Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

[Đâu! là người năm xưa vô cớ vu oan cho Tùng Yên, nói cô ấy chơi bời lăng nhăng không đẻ được con hả? Mau ra đây xin lỗi đi!]

[Má nó vật phản diện ác với bản thân quá, tại sao lại phẫu thuật này chứ? Tránh thai bình thường không được sao, không thì để con gái uống thuốc cũng được mà.]

[Ngay từ anh ta đã không muốn có con, chắc chắn là để sinh với nữ …]

Lượng thông tin quá .

Tôi hơi ngớ người.

Rốt cuộc Nguyên Liệt có ý ?

Anh không muốn sinh con với tôi à?

Tôi buột miệng nói ra:

“Anh cmn…”

“Tôi không muốn em sinh con!”

“Con giống một con ký sinh trùng trong cơ thể em, hút chất dinh dưỡng của em mà lên, cuối cùng phá bụng em mà chui ra, tôi ghét nó thì sai sao?!”

“Tôi không muốn em nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, không muốn em bị bác sĩ y tá chi phối không tôn nghiêm… Tại sao đánh cược cả tính mạng vì một thứ nhỏ bé sau này tranh giành tình cảm với tôi chứ!”

“Dù có cẩn thận mấy cũng gặp trắc. Tôi không muốn em uống thuốc.”

Trong xe chìm sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Nguyên Liệt nói quá nhanh, khi nói xong những lời này, hai tay anh vẫn khẽ run.

Anh quay đi không chịu nhìn tôi.

là, tôi đưa tay lên nhẹ nhàng xoa tóc anh ta từng một, từ từ an ủi.

Điều khiến người ta cảm động từ trước nay chưa bao giờ là những lời đường mật sến sẩm, hay những món quà đắt tiền.

Mà là sự trân trọng thiên vị một vô thức đó.

Tình yêu mà tôi hiểu, có lẽ không bằng một phần vạn tình yêu anh dành cho tôi.

“Ngoan, tôi biết rồi, chúng ta không sinh nữa.”

May mắn thay tôi không bị bệnh nan y, chỉ là bệnh viêm dạ dày tái phát, không ăn uống nên bị thiếu máu, thành ra hay buồn ngủ.

Bác sĩ khuyên nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một tháng.

Tôi cơ hội này xin nghỉ việc ở công ty.

Nhưng vừa nằm ườn được hai , điện thoại của mẹ ruột Tùng Hiểu đã gọi tới tới tấp.

tôi là đồ sói trắng.

Bà ta nuôi tôi ngần này, lấy chồng rồi thì không chịu giúp em trai quản lý Tập đoàn Tùng thị nữa.

Đúng , là công ty gia đình tôi, nhưng tôi chỉ là người làm công ăn lương.

Tổng giám đốc là con trai của cha dượng tôi, tức là em trai tôi.

….

Cha ruột tôi mất sớm.

Sau đó cha dượng tôi ở rể, lại cùng mẹ Tùng Hiểu sinh thêm một đứa con trai.

Rồi sau đó nữa, lão đó lén lút phòng trang điểm trong đám cưới để hôn tôi.

Tùng Hiểu phát hiện ra.

Bà ta tôi lẳng lơ.

nên tôi đã nổi điên ngay tại chỗ với bà ta, đập phá nửa lại của lễ đường.

Sau đó vì sợ nhà Nguyên, Tùng Hiểu mới chịu xin lỗi tôi, giải quyết lão đó.

Nhưng con trai của lão ta lại được giữ lại, nói mà con nít thì vô tội.

Nhiều năm sau tôi chuyên tâm tiếp quản công ty gia đình, thức trắng không biết bao nhiêu đêm chuẩn bị cho việc chuyển đổi số, đổi mới , mở rộng thị trường mới.

Đột nhiên một tôi phát hiện, thằng em trai vô tích sự của tôi lại được Tùng Hiểu lén lút biến thành Chủ tịch Hội đồng quản trị.

Mười giờ tối, Nguyên Liệt tìm thấy tôi ở McDonald’s gần nhà.

Điện thoại không gọi được, định vị cũng không tìm thấy, chắc anh đã tìm tôi rất lâu rồi, vẻ mặt nghiêm trọng đáng sợ.

“Em bằng này rồi chơi trò biến mất à?”

“…. Đừng ăn nhiều kem vậy, đau bụng đấy.”

Mũi tôi hơi cay cay, cúi rầu rĩ hỏi anh:

“Mẹ tôi nói đợi tôi rồi, anh ra ngoài tìm mấy em gái trẻ hơn.”

“Em rồi chẳng lẽ tôi không sao? Hai đứa mình đừng ghét bỏ .”

“Mẹ tôi nói tôi không đẻ được con trai bị đuổi ra khỏi nhà.”

“Không có thỏa thuận tiền hôn rồi sao? Tài sản của tôi đều là của em, bây giờ tôi là đang làm thuê cho em, đuổi hả?”

“Mẹ tôi nói…”

Tôi ngơ ngác nhìn một giọt nước rơi xuống mu bàn tay.

Là tay của Nguyên Liệt.

Anh ngồi xổm trước ghế của tôi, lặng lẽ nhìn chằm chằm tôi.

là nỗi uất ức kìm nén bấy lâu trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ, nước không kiểm soát được mà trượt dài từ khóe mi.

Tôi vùi lòng anh khóc rất to.

“Tôi ghét mẹ tôi, ghét thằng em trai ngu xuẩn đó, nhưng một mình tôi làm sao hạ bệ nhà Tùng đây. Anh nghĩ đi…”

“Tùng Yên, em có biết tôi đã đợi câu này bao lâu rồi không?”

Ánh Nguyên Liệt dịu dàng đầy chiều.

“Chúng ta kết hôn rồi, tôi là chồng em. Em có thể đưa ra kỳ yêu cầu nào cho tôi, nói cứ lời nào, gây ra bao nhiêu rắc rối cũng không sao cả. Đừng lần trước lén lút đi bệnh viện tự mình gánh vác, thỉnh thoảng dựa tôi một , được không?”

Trong khoang mũi vương vấn mùi hương thảo mộc sạch , thanh mát trên người anh, xen lẫn một ngọt ngào của kem dâu sundae, khiến người ta cảm thấy an tâm một khó hiểu.

Hồi nhỏ, tôi Nguyên Liệt thích hẹn hò ở McDonald’s gần nhà nhất.

Lúc đó tôi u uất tự kỷ, mỗi đều bị Tùng Hiểu là đeo kẹp tóc không đứng đắn, mặc váy quyến rũ đàn ông.

nhưng cha dượng lại mua cho tôi rất nhiều váy hoa, giục tôi mặc liên tục.

Ánh của ông ta rất đáng sợ.

Tôi ở trong nhà đó sắp không thở nổi.

Chỉ khi chạy McDonald’s, gặp được Nguyên Liệt, trong lòng mới sinh ra một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Nguyên Liệt trước mặt tôi cũng không cần giả vờ ngốc nghếch, có thể tự do nói chuyện phiếm đủ thứ trên đời.

Bốn chữ thanh mai trúc mã, đằng sau đó là hơn bảy nghìn đêm gắn bó, hiểu rõ nhau.

Là người không thể thay trong cuộc đời.

[Hóa ra lý do thực sự của cặp vợ chồng ‘đối ’ này lại là hai người bị đè nén cực kỳ đang phản kháng gia đình? Có một tuổi thơ vậy thì lên hai người thích chửi thề, tính hung dữ cũng chẳng không có lý do…]

[Mấy người ban phản diện nữ phụ có thể ra đây xin lỗi được không? Nếu tôi lên trong gia đình thì không trả thù xã hội đã là tốt lắm rồi, thích chửi , tính tình hung dữ một thì có là đâu!]

[Mấy có nhìn thấy bình luận không? Tôi nói to cho mấy biết, phản diện mấy cũng xứng đáng có được hạnh phúc! kể mấy vật hay phụ, kể cốt truyện nào, mấy cứ hạnh phúc thật HẾT MÌNH cho tôi!]

[Nhắc cốt truyện, bây giờ nam nữ đã cùng hắc hóa, sắp quay lại báo thù rồi…”

Nước gần đã được lau khô.

Nguyên Liệt đếm số cốc rỗng trên bàn, đột nhiên cúi hỏi tôi:

“Em đói không? Về nhà tôi làm đó cho em ăn nhé, muốn ăn ?”

“Mặt trăng trên trời.”

“Em đừng có được đằng chân lân đằng .”

“Không anh hỏi à, đồ ngu.”

“Đồ ngu yêu em.”

Hai đứa tôi thành thạo ‘hỏi thăm’ người nhà đối phương một lượt, rồi nhìn nhau vài giây, cả hai đều bật cười.

vật quay lại báo thù ư?

Đó là chuyện của tương lai, tương lai rồi tính sau.

Kỷ niệm cưới của tôi Nguyên Liệt mùa hạ.

Vừa qua Tết Nguyên đán tôi đã bận rộn chuẩn bị chuyện cưới hỏi, muốn tạo ngờ cho anh.

ngờ nhà Nguyên lại xảy ra chuyện.

Tùy chỉnh
Danh sách chương