Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Trứng trong siêu thị đang giảm , vừa bày ra bị người ta tranh mua sạch bách.

Tôi thong dong đi tới trước kệ hàng, dáng vẻ bình thản như chẳng hề vội.

Ngay ấy, hộp trứng cuối cùng bỗng dưng trượt ra khỏi khe hở.

Không lệch không sai.

thẳng vào tay tôi, vững vàng như thể vốn dĩ sinh ra là để thuộc về tôi.

Tới quầy thanh toán, hàng người xếp dài như rồng uốn khúc.

Bà cô đứng ngay trước tôi lại bất ngờ “a” lên một tiếng, rồi quay sang nói:

“Ôi trời, quên lấy nước tương!”

Bà ta vội vàng chạy đi.

Ngay lập tức, hàng người phía trước trống ra một khoảng.

Tôi liền trở người đầu tiên được tính .

Xách túi trứng ra khỏi cửa siêu thị.

Bên ngoài mưa đổ xuống như trút nước.

Người khác ôm đầu chạy tán loạn, vừa chạy vừa chửi thề.

Còn trên đỉnh đầu tôi…

Mây đen lại tách ra một khe hở rất nhỏ.

Ánh nắng vàng rực xuống vừa vặn, trải dài một con đường sáng sủa dẫn thẳng về nhà.

Người ta thường bảo, trên đời này không có chuyện bánh từ trên trời xuống.

Nhưng bánh…

Lại cứ thích trúng đầu tôi.

Từ bé lớn.

Đi bộ thì nhặt được .

Thi cử khoanh bừa sạch.

Thậm chí mua nước ngọt trúng thưởng toàn “thêm một chai nữa”.

Mẹ tôi từng nói, tôi là cá chép may mắn đầu thai.

Nhưng tôi thấy không phải.

Cá chép nào có số hưởng như tôi.

Chỉ là…

Hôm nay có chút khác.

Tôi đi ngang qua một tiệm số.

Ông chủ đứng trước cửa, mặt ủ mày chau, tay đang dán một tờ thông báo.

Trên viết rõ ràng:

“Tin cực vui! Tiệm chúng tôi bán ra giải đặc biệt mười triệu! Người trúng chưa nhận!”

Ngày ghi bên dưới là… ba hôm trước.

Tôi khựng lại.

Theo phản xạ, tôi đưa tay sờ túi áo khoác.

Tấm số mua ba hôm trước vẫn còn.

Nhăn nhúm một cục, như bị bỏ quên lâu ngày.

Tôi rút nó ra, cẩn thận phẳng.

Rồi đối chiếu với dãy số trên thông báo.

Một.

Hai.

Ba…

…Trúng hết.

Mắt ông chủ gần như lồi ra.

“Cô bé! Là cô! Giải mười triệu !”

Tôi nắm tấm số.

Lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi.

Tim đập nhanh.

Nhưng mặt vẫn bình thản.

Quen rồi.

“Ồ.” Tôi nói.

Ông chủ còn kích động hơn tôi.

“Ồ gì mà ồ! Mười triệu ! Sau thuế còn tám triệu!”

Ông ta la to quá.

Người xung quanh đều quay lại nhìn.

Ánh mắt như những móc câu.

Móc chặt vào tấm trong tay tôi.

Tôi vội nhét số vào trong áo ngực.

An toàn nhất.

“Cảm ơn ông chủ.”

Tôi quay người rời đi.

chân hơi bồng bềnh.

Không phải vì phấn khích.

Mà vì đói.

Sáng nay chưa gì.

Chạy vội đi mua trứng giảm .

Giờ trứng trong tay.

Giải thưởng trong ngực.

Tôi quyết định xa xỉ một bữa.

Quán mới ở góc phố.

Biển hiệu ghi: “Khai trương đại hạ ! Tô thứ hai nửa !”

Tôi đẩy cửa vào.

“Một tô .”

Nhân viên phục vụ nhiệt tình gợi ý: “Tô thứ hai nửa ! Lời lắm!”

Tôi lắc đầu: “ không hết.”

“Có thể mang về mà!”

“Không cần.”

Tôi chỉ cần một tô.

được bưng ra.

Nóng hổi.

chất một ngọn núi nhỏ.

Bàn bên cạnh là một cặp đôi.

Trong tô của anh chàng chỉ có ba lát mỏng dính.

Cô gái bĩu môi: “ tô của cô ấy nhiều thế?”

ông chủ đi ngang qua.

Cúi nhìn tô của tôi.

“Ối chà! Đầu bếp lỡ tay run nên cho dư rồi! Cho cô nhiều quá!”

Ông ngượng ngùng.

“Không không , cô cứ đi!”

Tôi cúi đầu .

thật sự nhiều.

dai ngon.

Nước dùng đậm đà.

Ngon.

được nửa tô.

Trong quán bỗng náo loạn.

“Cháy rồi! Bếp sau cháy rồi!”

Khói dày cuồn cuộn.

Thực hét lên lao ra ngoài.

Tôi ngồi sâu tận bên trong.

Không hoảng.

Gắp miếng cuối cùng.

Ung dung nhai hết.

Đặt đũa xuống.

Vừa đứng dậy.

Hệ thống phun nước chữa cháy trên trần kích hoạt.

Ào ào.

Nước như thác đổ trút xuống.

Tất cả mọi người ướt sũng như chuột lột.

Ngoại trừ tôi.

Ngay trên đầu tôi, mảng trần nhà ấy.

đầu phun.

Lại tắt ngúm.

Tôi ra khỏi quán .

Người khô ráo.

Nắng chiếu lên người.

Ấm áp dễ chịu.

Trong túi, tấm số nóng rẫy.

Tám triệu.

Nên tiêu thế nào đây?

Trước hết mua nhà.

Cậu môi giới Tiểu Trần dẫn tôi đi xem nhà.

Khu chung cư cao cấp ngay trung tâm.

Căn hộ mẫu sáng choang chói mắt.

“Cô Thiệu, căn này là ‘vua’ của tòa nhà! Hướng bắc nam, cửa sổ kính sát sàn toàn cảnh!”

Cậu ta nói không ngừng, nước bọt bay tung tóe.

gốc một ngàn hai trăm vạn! Giờ chủ nhà cần bán gấp! Chỉ còn chín trăm vạn!”

Tôi lắc đầu: “Vượt ngân sách.”

Tiểu Trần vẫn giữ nụ : “Còn căn nhỏ hơn! Bảy trăm vạn!”

Vẫn vượt.

Tôi chỉ có tám trăm vạn.

Còn phải sửa sang.

Còn phải mua xe.

Còn phải……

Điện thoại Tiểu Trần reo.

Cậu ta nghe máy.

Sắc mặt đổi hẳn.

“Hả? Căn nhà ‘?… chỉ định hôm nay phải xem?… Được được, tôi qua ngay!”

Cúp máy.

Cậu ta xin lỗi với tôi: “Cô Thiệu, thật ngại quá, công ty đột nhiên có việc gấp……”

“Nhà ‘’?” Tôi hỏi.

Tiểu Trần lúng túng: “Ờ… , có một căn, chủ nhà nhảy lầu, mãi không bán được. Vừa có đích danh muốn xem…”

“Dẫn tôi đi xem.” Tôi nói.

Tiểu Trần trợn mắt: “Cô… cô muốn mua nhà ‘’ à?”

“Rẻ.”

Căn ‘ thật.

Một thang máy một hộ.

Tầng trên cùng.

Ngay cả khóa vân tay toát ra hơi lạnh.

cửa ra.

Một mùi bụi bặm ập vào.

Nội thất sang trọng.

Chỉ là không có hơi người.

Phòng cửa kính sát sàn cực lớn.

Nhìn được nửa phố.

“Chủ nhà là từ chỗ …” Tiểu Trần chỉ ra công, giọng hạ thấp, “ xuống. Trầm cảm.”

công không lắp khung che.

Gió đêm ù ù thổi tạt vào nhà.

Tôi mép công.

Nhìn xuống.

Ba mươi tầng.

Chiếc xe trông như con bọ cánh cứng.

“Bao nhiêu ?” tôi hỏi.

“Họ hàng chủ nhà cần bán gấp, ba trăm vạn trọn gói! Nội thất, đồ điện gia dụng tặng hết!” Tiểu Trần vội vàng nói.

“Tôi lấy.” tôi nói.

Hàm Tiểu Trần suýt xuống.

“Cô Thiệu! Cô… cô không cân nhắc thêm ? Căn này từng có người chết…”

“Tôi cân nhắc kỹ rồi.”

Tôi rút thẻ ngân hàng ra.

“Đặt cọc bao nhiêu? Quẹt.”

Thủ tục nhanh lạ.

Nhà ‘’ chẳng ai tranh.

Người thân của chủ nhà vừa cầm là chạy còn nhanh hơn thỏ.

Chìa khóa được trao vào tay tôi.

Biểu cảm Tiểu Trần phức tạp.

“Cô Thiệu, cô… gan thật đấy.”

Tôi mỉm .

Không phải gan.

Mà là biết trước kết quả.

Từ đặt chân vào căn nhà này.

Trong lòng có một giọng nói.

“Của mày.”

Nhà là của tôi.

Tôi dọn vào ở.

Ba ngày đầu.

Bình yên êm ả.

nửa đêm ngày thứ tư.

Trong phòng có tiếng khóc.

Nghẹn ngào thút thít.

Như gió lùa qua khe cửa.

Lại như có đàn bà đang khóc.

Tôi mắt.

Nghe suốt một đêm.

Ngày thứ năm.

Vòi nước trong bếp tự nhiên bật .

Ào ào chảy.

Tôi khóa lại.

Nó lại .

Ngày thứ sáu.

Đèn phòng ngủ sáng tắt.

Tách. Tách.

Như có ai nghịch công tắc.

Ngày thứ bảy.

Tôi ngồi trên sofa phòng .

Nói với khoảng không.

ầm đủ chưa?”

Tiếng khóc dừng lại.

Vòi nước yên.

Ánh đèn ổn định.

“Ngồi nói chuyện?” tôi hỏi.

Không ai đáp.

Nhưng nhiệt độ tụt xuống vài độ.

“Căn nhà này tôi mua rồi.” tôi tiếp tục nói, “giờ là của tôi. Cô, hoặc đi, hoặc ở lại. ở thì theo luật của tôi.”

Luồng khí lạnh lượn quanh tôi một vòng.

Rồi dừng trước bàn trà đối diện.

Như thể có người ngồi xuống.

“Thứ nhất, không được ồn tôi ngủ.”

Luồng khí lạnh khẽ rung.

“Thứ hai, có thể ra lượn lờ, nhưng đừng dọa người.”

Luồng khí lạnh trôi qua trôi lại, như gật đầu.

“Thứ ba,” tôi ngừng một chút, “giúp tôi trông nhà.”

Luồng khí lạnh bỗng đặc quánh lại.

Hóa một người phụ nữ bán trong suốt.

Rất gầy.

Mặt trắng bệch.

Mắt rất to.

Mặc váy ngủ.

Cô ta nhìn tôi rụt rè.

“Cô… không sợ tôi ?”

“Sợ cô gì?” tôi cầm điều khiển bật TV, “cô còn tôi được chắc?”

Nữ quỷ sững người.

Trên TV đang chiếu một chương trình giải trí.

hì hì ha ha.

“Cô tên gì?” tôi hỏi.

“Tô .” nữ quỷ nói khẽ, “trước đây… là người thuê căn nhà này.”

“Ồ.” tôi chuyển kênh, “chết thế nào?”

Viền mắt Tô đỏ hoe.

“Bị chủ nhà lừa… ông ta nợ nặng lãi, giả giấy tờ ‘bán’ căn nhà này cho tôi, ôm chạy mất. Chủ nợ tìm tới, ép tôi trả… tôi… tôi nhảy xuống.”

Cô ta chỉ ra công.

“Tôi hận ông ta! Tôi phải đợi ông ta quay về!” giọng cô ta bỗng chói gắt.

“Đợi không được đâu.” tôi gặm táo, “ông ta chạy ra nước ngoài từ lâu rồi. Cô ở đây quậy, người xui là chủ nhà mới, như tôi.”

xịu xuống.

“Thế… thế phải ?”

“Giúp tôi trông nhà.” tôi chỉ ra cửa, “có kẻ xấu vào, hù dọa nó chút.”

Mắt Tô sáng lên: “ này tôi được!”

điện nước tôi trả.” tôi nói, “cô khỏi cần tiết kiệm.”

lại xịu: “Tôi không bật được đèn…”

“À , quên mất.” tôi gật đầu, “vậy tùy cô.”

Có ma trông nhà.

hay.

ngày tôi ra ngoài.

ngoan ngoãn “ở yên”.

Buổi tối tôi xem TV.

Cô ta co ro ở góc sofa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương