Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trên người ta là bộ hỷ phục tinh xảo, từng đường kim mũi chỉ đều do hắn chuẩn chu toàn.
Khăn đỏ che mặt, ta chỉ thấy mũi giày điểm ngọc dưới chân mình.
là đôi giày hắn đặc biệt mời thợ giỏi nhất kinh thành chế tác, dùng hồng ngọc thượng hạng, tỉ mỉ suốt bảy ngày bảy mới hoàn thành.
tai là trống chiêng rộn rã, pháo nổ liên hồi, náo nhiệt khắp nơi.
khi mọi thứ dần lắng xuống, cổ ta đã mỏi tê cứng.
Tạ uống không ít rượu, khi trở về , bước chân có phần loạng choạng.
Khi hắn nhẹ nhàng vén khăn che mặt của ta, mắt mơ màng men say ấy lại mang cười chân thật.
Sau lễ nghi hoàn tất, hai người ngồi trên .
Hắn nhìn ta, hơi thở mang hương rượu hòa lẫn mùi cỏ cây, khiến lòng người khẽ rung động.
Đôi tay hắn khẽ đưa tới, định cởi dây y phục của ta.
Nhưng trong lòng ta vẫn vướng bận, tương lai phía trước liệu có thật sự như không?
Ta không chắc, nhưng vẫn nói ra điều đã chuẩn từ trước.
“Chúng ta đã nói rõ chỉ là phu thê trên danh nghĩa, nếu chung chăn gối e không hợp. Huống hồ danh ‘ thê’ của phu quân, vẫn nên giữ gìn đôi chút. Chi bằng… từ nay mỗi người một .”
Ta nhìn thấy trên gương mặt hắn thoáng qua vẻ sững sờ, hồi lâu vẫn tan.
Ta không muốn trở thành tân nương “ chếc.”
Lý do ấy quả thực quá hợp tình hợp lý.
Ta càng nghĩ càng thấy vừa .
Thế là hắn mang vẻ mặt vừa ấm ức vừa lưu luyến, ta thẳng tay đuổi sang chiếc cạnh.
hắn trở mình qua lại không ngừng truyền tới, dường như mãi vẫn không chịu nổi.
“Phu … nàng đã ngủ ?”
Ta khẽ ngáp một cái.
“Nếu người không lên , cũng không lăn qua lăn lại, thì ta đã ngủ rồi.”
“À… nàng cứ ngủ đi.”
Giọng hắn nghe ra đầy miễn cưỡng.
Chỉ mới qua vài .
“Phu … nàng có lạnh không?”
trời vào đông, trong lò sưởi đã ấm áp, chăn đệm dày dặn, ta thấy thoải mái vô .
“Ta rất ổn, không lạnh. Người đừng nói nữa.”
“Nhưng mà… ta lại rất mệt, lại không ngủ , cảm thấy thật đáng thương…”
Hắn cứ lải nhải tai khiến ta bực bội không thôi.
Ta bật người ngồi dậy, giọng nói có phần khó chịu.
“Người rốt cuộc muốn gì, nói thẳng ra đi!”
Hắn lập lại làm ra vẻ tủi thân.
“Phu đừng giận, ta đã hứa thì nhất định sẽ giữ. Chỉ là… chiếc kia thật sự quá cứng, khiến ta không quen. Có … để ta lên này không?”
Vừa nói, hắn vừa chậm rãi tiến lại gần.
“Không , người bỏ nghĩ đi.”
Ta dứt khoát từ chối, người này rõ ràng luôn tìm cách vượt giới hạn, tuyệt đối không cho hắn cơ hội.
Ta đưa chân đá về phía hắn, nhưng lại chẳng hề lay động hắn chút nào.
Cơn trong lòng càng dâng cao.
“, nếu người không muốn ngủ ở , thì ta đi ngủ! Hoặc là người tự đổi ! Tự chọn đi!”
Thấy ta kiên quyết, hắn lập im bặt.
“ rồi… phu đừng giận, ta quay lại ngay.”
Trời sáng đã phải dậy, lại bận rộn cả ngày, ta thật sự đã mệt mỏi rã rời.
Không buồn để hắn nữa, ta nằm xuống liền chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, vừa mở mắt, ta cảm thấy thân mình nặng trĩu.
“Tạ , dậy ngay!”
Ta giơ tay vỗ lên người hắn.
Hóa ra, hắn đã thừa lúc ta ngủ mà leo lên !
Cơn giận lập dâng lên.
Trong lòng ta thoáng sinh ra một tia bất an.
Ta vội vàng chỉnh đốn lại y phục, gấp gáp đi thỉnh trà cho thân của phu quân.
Tạ thì mang hai quầng mắt thâm, trông đầy vẻ oán trách.
Rõ ràng qua hắn ngủ chẳng yên.
“Ôi… có ai khổ như ta không, tân hôn đã phu đuổi ra .”
Hắn nhìn ta, mắt đầy u oán.
Ta im lặng không đáp.
Những vừa rồi… là ai đang nói ?
Chẳng lẽ ta nghe nhầm?
Trong lòng ta dâng lên một trận kinh ngạc, nhìn hắn thật lâu mà không nói nên .
Khi chúng ta nơi, trong viện chỉ có thân tiểu cô, phụ thân đã ra từ sớm.
lễ nghi, ta dâng trà, đổi cách xưng hô, sau phải vào cung bái tạ.
Hôm ấy, Tạ vô chu đáo, ta chỉ cần đứng như một con rối nhỏ, mọi việc đều do hắn ứng phó.
tối, ta mới gặp phụ thân của hắn, một người phong nhã ôn hòa.
thân nhìn ông với mắt tràn đầy cười, có thấy hai người tình thâm nghĩa trọng.
Không trách sao sinh ra Tạ , tính tình lại phóng khoáng .
Cảnh tượng ấy khiến người ta vừa ngưỡng mộ, lại vừa có chút ghen tị.
thân giữ chúng ta lại.
Dường như có điều khó nói.
Xem ra… chuyện qua, bà đã nghe thấy rồi.
Cuối , bà như đã hạ quyết tâm.
“Mụ mụ Trần nói, tối qua con lại ngủ ở gian ! Thật không ra thống gì, có phải hắn đã ức h.i.ế.p con không? Con cứ nói với thân, ta nhất định sẽ dạy dỗ hắn.”
Vừa dứt , bà nắm lấy tay ta, mắt đầy bất mãn nhìn về phía Tạ .
Ngay khoảnh ấy, tai ta lại vang lên một giọng nói quen thuộc.
[Lẽ nào ta không muốn gần gũi với phu xinh đẹp đáng yêu của mình sao? Nhưng nàng lại e dè cái danh mà người đời cố gán cho ta, ngay tân hôn đã đuổi ta ra …]
Không sai, chính là hắn.
Trong lòng ta chấn động không thôi, mắt chăm chú nhìn hắn.
Nhưng , hắn vẫn im lặng như từng nói gì.
“Phu quân, hay là tối nay chàng trở về chính nghỉ ngơi đi?”
Hắn vừa định mở , ta đã lập chen ngang.
“Thôi , danh ‘ thê’ của phu quân không phải chuyện nhỏ, chúng ta vẫn nên thận trọng một chút.”
Quả nhiên, hắn không nói thêm nào.
Nhưng trong lòng lại dậy sóng.