Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
“Chủ tôi chết thật rồi , giờ tôi còn trông tới đời cháu gái thứ mười tám của ổng.”
?
Trên tiểu xà thư còn có Liễu tiên nữa cơ à???
Có lẽ do tôi thấy những thứ không nên thấy.
ngày sau, đột nhiên chuyển mùa, tôi ngã bệnh, sốt tới bốn mươi độ, phải nhập viện.
Tôi ho mức như rách phổi, ho mãi không dứt, bác sĩ nhất quyết không cho xuất viện.
, trước Coca vốn chỉ ăn một tuần một lần, giờ năm ngày chưa cho ăn.
Từ sau lần bệnh viện thú cưng dị loại, tôi bị cái hóa đơn dọa sợ, căn bản không dám để tổ tông này bệnh thêm lần nào nữa.
Thật sự không còn cách nào, tôi đành nhờ Lê Trú giúp cho rắn ăn.
Lê Trú nhà tôi không lâu gọi ngay video call.
Màn hình hiện ra gương mặt phóng to đẹp trai của anh, tôi mất mặt đỏ lựng hết lên.
Ai ngờ anh miệng nói ngay:
“Coca biến mất rồi.”
?!!
Tôi lập tức tỉnh táo.
“Cái hộp nuôi bị nó đội nắp ra rồi.” Anh giơ điện thoại quay cho tôi xem, “Bát nước đều còn đầy, cảm giác như nó không nhà từ hôm nay rồi.”
Tôi lạnh toát người, vội tiểu xà thư ra xem, quả nhiên hai ngày nay nó đăng gì .
“Tới lúc anh , nhà tôi đóng hay ?”
“Đóng.”
Tôi tra lại nhật ký khóa , hôm nay không có lần nào .
Tôi hít sâu một hơi, chỉ đạo anh chỗ Coca thường hay trốn.
Kết quả, hoàn toàn không có.
Cho khi anh đột nhiên nói:
“Khoan … sổ nhà em .”
Tôi và anh nhìn nhau qua màn hình, đều thấy ánh mắt bất ổn mắt đối phương.
khoảnh khắc , hàng loạt suy nghĩ đáng sợ nhảy xổ ra tôi. Tôi cố kìm giọng không run.
“Anh đừng vội, để em xuống thử.”
Lê Trú lập tức an ủi tôi:
“Nhà em chỉ tầng ba thôi, cho dù có chuyện thì không quá nghiêm trọng.”
Tôi định nói, cổ họng ngứa ngáy, cơn ho ập dữ dội, mức không nói một chữ.
“Em đừng lo, uống nước , để anh xuống , rồi ghé qua bệnh viện thăm em luôn, chắc chắn không sao đâu.”
Anh buồn đợi thang máy, chạy thẳng cầu thang bộ xuống, tôi còn nghe tiếng thở gấp gáp, anh vẫn cố an ủi tôi. Quả nhiên đúng luật sư, tố chất nghề nghiệp khỏi chê.
Tôi cố gắng bình tĩnh lại, bỗng nghe bên sổ có tiếng sột soạt, theo bản năng quay nhìn ra ngoài.
Tôi đệch…
“Anh không cần nữa…” Giọng tôi run run, “Em Coca đâu rồi.”
“Nó tới bệnh viện thăm em.”
……
rắn cỏ thế lếch thếch treo người ngoài sổ bệnh viện, thò nhìn.
thấy tôi, rắn hưng phấn hẳn, nhổm nửa thân chào tôi.
Đúng lúc , phía dưới vang lên tiếng trẻ non nớt:
“Mẹ ơi mẹ ơi, sao kia có sợi dây động vậy?”
May phước tôi phòng đơn!
Tôi lập tức sổ, tóm gọn nó kéo . chạm tay thấy không ổn–nó khô da vì mất nước, còn bị trầy xước rớm máu.
Trời đất rộng, bệnh viện cách nhà tôi năm cây số, toàn đường nhựa xe cộ, một rắn nhỏ nó bò kiểu gì tới đây chứ?!
Tôi vội rót cho nó cốc nước, Coca chắc khát lắm, cắm uống ừng ực, mãi mới ngẩng lên, vẻ mặt còn ngây ngây dại dại, hớn hở chui người tôi .
lòng tôi chợt ấm áp…
Tôi lấy iPad, đồng bộ tiểu xà thư, hỏi nó:
“Sao mày lại tới đây?”
Nó chui lại gần, nằm xụi dài bên tay tôi, dùng đuôi chữ:
“ nhà một mình, thấy người mãi không về, sợ người săn ngoài kia nguy hiểm, nên rắn chứ.”
“Thế sao mày ta đây?”
Tim tôi mềm nhũn, lại hỏi nó.
Coca kiêu hãnh:
“Ta ngửi mùi người, rắn hết những nơi ba ngày gần đây có mùi người! bệnh viện thì mùi lẫn lộn quá, nên rắn phải từng phòng bệnh, cuối cùng thấy người rồi!”
Tôi không nhịn đưa tay xoa nó.
Nó theo bản năng định né, cuối cùng vẫn nằm yên, ra vẻ ngạo dùng đuôi chữ:
“Xoa , rắn người bệnh rồi, rắn rất rộng lượng.”
Tôi bật cười, lại :
“Ta sắp về rồi, đừng lo.”
Coca lại tôi:
“Người, người rắn nuôi, rắn sẽ bảo vệ người!”
bao lâu, Lê Trú mang hộp nuôi tới.
Khi thấy Coca thật sự phòng bệnh, anh sững sờ.
anh không hỏi nhiều, cẩn thận nhốt nó hộp, rồi hỏi có cần gửi tạm nhà anh vài hôm không.
Tôi nghĩ một lúc, ngượng ngùng đồng ý.
còn cách nào!
Cái đồ này cứ hộp nuôi ra sức nịnh tôi, thật ra nó muốn sang chơi với Niên thôi!
Hôm , Coca trườn tới trước mặt tôi, ánh mắt khẩn thiết ra hiệu tôi nhìn màn hình.
một bài cầu cứu trên tiểu xà thư:
ĐỌC TIẾP: