Tôi vô tình cầm nhầm điện thoại của cô bạn thân. Sau khi mở khóa, trước mắt tôi hiện ra toàn những đoạn chat đầy ảnh các “nam Bồ Tát” vô cùng bắt mắt.
“Không có gì thèm ăn, chỉ muốn ăn đậu hũ của anh thôi.”
“Đừng vội, xem của anh rồi còn muốn xem của người khác nữa không?”
Vừa lướt màn hình, tôi vừa không khỏi cảm thán gu của cô bạn thân đúng là vừa tốt, lại còn rất biết tán tỉnh.
Cho đến khi tôi lướt tới một tấm ảnh cơ bụng sáu múi hạ thấp xuống tận cạp quần, đầu ngón tay tôi chợt lạnh buốt.
Dưới ánh đèn lờ mờ, người đàn ông kia thản nhiên phô bày thân hình của mình.
Vùng tam giác mờ ảo khiến người ta không khỏi nảy sinh liên tưởng, ở nơi đó còn thấp thoáng một hình xăm mơ hồ…
Giống hệt vị hôn phu của tôi.
Điện thoại bị Khương Như Lan giật phắt lại.
Tôi cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh:
“Có đối tượng mới rồi à? Cũng ở nước ngoài sao? Bên mình còn thiếu một phù rể, hay là cậu dẫn anh ta tới cùng đi.”
Khóe môi cô ấy khẽ cong lên đầy gượng gạo:
“Không phải đâu, chỉ là một đối tác hợp tác thôi, vẫn chưa tán đổ.”
Lúc ấy, Kỷ Từ Chu phát hiện tôi đã bấm thích một blogger chuyên đăng ảnh gợi cảm.
Tôi phải dỗ dành rất lâu mới khiến anh tin rằng, tôi chỉ đơn giản là thích thiết kế hình xăm trên người blogger đó.