng một chút, bước vào, ngồi xuống ghế giường.

Hai người đều không nói .

Cuối cùng vẫn là hắn mở lời trước:

“Đầu còn đau không?”

“Không đau nữa.”

“Thái nói bị thương đến da đầu, có thể sẽ để lại sẹo.”

“Để lại thì để lại thôi, dù cũng chẳng đẹp.”

“Ai nói ?”

Hắn bỗng cao giọng, rồi lại đè xuống.

“Sẽ không để lại sẹo đâu. Ta đã sai người tìm thuốc trị thương tốt nhất rồi.”

Ta hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

thiếu gia, ngài không .”

“Không thế nào?”

“Không thấy áy náy mà đối tốt ta.”

thiếu gia không lỗi của ngài, ngài không bù đắp ta.”

Ngón tay Tống Triệt hơi co lại.

“Nàng nghĩ ta đối tốt nàng là áy náy?”

“Không thì ?”

“Thanh .”

Hắn gọi tên ta, giọng thấp.

“Nàng thật sự cảm thấy ta ghét nàng?”

Ta sững , không nói .

Hắn cười khổ một tiếng:

“Cũng đúng. Ta đã làm , đổi lại là ai cũng sẽ nghĩ .”

lời , … ta không cố ý.”

“Ta chỉ là…”

Hắn dừng lại, đang cân nhắc câu chữ.

“Ta chỉ là không biết nên đối mặt nàng thế nào.”

“Không biết nên đối mặt ta thế nào?”

Ta lặp lại.

“Ừm.”

Hắn cúi đầu, tay .

“Lúc tổ mẫu nói muốn nạp nàng ta, phản ứng đầu tiên của ta là từ chối.”

“Không ta ghét nàng.”

“Mà là … ta .”

?”

biến thành người phụ thân ta.”

Khi nói câu này, giọng hắn khẽ, khẽ đang tự nói chính .

“Phụ thân ta năm cũng . Ban đầu từ chối Tô di nương, sau này lại không thể rời xa ta.”

“Cuối cùng hủy đời .”

“Ta không khống chế được bản thân, nên liều mạng đẩy nàng xa.”

“Bánh trung thu nàng làm, thật ngon.”

bộ phục nàng mặc, thật đẹp.”

“Khi nàng châm trà rót nước, ta căn bản không thể dời mắt.”

“Nhưng ta càng muốn đến gần, lại càng .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.