Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Anh nắm lấy tôi, trong hiện rõ vẻ đau xót.
Tôi kịch liệt lắc đầu, anh không hiểu, anh sẽ không bao giờ hiểu tại tôi lại khăng khăng đòi đâu.
Tôi chính là người cố chấp như thế đấy, không chịu hạt cát nào, tôi thà một đau ch/ết cũng không thể thỏa hiệp trong chuyện này.”
“Hai năm sau khi kết , là tôi mải mê công việc mà xao nhãng em, xao nhãng nhiều chuyện.”
Tôi vẫn lắc đầu, không phải vì công việc, tôi không phải đứa trẻ không hiểu chuyện, tôi sự nghiệp quan trọng thế nào đàn ông.
“Tôi đã bảo người đưa Tĩnh ra nước ngoài du học rồi, tài khoản của nó mỗi tháng sẽ có 500 đô la, chi phí dư ra nó phải tự đi thêm mà kiếm.”
Tôi sững sờ, Từ Tĩnh Châu có mỗi đứa em gái này, tình cảm anh em họ vốn rất tốt, anh cũng luôn rất cưng Từ Tĩnh . 500 đô la có lẽ sinh viên bình thường là đủ sinh hoạt phí, nhưng một Từ Tĩnh xa hoa đến một chiếc váy cũng không mua nổi.
“Nếu không phải vì em đòi tôi, có lẽ tôi vẫn sẽ bị nó che .”
Sắc Từ Tĩnh Châu vô cùng nghiêm nghị, còn ánh anh nhìn tôi lại mang theo vẻ áy náy và xót xa.
ra chuyện này tôi không trách anh, vì Từ Tĩnh vốn dĩ rất diễn kịch, cần Từ Tĩnh Châu ở nhà là nó luôn giả vờ tình cảm chị dâu em chồng thắm thiết tôi.
Còn tôi, vì không muốn anh phải bận tâm vì chuyện vặt vãnh trong nhà nên cũng chưa từng nói anh bộ thật của Từ Tĩnh .
Dù hành động ấu trĩ cũng không tôi mất miếng thịt nào, tôi cũng có thể nhịn .
Chuyện tôi khăng khăng đòi giống như chọc thủng cái ung nhọt này, Từ Tĩnh trong lúc đắc ý quên hình nên mới lộ ra bộ thật trước anh .
“Nó bao giờ điều, tôn trọng người chị dâu như em mới tính tiếp.”
“Anh không cần phải thế đâu, nó là không tôi chị dâu nó thôi, cũng chẳng phải lỗi lầm gì to tát.”
“Nó không cũng phải , không chấp nhận cũng phải chấp nhận, vợ của tôi có em thôi.”
“Từ Tĩnh Châu… nhưng còn Lâm Bạch Lộ, chẳng phải anh vẫn luôn cô ta…”
“Ai bảo em là tôi cô ta?”
Anh cau mày, không nhịn đưa b-úng nhẹ vào giữa trán tôi:
“Em nghe chuyện lung tung ở đâu vậy.”
“Nhưng… trong máy tính của anh chẳng phải lưu chụp chung của hai người , anh còn giúp cô ta đ.á.n.h kiện , năm ngoái sinh nhật tôi anh nói đi công tác nhưng lại ở cô ta uống trà , đến một câu chúc mừng sinh nhật tôi cũng không nhận …”
Nói đoạn giọng tôi nghẹn lại.
Tôi là người vừa cố chấp vừa kiêu ngạo, cái lòng tự trọng nực cứ luôn ám khiến tôi không phép hỏi ra lời như vậy.
“ chụp chung?”
“Đúng, chính là chụp chung trong thư mục sưu tập của anh, cô ta nhìn anh ngọt ngào lắm…”
“Em nói là này?”
Anh lấy điện thoại ra, nhấn mở một tôi xem, chính là lưu trong máy tính của anh.
Tôi gật đầu lia lịa:
“Chính là này.”
Từ Tĩnh Châu bỗng nhiên bật .
Anh sự rất hiếm khi , con người này cổ hủ, nghiêm túc lại còn lạnh lùng, tôi gả anh hơn hai năm, số lần anh cũng đếm trên đầu ngón .
Tôi không khỏi nhìn đến ngẩn ngơ.
Từ Tĩnh Châu giơ tháo kính, khổ lắc đầu, lại đưa xoa xoa tóc mai của tôi:
“Ngốc ạ.”
Câu “ngốc ạ” này của anh mang theo sự cưng không nói nên lời, cả người tôi đều lâng lâng rồi.
“Em nhìn kỹ lại này đi, phía sau, góc trên trái kia kìa, là ai.”
Tôi nghe vậy liền vội vàng lau nước , mở to nhìn kỹ.
Góc trên trái dường như chụp trúng một đôi tình nhân, cô gái nhuộm tóc màu xanh đen, mặc áo quây và chân váy xếp , kiểu ăn mặc rất “lửa”, còn chàng trai cạnh cô ấy rất cao rất đẹp trai lại còn rất sành điệu, hai người trông vô cùng đẹp đôi.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là…
“Đây là… tôi?”
Tôi sững sờ, trên này lại có tôi?
Khoan đã, người cạnh tôi dường như là Cố Hoài Sâm.
Đây chắc là lúc tôi học đại học, đang hẹn hò Cố Hoài Sâm.
Tôi bàng hoàng kinh ngạc:
“Từ Tĩnh Châu… chuyện này rốt cuộc là thế nào.”
“Lúc tôi quay lại trường giải quyết chút việc, đi ngang qua sân vận động vào đi dạo một chút.
Vốn dĩ nhìn thấy em định đi lại chào hỏi bạn trai em đã đến rồi.”
Giọng anh rất nhạt, nhưng chẳng hiểu tôi lại nghe ra một chút vị chua chát.
“Anh nói xạo, lúc tôi hoàn toàn không quen anh, chúng ta đi xem mới quen nhau mà, anh đừng có lừa tôi…”
Từ Tĩnh Châu đột ngột nhìn chằm chằm vào tôi:
“Giang Dao, là em thất hứa trước, là em đã quên tôi trước.”
Tôi hoàn toàn ngây người.
Nhưng Từ Tĩnh Châu có vẻ có chút tức giận, lại khôi phục lại vẻ lạnh lùng như thường lệ:
“Không nhớ ra thôi, em nghỉ ngơi đi.”
“Từ Tĩnh Châu…”
Theo bản năng tôi kéo lấy áo anh định nũng.
Nhưng bỗng nhiên lại nhớ ra tôi và anh đã rồi…
Tôi vội vàng buông ra.
Từ Tĩnh Châu nâng nhìn đồng hồ:
“Tôi phải quay về họp một cuộc họp rất quan trọng, em ngoan ngoãn ở lại viện, tôi đến đón em xuất viện, em đi cùng tôi gặp bác sĩ một chút.”
Thấy anh đứng dậy định đi, tôi sự không nhịn :
“Từ Tĩnh Châu, Lâm Bạch Lộ… sự m.a.n.g t.h.a.i rồi à?”
Từ Tĩnh Châu liếc nhìn tôi một cái:
“Phải.”
Trái tim tôi thắt lại một cái, ngồi trên giường , mặc bộ đồ nhân kẻ sọc xanh trắng rộng thùng thình càng tôi trông nhỏ bé gầy gò.
Ánh Từ Tĩnh Châu liền dịu lại, anh đi tới, xoa xoa tôi lần nữa:
“Đừng suy nghĩ lung tung, nghỉ ngơi tốt.”
“Đứa con của cô ta…”
Tôi muốn hỏi:
“Là của anh à?”
Nhưng dường như lời rất khó mở miệng.
“Hôm đưa đến viện rất kịp thời, đứa bé không , đừng nghĩ nhiều, dù sự có chuyện gì cũng không liên quan đến em.”
Anh tưởng tôi đang quan tâm đến sự an nguy của đứa trẻ trong bụng Lâm Bạch Lộ?
Tôi tức giận không muốn nói chuyện, đẩy mạnh anh ra:
“Anh đi họp ngay đi, đi ngay đi.”
Anh đại khái sự khá vội, không nói thêm gì nữa, dặn tôi nghỉ ngơi rồi vội vã rời đi.
Trong lòng tôi rối như tơ vò, cũng không ở lại viện nổi, huống hồ anh đến còn định đưa tôi đi gặp bác sĩ nữa.