Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 11

của người yêu?

Ta đang mờ mịt lão đã vung tay, cuộn sóng máu dựng núi: “Một nén hương! Nếu hắn phá được chạm tới , xem các thắng!”

Xiềng bỗng siết chặt, ta đau đến kêu thành tiếng.

Ánh Triệu Nghiên lập tức biến đổi, hắc khí quanh người bùng nổ: “ muốn !”

“Điện hạ bớt phí sức hơn.” – Lão đạo khẩy – “Mỗi rằm phải thụ hình bảy ngày, lực sớm đã…”

Chưa kịp dứt lời, đoạn kiếm cắm nơi ngực Triệu Nghiên đột nhiên bay ra, hóa thành hắc quang đâm thẳng tới lão.

Lão đạo hoảng hốt né tránh, vẫn chém rách nửa tay áo.

“Thú vị đấy.” – Lão lạnh lùng – “Đốt nghịch mệnh? Con nha ấy đối với quan trọng vậy ?”

Triệu Nghiên đáp, chỉ gắt gao nhìn ta, ánh lóe lục quang.

sắt rền vang, mỗi lần giãy dụa, thân chàng lại nhạt đi một phần.

“Dừng lại!” – Ta hét khóc – “Chàng phi phách tán mất!”

“Đáng.” – Chàng nghiến răng tiếp tục vận sức – “Tiểu Sương, nghe kỹ… Nếu ta thất bại, dùng chìa ấy quay về…”

“Ta đi!” – Ta giãy giụa vô vọng – “Triệu Nghiên! Nếu chàng dám , ta… ta …”

?” – Chàng tâm tình trêu đùa.

“Ta đốt sạch mấy quyển y thư quý báu của chàng!”

Triệu Nghiên lớn, xiềng liền đó vỡ tan.

Sắc lão đạo đại biến: “ nào!”

Chưa kịp phản ứng, Triệu Nghiên đã hiện thân trước ta, giật đứt trói tay chân ta.

Lão đạo giận dữ gào thét, sóng máu cuộn trào ập tới thiên hạ sụp đổ.

Ngay khoảnh khắc sinh tử, Triệu Nghiên ôm chặt lấy ta che chở, ta giơ cao chiếc chìa đồng xanh, nhắm thẳng lão đạo: “ đi, lão thần côn!”

Chìa bất ngờ bừng ánh kim chói , lão đạo rú một tiếng đánh văng ra xa.

Huyết lãng lui dần, sương mù bốn phía cũng bắt tản mát…

“Thành công rồi ?” – ta chưa hoàn đã cất tiếng hỏi.

Triệu Nghiên yếu ớt gật : “Chìa ấy luyện long khí.”

Lúc này ta mới phát hiện thân chàng gần suốt: “ của chàng…”

“Thiêu đốt quá độ…” – chàng miễn cưỡng đưa tay lau nước ta – “Đừng khóc, của chí ái …”

Ta khựng lại: “Gì cơ?”

Thanh âm của lão đạo nơi xa vọng lại: “ chí ái phối huyết cừu nhân, mới giải được chú… Nha , giọt vừa rồi, rơi đúng tay hắn.”

Ta cúi nhìn, quả nhiên thấy lòng bàn tay Triệu Nghiên vết nước, bên dưới là một đạo vết thương – chính là do ta giãy giụa móng tay xước phải.

“Vậy huyết của cừu nhân là…?”

“Là ta.” – Triệu Nghiên nhàn nhạt – “Năm xưa lúc hắn hạ chú, ta đã trọng thương lão đạo ấy.”

Kim quang càng lúc càng mãnh liệt, thân Triệu Nghiên cũng dần dần cụ trở lại.

Lão đạo tan biến tiếng rống phẫn uất, Quy Hư bắt sụp đổ.

“Ôm chặt ta.”

Triệu Nghiên bế ngang ta , lao mình cơn xoáy vừa hiện ra.

Khi mở lần nữa, chúng ta đã trở về huyệt mộ.

Triệu Trung đang bò trên nắp quan tài khóc rấm rứt, thấy nắp đột ngột bật ngã ngồi đất.

“Lão… lão gia?! Vân cô nương?!”

Triệu Nghiên ôm ta nhảy ra khỏi quan tài, sắc diện hồng nhuận khác thường: “Triệu Trung, chuẩn nước nóng cùng y phục sạch .”

Lão quản gia sững người nhìn bóng dưới chân chàng.

Lại bóng rồi! là bóng thật!

Trên xe ngựa trở về phủ, ta túm lấy cổ áo Triệu Nghiên truy hỏi: “Vậy rốt cuộc chàng là người hay là quỷ?”

“Nói đúng ra …” – chàng cúi hôn ta – “là người của nàng.”

Ta đỏ gấc, đẩy chàng ra: “Đừng đánh trống lảng! Giải thích rõ ràng, nào là phế thái tử, nào là thế gia Vân thị…”

“Ta cùng phụ thân nàng vốn là cố giao niên thiếu.” – Triệu Nghiên nhẹ vuốt tóc ta – “Năm đó loạn cung xảy ra, người vì cứu ta , trước lúc lâm chung đã giao nàng cho tâm phúc… ngờ lại chính là Vân đại phu.”

Sóng mũi ta cay xè: “Vậy phụ thân ta…”

“Là anh hùng.” – Triệu Nghiên nắm tay ta – “Y thư người để lại, vốn là để phá giải lời nguyền cho ta.”

Chợt ta nhớ ra một chuyện trọng yếu: “Khoan đã, chàng nói ‘ chí ái’… là ai yêu ai?”

Triệu Nghiên nhướng mày: “Nàng đoán xem?”

“Ta biết.” – ta quay đi – “ người thân phận giấu ta kín mít…”

“Vân Tiểu Sương.” – chàng nghiêm .

“Ta tâm duyệt nàng.”

Tim ta khựng lại một nhịp: “… khi nào?”

là lúc nàng vì tranh y thư đè ta …” – chàng bật – “Cũng là lúc nàng mắng đạo sĩ là ‘ngu đần’…”

Ta tức giận đấm vai chàng: “Nghiêm túc coi!”

lúc nàng nguyện vì ta dấn thân chịu .” – chàng nâng ta, trán kề trán – “ giọt nàng rơi vì ta… lúc nàng xông cuộc đời ta.”

Xe ngựa dừng đúng lúc.

Triệu Nghiên bế ta xe.

Ta hoảng hốt ôm lấy cổ chàng: “Thả ta , bao nhiêu người đang nhìn kìa.”

“Sợ chi?” – chàng sải bước hướng về phòng – “Lễ vật sính hôn đều đã nhận, nàng muốn quỵt ?”

“Ta lừa!”

“Muộn rồi.” – Triệu Nghiên đá cửa ra, ném ta nhuyễn tháp – “Phu nhân của Triệu mỗ.”

Phiên ngoại

Ngày thứ bảy sau khi Triệu Nghiên khôi phục thân người, ta đang ngồi xổm dược viên nghiên cứu phương thuốc mới, bất chợt một đôi tay rắn chắc phía sau ôm nhấc bổng .

“Á á!” – cái xẻng tay ta rơi đánh ‘keng’ đất – “Triệu Nghiên! Chàng làm gì đấy?!”

“Thành thân.” – chàng vác ta vai, sải bước bay ra khỏi viện.

“Cái… gì?!” – ta úp , chân quẫy loạn – “Thả ta ! Ai cho phép cưới chứ?!”

“Lễ vật sính hôn đều đã thu, muốn quỵt nợ ?”

Hắn vỗ nhẹ mông ta một cái, làm ta suýt nữa cắn trúng lưỡi.

Triệu Trung dẫn theo một đám nha hoàn, tiểu tư đứng xếp hàng ngoài cửa, ai nấy toe toét.

Tùy chỉnh
Danh sách chương