Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

5

Buổi trưa, tôi nhận được một cuộc gọi lạ:

“Hứa Doanh, đồ ăn ngoài của bạn đến rồi.”

Tôi ngẩn người.

Tôi có đặt gì đâu?

Ngay lúc , nhắn L gửi đến:

“Bảo bối, anh mua cho em một chiếc bánh nhỏ, hy vọng em thích.”

Tôi từng nói địa chỉ cho anh mà!

Mạnh Kiều cũng từng nói.

L như đoán được suy nghĩ của tôi, lập giải thích:

【Anh dựa định vị nhắn của em để biết địa chỉ.】

【Bảo bối, em giận nhé, anh không cố ý.】

Tôi thật ra chỉ tò mò, không hề giận.

【Em không giận, cảm ơn anh vì chiếc bánh.】

Về đến ký túc xá, tôi mở hộp ra. Trên lớp kem của chiếc bánh là một hình học.

Một hình lục giác đều, bên trong là một ngôi sao năm cánh hoàn hảo.

Ở chính giữa ngôi sao còn có một hình xoắn ốc Fibonacci nhỏ xíu.

Bên cạnh còn có dòng năm viết bằng nét mảnh.

Tôi nghẹn thở ngay lập .

Song ghé đầu lại:

“Ơ, hình này là avatar của cậu mà!”

nhắn L đến.

“Bảo bối, nhận được bánh ? Có thích không?”

Tôi còn đang màn hình, sau lưng đã vang lên giọng điệu khoa trương của Mạnh Kiều:

“Ồ kìa, Hứa Doanh, nhận quà hả? Trời ơi! Ai mua cho ? Là heo béo đó à? Cậu cũng dám ăn à?”

“Béo thì sao? Có ăn cơm nhà cậu đâu!” Tôi đạp một cú chân ghế cô ta đang ngồi.

“Người ta chỉ mập, còn cậu thì độc ác!”

Mạnh Kiều rõ ràng không ngờ tôi – người hiền lành – lại nổi giận như thế.

Mặt cô ta sa sầm, nhưng gắng gượng tỏ châm biếm:

“Được được, cậu thích là được. Dù sao người các cậu cũng là trời sinh một đôi mà.”

Nói rồi, đóng sầm cửa bỏ đi.

L tôi không trả lời, lại hỏi:

“Bảo bối sao thế? Không thích à?”

“Em thích lắm. Xin lỗi, lúc nãy đang nói chuyện với bạn cùng phòng.”

L: “Anh hiểu rồi!”

L: “Là bạn cùng phòng đang thử thách anh đúng không? Bảo bối, anh đối xử tốt với em.”

Ngay sau đó là một chuyển khoản 9999.

L: “Mua gì ngon ngon cho bạn cùng phòng nhé, cảm ơn các bạn giúp anh vượt qua thử thách!”

Tôi bật cười không nhịn nổi.Đọc full tại page Vân hạ tương tư

Song lo lắng hỏi:

“Hứa Doanh? Cậu thực sự hẹn hò với anh ta à? Hồi đó mình chỉ buột miệng nói , không ngờ Mạnh Kiều lại làm thật.”

Tôi gật đầu:

“Hẹn rồi.”

Song trông đầy khó xử:

“Cậu có suy nghĩ lại không?”

Khóe môi tôi không kìm được mà cong lên:

“Suy nghĩ kỹ rồi.”

Song lo:

“Nhưng… nếu anh ta thật sự nặng trăm tám mươi cân… Hứa Doanh, mình áy náy lắm, xin lỗi cậu, không nên đùa với Mạnh Kiều chuyện đó.”

trăm tám thì trăm tám, miễn là người tốt là được.”

Rồi tôi nhắn cho L:

【Cảm ơn bảo bối vì bữa ăn thêm.】

6

Bên kia im lặng một lúc khá lâu. Khi tôi còn đang suy nghĩ có phải mình lỡ lời không, thì cuộc gọi thoại anh vang lên.

nãy em gọi anh là gì?”

“Bảo bối, anh không thích à?”

“Thích, gọi lại lần nữa đi.”

“Bảo bối~”

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

“Sau này cứ gọi nhé.”

Ngay sau đó, nhắn WeChat bắt đầu dồn dập:

520, 1314, 1001, 2099, 3344…

“Anh làm gì ? Điện thoại bị virus à?” Tôi lo lắng nhắc, “Nhanh! Gỡ SIM, rút dây mạng!”

L cười phá lên, tiếng cười trong trẻo:

“Sau này mỗi ngày đều có thể gọi như , tiền cũng cứ nhận thoải mái. Anh kiếm tiền, vốn dĩ là để cho em tiêu mà.”

Tôi màn hình đầy các khoản chuyển tiền, ngón tay bắt đầu nóng ran, mãi mới nghẹn ra một câu:

“…Anh cũng khoa trương quá rồi đấy.”

Anh cười khẽ:

“Miễn là có liên quan đến em, thì khoa trương thế nào cũng được.”

Trời ạ!

Sao mà biết dỗ người ta thế này!

Tim tôi đập thình thịch.

“Bảo bối, anh có thể đến gặp em không? Mấy hôm nữa anh phải quay về rồi.”

7

“Bảo bối? Có phải… em gặp anh không?”

Giọng anh trầm xuống, mang theo căng thẳng khó nhận ra.

Tôi nắm chặt điện thoại, đầu ngón tay nóng ran.

“…Anh gửi địa chỉ cho em đi.”

Giọng anh lập trở nên vui :

“Hay để anh đến tìm em nhé!”

Chúng tôi hẹn địa điểm gặp mặt.

Tôi chuẩn bị dọn dẹp một rồi đi ngủ.

“Đinh” một tiếng, L gửi đến một bức ảnh:

“Bảo bối, đây là anh, trông không được đẹp trai lắm, em chuẩn bị tâm lý nhé.”

Đó là một tấm ảnh chụp cận mặt, tóc mái hơi rối, nhưng ánh mắt sáng ngời.

Sống mũi cao, đường nét môi rõ ràng, khóe môi còn vương ý cười.

Đuôi mắt hơi nhếch, đồng tử đen láy như ngâm trong ánh sao.

Khi cười, má lúm bên trái nhẹ nhàng lún xuống, dịu dàng đến mức khiến người ta đắm chìm.

Áo sơ mi trắng, cúc cổ bung nút, toát lên tùy ý và lười biếng.

— Cái này mà gọi là trăm tám chục cân á?!

Tôi lập úp điện thoại xuống.

Trái tim như được hồi sinh, đập loạn xạ trong lồng ngực.

Trời ơi!!!

Đẹp trai xỉu á!!!

Điện thoại lại rung lên.

L: “Bảo bối, sao em không nói gì?”

“Có phải anh xấu quá không?”

“Nếu… nếu em không gặp thì , nhưng em im lặng mà…”

Tôi ôm ngực để bình tĩnh lại, rồi cố tỏ ra điềm nhiên nhấc máy:

“Anh đẹp trai thật đấy! Nhưng nói gì thì nói, hứa là phải giữ lời. Mai gặp!”

Nói xong, tôi bắt đầu lo lắng.

Trong gương là một cô gái ăn mặc quê mùa, đeo kính gọng đen to đùng, trông ngốc nghếch hết chỗ nói.

8

Tôi mở túi trang điểm phủ bụi lâu.

Mạnh Kiều đứng tựa cửa lướt điện thoại:

“Chuẩn bị đi gặp người thật à?”

“Ừ.”

“Nói thật nhé, Hứa Doanh.” Cô bước .

“Tôi thật sự khâm phục dũng khí của cậu. Biết rõ đối phương… cái thân hình đó… haiz.

Nhưng cũng đúng , với cậu thì có người yêu đã là phúc phần, đâu còn dám kén cá chọn canh.”

Song không nhịn được:

“Mạnh Kiều, cậu bớt lời đi.”

“Tôi nói sai à?” Mạnh Kiều nhún vai.

“Tôi đang cổ vũ Hứa Doanh đó chứ! Gặp người yêu qua mạng, lãng mạn biết bao!

Dù đối phương có là một thùng thịt trăm tám, thì Hứa Doanh của chúng ta coi trọng nội hàm, coi trọng tài năng toán học! Đúng không, Hứa Doanh?”

“Cậu nói đúng.” Tôi nghiêm túc .

Mạnh Kiều hơi sững lại, có chán, bèn lườm một cái:

kệ, một như cậu mà có người thế cũng coi như là lời rồi.

rồi, Tập đoàn Kerry thông báo mời tôi phỏng vấn. Sau này tôi doanh nghiệp lớn làm việc, người tôi gặp đều là tinh anh cả.”

Lúc tôi đang trả lời nhắn của L, Mạnh Kiều lại đăng bài lên mạng:

【Hahahaha chị em ơi phần sau đến rồi! nhà ta thật sự đi gặp heo mập đó !

Biết rõ núi có heo mà leo, thiếu yêu thương đến à?】

Phần bình luận lập dội lên như sóng:

“Thật đấy à??? Không chạy à???”

“Dù sao thì cũng đâu có quyền chọn lựa, hiểu .”

“Chị ơi khuyên nó đi! Không có cũng không chết mà!”

tội 1s, nhưng tò mò heo đó trông thế nào…”

“Ngồi hóng ngày mai toang! Nhớ chụp ảnh nhé!”

Những lời chế giễu khó nghe tràn ngập cả màn hình.

Song đến đỏ mặt:

“Mạnh Kiều, cậu quá đáng lắm rồi đấy!”

Mạnh Kiều thoải mái cất điện thoại, tôi:

“Hứa Doanh, tôi đang giúp cậu tạo độ hot . Ngày mai nhớ chụp nhiều ảnh , tôi giúp cậu đẩy top! Cho cậu nổi !”

Cô ta hát rời khỏi ký túc.

Phòng lại yên tĩnh trở lại.

Giờ đây, tôi chẳng giận nào nữa.

Thậm chí còn mong chờ, không biết lúc cô ta Lục Hoài có phản ứng ra sao.

9

Tôi cẩn thận trang điểm, mặc chiếc váy liền mới mua.

Tóc dài được búi nhẹ bằng một cây trâm gỗ đào, vài lọn tóc rơi khẽ bên tai.

Tôi cầm điện thoại, chụp một tấm selfie gửi cho L.

Ghi chú:

“Là em – Hứa Doanh. Gặp sau nhé.”

Song bất ngờ bật dậy giường, tròn xoe mắt, miệng há hốc:

“Trời ơi… Hứa Doanh? Là cậu thật sao? Mình… suýt không nhận ra!”

Trước mắt là một cô gái với ánh mắt trong veo, môi mềm mại, trang điểm đơn giản nhưng sáng bừng cả người.

Chiếc váy ôm vặn tôn lên vóc dáng mảnh mai.

Không còn dáng của “ quê mùa” ngày thường.

Hồi cấp ba, vì gương mặt quá xinh đẹp của tôi từng gây ra nhiều phiền toái, giáo viên chủ nhiệm đã đưa ra một lời khuyên:

Hãy để mái dày, đeo kính gọng to, mặc quần áo quê mùa.

Với người không có quyền có thế, nhan sắc quá mức là một tai họa.

Biết được sự thật, Song hít một hơi lạnh, đồng thời càng lo hơn:

“Hay là… cậu đi nữa. Cậu xinh đẹp, tài giỏi như , chắc chắn tìm được người tốt hơn.

Không thì trang điểm, kẻo bên kia có ý đồ xấu…”

Tôi cười phá lên:

“Không đến nỗi đó đâu.”

Lục Hoài còn đẹp trai hơn. Nói đến có sắc tâm thì chắc tôi là người có trước.

10

Sáng sớm, Mạnh Kiều đã đi hẹn hò với bạn trai mới “σσψ”.

Cô ta còn gửi nhắn:

“Hứa Doanh, tí nữa tôi và bạn trai giúp cậu kiểm tra thử ‘bạn trai’ của cậu nhé!”

Tôi không thèm trả lời.

Giúp kiểm tra là giả, lấy tư liệu đăng bài mới là thật.

Tôi ôm bó hoa, đến nhà hàng hẹn trước, hồi hộp không yên.

Đúng lúc đó, Mạnh Kiều lại nhắn:

“Cậu đến ?

Sao tôi không cậu? bảo là không dám đến nhé?

Dù L là một cục mỡ biết đi, nhưng so với như cậu thì dư sức.

Lỡ vụ này thì khỏi có lần sau đấy!”

Tôi cười gượng, đang định gửi lời cảnh cáo.

Thì cô ta đang cầm điện thoại, dáo dác quanh sảnh cùng với một người bên cạnh.

Cô ta nhỏ giọng thì thầm:

“Chắc Hứa Doanh trốn đâu rồi, có khi xấu hổ không dám gặp. Dù gì cũng chỉ là xấu xí.”

Người bên cạnh tỏ lơ đãng, ánh mắt lại quét về phía tôi, chứa đầy dòm ngó.

Mạnh Kiều quay đầu, ánh mắt rơi người tôi thì lập sững lại.

Suýt làm rơi cả điện thoại:

“Cậu, cậu là…?”

Không rõ sao cô ta biết địa điểm tôi và L hẹn gặp.

“Cậu là… Hứa Doanh?”

Mắt cô ta trợn tròn, khó .

Người bên cạnh gật đầu:

“Chào bạn Hứa.”

Tôi tránh ánh của anh ta.

Anh ta không giận mà còn cười:

“Bạn Mạnh nói bạn hẹn gặp người quen trên mạng, mạng lắm rủi ro, gái đi một mình nguy hiểm, tôi đến kiểm tra giúp.”

Tôi còn kịp chối, Mạnh Kiều đã kịp phản ứng, cười nhạt:

“Đúng thế! Nói thẳng nhé, người bạn hẹn là một tên béo ú 280 cân, lùn xấu!”

tiếp lời:

“Yên tâm, khi hắn đến tôi giúp bạn đánh giá. Không ổn, tôi chặn.

Tôi quen biết nhiều người giỏi, giới thiệu cho bạn.”

Tôi nhàn nhạt nói:

“Không cần, bạn trai tôi rất tốt.”

Mạnh Kiều bật cười:

“Còn gọi là bạn trai? Một cục mỡ mà cũng xứng sao? Cậu chỉ là sợ mất mặt!”

“Mạnh Kiều, nói năng cẩn thận! trách tôi giữa nơi công cộng mà tát cho tỉnh!”

Tôi đập cốc nước xuống chân cô ta.

Mạnh Kiều hơi biến sắc, đành nghẹn lời.

nói:

cố chấp, tôi cũng vì tốt cho bạn .”

“Anh là gì của tôi? Lấy tư cách gì mà quản tôi?”

— Cái thể loại gì thế này, còn bày đặt ‘kiểm tra giúp’, ghê tởm hết sức.

Gương mặt gã tối sầm lại:

bé này, quá đáng. Nể mặt Mạnh Kiều tôi mới…”

Câu dứt, liền bị cắt ngang bởi một giọng nam trầm thấp, dễ nghe vang lên xa:

“Doanh Doanh.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương