Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Triệu Nghiên không hề thấy lạ, thậm chí còn nhấc một lọ soi dưới ánh đèn.

Đang được đường, có một tiểu nữ nhi mặc váy đỏ từ đâu xông tới, níu lấy tay áo ta.

“Tỷ tỷ mua một đóa hoa !”

Đóa hoa trắng tay con bé trông có chút quen mắt…

“Nguyệt Kiến Hồn?” – ta kinh ngạc sang Triệu Nghiên – “Không phải là loài dược viên nhà …”

Tiểu nương đột nhiên cười toe toét, khóe miệng ngoác tới tận mang tai.

“Bởi vì là trộm từ nhà hắn ~”

Dứt lời liền hóa thành một cơn âm phong lao mất.

Sắc mặt Triệu Nghiên trầm xuống.

Ta vội kéo tay áo hắn.

“Thôi thôi, trẻ con không hiểu chuyện…”

là phần dùng cho tháng sau của ta.”

Hắn mặt lạnh vung tay một cái, phía xa vang tiếng kêu thảm thiết của tiểu nương.

Ta: “…”

Quả là lão gia nhà , lạnh lời gọn.

Khi tới trung tâm chợ, một bộ hài cốt khoác đạo bào chặn đường chúng ta.

“Tiểu nương còn mang hơi thở dương gian, có muốn xem một quẻ?”

Ta vừa định từ chối, Triệu Nghiên đã ném một đồng tiền qua.

“Xem .”

Bộ xương kia nhét đồng tiền hốc mắt, “rắc rắc” nhai vài tiếng, chỉ tay ta kêu to.

“Nàng nàng nàng…!”

Ánh mắt Triệu Nghiên lập tức lạnh .

“Nàng giẫm phần mộ của ta rồi !” – bộ hài xương ỉ ôi chỉ chân ta khóc.

Ta cúi đầu , thấy dưới đế giày mình thật sự dính một mảnh bia mộ vỡ.

Triệu Nghiên dẫn ta đến một tửu lâu treo biển “Vãng Sinh Các”.

Chưởng là một phụ nhân phong vận vẫn còn, vừa thấy Triệu Nghiên liền cười duyên nhào tới.

“Diệp lang~ lâu ngày không… ủa?” – nàng ta khịt khịt mũi, sát gần ta – “Mùi ?”

hôn thê của ta.” – Triệu Nghiên kéo ta sát mình.

Biểu tình của chưởng liền biến sắc, thể vừa nuốt một con nhím.

? hôn thê?” – nàng ta đảo quanh ta ba vòng, “Con nha đầu đặc biệt? Ngực không đầy, mông chẳng cong…”

“Nàng biết y thuật.” – Triệu Nghiên nhàn nhạt cắt lời.

“Xì, ta còn biết triệu hồn kìa!”

Chưởng trợn mắt khinh thường.

“Tiểu nương, có biết mấy hôn thê trước của hắn giờ rồi không?”

Cổ ta chợt lạnh: “Còn… còn có mấy trước nữa?”

“Đều ở đây cả ~”

Nàng ta bất ngờ vén rèm, phía sau là một dãy bài xếp ngay ngắn.

Chân ta mềm nhũn, ngã thẳng lòng Triệu Nghiên.

Tên còn bật cười thành tiếng: “Đừng sợ, là bài tổ tiên ta.”

Chưởng bĩu môi: “Không vui cả. Tiểu nha đầu, tặng lễ mắt.”

Nàng ta nhét tay ta một lọ sứ nhỏ, “Chờ hắn đêm hiện nguyên hình, cái chuyên trị mọi thứ bất phục.”

Trên đường về, ta nắm chặt lọ chất lỏng không rõ ấy, đầu tưởng tượng tám trăm màn dị kinh hoàng.

Triệu Nghiên dừng chân nơi đầu cầu, chỉ hàng vẽ : “Thử cái xem.”

Mắt ta sáng rỡ: “Cho ta một con cún nhỏ!”

lúc chờ, cạnh có một đại nương cứ ta chằm chằm: “Tiểu nương, mới chết à? mặt xanh tàu lá thế?”

“Hở? Ta còn khỏe …”

?!”

Đại nương thét một tiếng, “Có ở đây!!”

Cả con phố đầy hồn đôi mắt phát lục quang liền đồng loạt quay đầu về phía ta.

Triệu Nghiên lập tức kéo ta sau, từ tay áo phóng hơn mười đạo hắc khí: “ của ta, có ý kiến ?”

Bầy tan tác chim muông sợ hãi.

Lão nhân vẽ tay run lẩy bẩy, con cún nhỏ của ta thành hình quái dị không rõ là .

“Ráng ăn tạm vậy.” – Triệu Nghiên đưa cho ta.

Ta liếm một cái, ngọt đến nheo mắt , hỏi hắn: “ không ăn ?”

“Ta nếm chẳng .”

Hắn nhàn nhạt đáp.

Ta bị xui khiến, giơ trước miệng hắn: “Nếm thử xem?”

Triệu Nghiên khựng , rồi cúi đầu khẽ cắn một miếng.

Dưới ánh trăng, hàng mi hắn in bóng trên má, đẹp đến khó tả.

“Ngọt chứ?” – ta thầm hỏi.

Hắn ngẩng đầu ta, ánh mắt sâu thêm mấy phần: “Ừm.”

Chẳng rõ vì , mặt ta nóng bừng.

Khi trở về Triệu phủ trời đã về khuya.

Ta buồn ngủ đến lảo đảo, Triệu Nghiên dứt khoát bế ta ngang .

Lúc tỉnh, ta cảm thấy có vật mềm mại khẽ chạm trán…

Sáng hôm sau tỉnh , phát hiện gối có thêm một cây hình cún nhỏ.

Kỳ lạ thay, dường được yểm pháp, vẫn nguyên vẹn mới.

Ngoài bậu cửa sổ, con quạ béo đang đậu, miệng ngậm một mảnh giấy:

“Hôm nay tiến cung yết kiến, chớ gây họa. — Triệu Nghiên”

4

Ta nhàn rỗi chán chường Triệu phủ, bèn quyết định chăm nom dược viên.

Ngồi xổm cạnh bụi Nguyệt Kiến Hồn để xới đất, ta phát hiện vài cây con ủ rũ héo hon.

“Kỳ quái…” – ta chọc chọc mấy chiếc lá vàng úa, – “Hôm qua vẫn khỏe mạnh kia ?”

“Vì có kẻ đêm lẻn tưới nước sôi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương