Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khi đang đau bụng kinh mức muốn sụp đổ, tôi nhắn tin cho người bạn đồng nghiệp: “Lúc tiện giúp tớ một bịch băng vệ sinh nhé.”
Năm phút , sếp chầm chậm bước bên cạnh bàn làm của tôi.
Đặt trước mặt tôi một đống băng vệ sinh đủ nhãn hiệu.
Rồi đi không nhìn tôi một lần nào.
Cả văn phòng náo loạn.
01
Sáng hôm đó, tôi nằm bò bàn, ôm bụng nhắn cho A Kiều một tin : “Bà dì bất ngờ ghé thăm, lúc lên nhớ ghé siêu thị tầng dưới giúp bịch băng vệ sinh nhé.”
Nhắn xong, tôi liền một kẻ mất hết sức chiến đấu, nằm xụi lơ bàn.
Năm phút , mặt bàn bị gõ nhẹ, tôi ngẩng đầu lên.
A Kiều đặt một ly Americano lạnh ngay trước mặt tôi: “Vừa tới đã ngủ rồi, tối qua đi chơi đâu vậy?”
Tôi hỏi ấy: “Băng vệ sinh đâu?”
“ gì cơ, băng vệ sinh?” A Kiều tròn mắt ngơ ngác.
“Tôi vừa nhắn bảo giúp tôi một bịch băng vệ sinh mà?”
“Không có mà.” A Kiều nhìn điện thoại rồi nhìn tôi: “Cậu nhắn cho ai vậy?”
Một dự cảm chẳng lành ập , tôi chưa kịp cầm điện thoại kiểm tra.
Ông chủ chậm rãi bước ngang qua bàn làm của tôi, dưới ánh nhìn của người, đặt lên bàn tôi một túi to đầy các loại băng vệ sinh màu mè.
Rồi thản nhiên bước đi, không liếc mắt lấy một .
Mắt A Kiều suýt rớt ra ngoài.
Xung quanh vang lên những tiếng hít thở gấp gáp.
Mắt tôi tối sầm, run mở ra xem.
Quả nhiên.
Trong danh sách tin nhắn ghim có hai người, một là đồng nghiệp A Kiều, người kia chính là sếp của tôi – Tần Duệ.
Gửi nhầm rồi.
Xong đời, xấu hổ chết mất.
Ầm——
Tôi bị đám đồng nghiệp vây kín.
“ Diễm, cậu sếp có chuyện gì thế?”
“Giỏi ghê tiểu , cứ im lặng mà chiếm trái tim sếp.”
“Vậy là này chúng tôi gọi cậu là ‘bà chủ’ rồi?”
A Kiều thì không ngậm miệng , vừa lục trong đống băng vệ sinh Tần Duệ để lại, vừa lắc lư vì :
“Sếp chu đáo, đủ loại ban ngày, ban đêm, siêu mỏng, mềm mại, ái chà, còn có cả miếng dán giữ ấm nữa!”
Tôi lườm A Kiều, có ấy biết tôi gửi nhầm tin, vậy mà không giải thích giùm tôi, còn hùa theo người!
Tôi vội nhét hết đống đồ bàn vào ngăn kéo, người, khó khăn giải thích đám đồng nghiệp hóng chuyện:
“Không người nghĩ đâu, tôi gửi nhầm tin .”
Đám đồng nghiệp sững lại, đó phá lên.
“Đây là cớ sạch sẽ nhất mà tôi từng nghe.”
“Tiểu , ra hẹn hò sếp đâu có gì giấu, hơn nữa sếp của chúng ta đẹp trai thế cơ mà.”
“Đúng vậy, nếu là tôi, tôi sẽ dán luôn biển ‘bạn gái của Tần Duệ’ lên bàn làm .”
“Là sáu chữ cơ.”
“Sáu chữ sao? Để tôi đếm…”
Tôi không chịu nổi nữa, đứng bật dậy hét lớn: “Tôi thực sự gửi nhầm tin ! Không tin người xem đi!”
Tôi giơ luôn màn hình Tần Duệ lên, khung chat trống trơn, có mỗi tin nhắn tôi gửi nhầm ấy.
Không hề có hồi đáp.
Dòng tin nhắn xanh lá ấy hiện lên rõ mồn một, cực kỳ xấu hổ.
“……”
Đám đồng nghiệp nhìn điện thoại của tôi, rồi lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thông cảm.
Một khuôn mặt: “Tôi xấu hổ thay cho cậu.”
Đồng nghiệp A vỗ vai tôi an ủi: “Đời công sở ngắn lắm, rồi nhanh nghỉ hưu .”
Đồng nghiệp B lắc đầu: “Đó là cậu, chứ Diễm mới tốt nghiệp vào công ty chúng ta năm nay.”
Tôi sụp đổ.
Đồng nghiệp C đi rồi lại lại, hì hì huých cùi chỏ vào tôi, nháy mắt: “Lịch sử chat dọn sạch ghê ha.”
Tôi: “……”
ấy lại nhướng mày, nháy mắt liên tục: “Không nói nữa, hiểu rồi, giữ bí mật.”
Giữ bí mật đầu ấy.
02
Trong lòng tôi rối tơ vò, lúc mở gói băng vệ sinh ra thậm chí còn nó muốn cắn .
【Tôi có nên đi tìm sếp xin lỗi không?】Tôi nhắn tin cho A Kiều, lần này kiểm tra tới lui vài lần, chắc chắn không nhắn nhầm.
A Kiều trả lời ngay: 【Không lẽ không? Ngoài xin lỗi ra còn trả tiền cho băng vệ sinh nữa.】
Tôi mở khung chat của sếp, định gõ chữ thì tin nhắn của A Kiều lập tức đập tới.
【Đi vào văn phòng nói trực tiếp đi! EQ đâu rồi? Sếp cầm băng vệ sinh từ tầng dưới lên tầng cho cậu, cậu nhắn tin xin lỗi qua sao?】
Tôi đầu lại, A Kiều đang trợn mắt, bày ra bộ dạng giận dữ.
Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí.
Tôi hít sâu một hơi, ngửa đầu, siết , rời bàn làm , dũng cảm tiến phía văn phòng của sếp.
đường đi, tôi cảm nhận ánh mắt của người đổ dồn phía , ánh mắt vừa tò mò vừa hóng chuyện khiến đầu tôi bốc khói.
Cửa văn phòng sếp mở hé, tôi đứng ngay ngắn ở cửa, nhẹ nhàng gõ cửa:
“Giám Tần.”
Tần Duệ ngẩng đầu: “Hôm nay không khỏe thì có thể nghỉ.”
“Không, không, tôi không xin nghỉ, giám Tần.” Tôi liên tục xua .
Tần Duệ nghe vậy, nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi.
“Chuyện là, sáng nay tôi gửi nhầm tin nhắn, xin lỗi anh, giám Tần. À, tiền băng vệ sinh, tôi sẽ chuyển khoản cho anh.”
“Không sao, không cần.”
“Không, giám Tần, tôi đã phiền anh rồi, nhất định trả tiền cho anh.” Tôi kiên quyết.
“ , nhưng tôi có một câu hỏi.” Tần Duệ gật đầu, chấp nhận.
“Anh cứ hỏi.” Tôi lập tức đứng thẳng người.
“Sao em lại gửi nhầm tin cho tôi? Trong danh bạ của em chắc đâu có tôi.”
Đúng vậy, theo lẽ thường thì không có, vì chúng tôi chưa từng nhắn tin nhau.
Anh nhìn tôi, ánh mắt muốn xuyên thấu bí mật.
“Sếp là người tôi ghim đầu danh sách, tôi sợ… sợ nếu anh có giao , tôi sẽ bỏ lỡ tin nhắn công .” Dưới ánh nhìn của anh, tôi líu lưỡi, giọng càng nhỏ dần.
Tôi đang nói quỷ gì thế này, Tần Duệ làm gì có chuyện nhắn thẳng giao .
Nhưng tôi không thể nói rằng từ hồi đại học, anh đã là người tôi ghim lên đầu.
“Giám Tần, xin lỗi, tôi tới muộn.”
Một giọng nói ngọt ngào vang lên từ lưng tôi, kèm theo mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi, người phía khéo léo đẩy tôi ra khỏi cửa.
Cạch, người đó còn tiện đóng cửa lại.
Tôi sờ sờ mũi, lại, mấy đồng nghiệp đang nhìn tôi ánh mắt tiếc nuối, hận sắt không thành thép.
“ sự là gửi nhầm rồi.”
“Cứ tưởng cậu có thể cứu Tần Duệ thoát khỏi phó tổng Phó.”
Phó tổng Phó là phó tổng giám của công ty, nghe chức danh là biết, chẳng có thực quyền gì nhưng chuyện gì nhúng vào.
“Sao cậu lại đi ra sớm thế? Câu chuyện đang hấp dẫn thế mà.”
“Chẳng lẽ tôi để ý chuyện Tần Duệ rõ ràng biết Diễm gửi nhầm tin mà vẫn băng vệ sinh cho ấy à?”
“Đúng đó, Tần Duệ ấm áp.”
“Tài năng, đẹp trai, dịu dàng, kiên nhẫn, càng thích hơn rồi thì sao?”
“Chúng tôi ủng hộ cậu, loại bỏ Phó tổng Phó, leo lên làm chính thất.”
Tôi hoàn toàn cạn lời: “Không người đều biết là tôi gửi nhầm tin rồi sao, sao còn nhiều phim thế?”
Không thèm quan tâm mấy kẻ hóng chuyện kia, tôi lập tức chạy bàn làm .
Lấy điện thoại định chuyển khoản cho Tần Duệ, lại nhớ anh chưa nói giá.
, tan làm tự ra siêu thị xem giá vậy.
Không may là, giờ nghỉ trưa, chuyện Tần Duệ băng vệ sinh cho tôi đã lan khắp công ty, ai bàn tán sôi nổi mối quan hệ giữa tôi và sếp.
May mà, lúc tan làm buổi chiều, chuyện tôi gửi nhầm tin lan khắp công ty, không ai còn bàn chuyện tôi sếp nữa.
Sáng hôm , vì bị “dì” ghé thăm mà tôi muộn một chút.
Vừa bước vào công ty, tôi đã mấy đồng nghiệp bên phòng Hành chính đang sắp xếp vài hàng dài băng vệ sinh trong tủ mới.
tủ còn dán một tờ giấy: Tự lấy, miễn phí.
“Chuyện gì vậy?” Tôi nhìn đống băng vệ sinh bày trang trọng, không kìm thắc mắc.
“Giám Tần sáng nay nhận ít nhất mười tin nhắn nhờ băng vệ sinh đấy.”
Trưởng phòng Hành chính đóng tủ lại, đầu nhìn tôi : “Nhờ phúc của cậu, từ nay các chị em trong công ty tự do sử dụng băng vệ sinh rồi.”
Tôi: “???”
03
“Phụt——” A Kiều phun cả nước.
“Ớ!” Tôi ghê tởm mặt đi, sợ ấy phun nước miếng vào cốc của tôi.
“Cậu không vẻ mặt của Phó tổng Phó khi nhìn tủ đồ dùng nữ à? Trông muốn tháo luôn tủ ấy tại chỗ vậy.” A Kiều nghiêng ngả.
Đồng nghiệp A: “Trong mười tin nhắn mà giám Tần nhận sáng nay, tám tin chắc là của cậu ấy.”
Đồng nghiệp B: “Tự tin lên, tôi nghĩ cả mười tin đều là của cậu ấy.”
Đồng nghiệp C: “Nói , tôi muốn thử gửi một tin xem sao.”
Xoẹt——
Tất cả ánh nhìn trong phòng nước đều đổ dồn phía ấy.
Đồng nghiệp C: “ là nghĩ vậy , chưa gửi, chưa gửi.”
Vừa nói vừa móc điện thoại ra chứng minh sự trong sạch của .
“Có chuyện gì bất tiện, có thể trực tiếp nhờ đồng nghiệp phòng Hành chính giúp.”
Trong nội dung tám chuyện bỗng chen vào một giọng nam.
“Giám, giám Tần!”
Không khí trong phòng nước đột ngột trở nên vô cùng ngượng ngùng.
Tần Duệ gật đầu, thản nhiên rót một tách cà phê, trước khi rời đi còn liếc nhìn tôi.
“Dạo này uống ít cà phê .”
Tôi: “!!!”
Tần Duệ đi rồi, tôi bị mấy câu tám chuyện của người bắn tới tấp, thành tổ ong.
“ Diễm! Cậu còn không thừa nhận đi!”
“Cậu giỏi đấy, nói đi, bao giờ mới công khai yêu sếp?”