Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
19
Bóng cây lay động khắp mặt đất, ánh trăng lạnh lẽo mà trong trẻo.
Vừa ra khỏi nội viện, Giang Dao Nguyệt chủ động bắt chuyện với ta:
“Vương phi Dụ Vương hẳn rất muốn hỏi, vì sao ta lại ở đây?”
Không đợi ta trả lời, nàng đã tự mình nói ra đáp án:
“Bởi vì hắn ra giá quá cao. Nếu ta không đến, phải phụ lòng số bạc kia sao?”
Ra giá quá cao?
Lẽ nào Tiêu Tố đã… hiến thân cho nàng ấy?
Câu này ta cũng có thể sao?
Mặt ta nóng bừng, ngập ngừng nói:
“Vậy sao…”
Nàng gật đầu: “Trọn vẹn một ngàn lượng hoàng kim, ta cả đời chưa từng thấy nhiều bạc đến vậy.”
Lúc này ta mới nhận ra mình nghĩ sai, vội cười gượng.
Cũng đúng, Tiêu Tố không phải kẻ háo sắc, mà Giang Dao Nguyệt cũng phải người dàng sa ngã. Làm sao bọn có thể hành sự hồ đồ, không cưới mà sống chung chứ.
Là ta suy nghĩ bẩn thỉu rồi.
May mắn thay, nàng không nhìn thấu tâm tư của ta, chỉ tiếp tục nói:
“Hắn bỏ ra số bạc lớn như vậy để tìm ta chữa bệnh cho ngươi, có thể thấy là yêu ngươi đến tận xương tủy.”
Ta hỏi lại: “Giang nương thực sự cho rằng, hắn thích ta?”
So với nói hắn yêu ta, ta thà tin rằng hắn yêu quyền lực hơn.
Chữa bệnh cho ta, có lẽ chỉ là một phần trong kế hoạch đăng cơ của hắn.
Đáng tiếc là hắn tính toán sai rồi, bởi vì căn bệnh của ta chỉ là giả vờ.
Giang của ta sẽ không vì mà cảm kích hắn đến rơi nước mắt, cũng không vì hắn mà mạo hiểm bước vào con đường không có lối thoát.
“Nếu không thì sao? Ai lại vì một người mình không thích mà vung bạc như rác? Ai lại dám đem sinh tử của mình ra mà không màng hậu quả? Ngươi nghĩ hắn là đồng tử rải bạc, hay là Quan Âm cứu khổ cứu nạn?”
Nàng cười nhẹ, nói tiếp: “Người trong cuộc thì mê, kẻ ngoài cuộc lại sáng suốt. Ngươi không nhìn thấu lòng hắn, chứng tỏ ngươi đã rơi vào cuộc chơi này rồi.”
Ta qua loa đáp: “Có lẽ vậy.”
Theo như diễn biến trong câu chuyện, các người mới là trời sinh một đôi, được cả thiên hạ ca tụng.
Ta làm sao dám tin vào tình cảm của hắn?
“Phải rồi, vết thương của hắn nứt ra, nếu không kịp thời xử lý, e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng hắn lại không cho người khác chạm vào, xem ra chỉ có ngươi mới có thể thay hắn băng bó.”
Nói , nàng đưa ta một lọ thuốc, sau đó tiêu sái rời đi.
Ta ổn định lại tâm trạng, xoay người .
Đi được nửa đường thì Tấn Phong, hắn bưng bát thuốc vừa sắc định mang đến cho Tiêu Tố.
Nhìn thấy ta, hắn lập tức đưa thuốc cho ta, nói là gấp quá phải đi xí, nhờ ta mang giúp, nói liền chạy mất hút.
20
ta đẩy cửa bước vào, Tiêu Tố vẫn lẩm bẩm mắng mỏ trong lòng. Nhưng thấy ta, cuối cùng hắn cũng chịu im lặng.
Hắn rũ mắt xuống, giọng nói lạnh nhạt: “Khụ khụ… Ngươi lại làm gì? Nếu đã không thích ta, cớ gì phải miễn cưỡng bản thân làm những việc này?”
[Yểu Yểu lại rồi! Nhất định là nàng thương ta, nên mới chịu .]
được lòng của hắn, ta chợt ngẩn ngơ, thoáng có cảm giác rằng hắn thật sự yêu ta.
Nhưng làm sao có thể chứ?
Ta hắn thành thân mới mặt lần đầu, hắn căn bản không có lý do gì để động lòng thật sự.
Hắn đã muốn diễn, ta cũng không vạch trần, cứ thuận theo ý hắn mà cùng đóng vở kịch này.
Ít nhất không thể quan hệ đôi bên trở nên căng thẳng, nếu không, một hắn lên ngôi, Giang của ta e là không còn ngày lành để sống.
Ta ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm lấy thìa múc một muỗng thuốc, nhẹ nhàng thổi nguội rồi đưa đến bên môi hắn, dịu giọng khuyên:
“Phu quân thuốc trước đi, có thuốc thì vết thương mới mau lành.”
Hắn ngước mắt nhìn ta, ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Phu quân?”
[Hừ, đừng tưởng nàng gọi ta như vậy là ta sẽ bỏ qua cho nàng.]
[Muộn rồi, bản vương giận rồi, không dỗ như .]
Ta vẫn kiên trì giữ nguyên tư đưa thuốc, tay bắt đầu mỏi nhừ, mắt cũng dần đỏ hoe, nhìn hắn đầy mong chờ:
“Phu quân còn giận ta sao?”
Thấy hắn không hề có phản ứng, ta đầu, lấy khăn tay lau nước mắt, bắt đầu khóc thút thít.
Một lúc sau, hắn vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhận lấy bát thuốc, mặt mày khó chịu nhưng vẫn ngửa đầu cạn:
[Không, Yểu Yểu, nàng đừng khóc, nàng khóc là tim ta tan nát mất.]
[Không phải chỉ là thuốc thôi sao? Ta ! là được chứ gì? Cho dù nàng có đút cho ta thuốc độc, ta cũng !]
Hắn không lên , ta đành tự mình tiếp tục nói:
“Ta Tấn Phong nói ngươi đắng, không chịu thuốc, nhưng ta thấy cũng ngoan lắm mà. Lúc đến ta có mang theo ô mai, có thể giúp ngươi đỡ đắng miệng.”
Hắn thuốc , ta liền nhón lấy một viên ô mai, nhẹ nhàng bỏ vào miệng hắn.
Hắn ngẩn người một chút, khóe môi khẽ nhếch lên không nhận ra:
[Nàng khen ta ngoan? Còn đặc biệt mang ô mai cho ta?]
[Nàng thật chu đáo, ta muốn ôm nàng quá.]
[À không, Tiêu Tố à Tiêu Tố, ngươi vô dụng quá! Sao có thể dàng dỗ đến mức này?]
[Nàng một bên muốn hòa ly với ta vì Tân Phụ Cương, một bên lại đến dỗ dành ta?]
[Thật sự nghĩ bản vương là kẻ ngu ngốc lừa sao?]
[Nhưng mà… tại sao…]
[Bản vương lại cảm thấy chịu như vậy? Còn rất cam tâm tình nguyện nàng lừa?]
Hắn nhìn ta, ánh mắt có phần phức tạp, chậm rãi hỏi:
“Ngươi nói với ta những lời này, không Tân tiểu tướng quân thấy sẽ ghen sao? Nếu nàng muốn đi, ta sẽ không ngăn cản.”
Ta nhìn hắn, bình tĩnh đáp: “Ta Tân Phụ Cương tuy quen biết từ nhỏ, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện gả cho hắn. Vương có biết vì sao không?”
Lời này quả thực không sai.
Thứ nhất, ta hắn quá mức thân quen, từ nhỏ đã xem hắn như huynh trưởng, đột nhiên một ngày trở thành phu quân, điều đó không hợp “luân thường đạo lý”.
Thứ hai, phụ thân ta hiện là Thừa tướng, Giang Tân, một bên là văn thần đứng đầu, một bên là võ tướng trụ cột. Nếu kết thân, tất nhiên sẽ Hoàng thượng nghi kỵ.
Ta nghiêng người tiến sát lại gần Tiêu Tố, chỉ thấy vành tai hắn trong nháy mắt đỏ bừng, bàn tay vô thức siết chặt lấy chăn, thân thể theo bản năng lùi sau.
Ta cố ý tiếp tục tiến gần hơn, cho đến hắn cứng người, lưng chạm vào cột giường, không thể lùi thêm .
Chậm rãi, ta bắt đầu tháo y phục của hắn, gỡ từng lớp băng vải thấm máu.
Trên tấm ngực rắn trắng ngần, vết thương hiện rõ, không lệch đi khác ngay vị trí trái tim.
Máu thịt lở loét, có thể thấy cả xương, ta không đành lòng nhìn thêm, chỉ cúi đầu tiếp tục thay thuốc cho hắn.
Khoảng cách gần hơn, hương thơm thanh lạnh trên người hắn bao trùm lấy ta.
Ta vô thức chậm rãi hơn trong từng động tác, duy chỉ có nhịp tim là không tự chủ mà đập rộn lên.
Hắn nhíu mày trầm tư, bỗng nhiên thử thăm dò:
“Lẽ nào Tân Phụ Cương… không được?”
Câu nói này làm ta nghẹn họng, suýt chút bật cười, vô thức mạnh tay hơn hắn đau đến nhíu chặt mày.
Hả?
Tân Phụ Cương không được?
Nếu để hắn thấy, chắn sẽ tức đến nổ phổi.
“Hắn có được hay không, ta là một nữ nhi trong sạch, sao có thể biết được? Ta hỏi ngươi như vậy, chỉ bởi vì hồi nhỏ lén Vương một lần, từ đó liền nhất kiến chung tình.”
Nhất kiến chung tình…
Cái rắm!
Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng thấy hắn, đây đều là lời bịa đặt.
Dù sao ta cũng chỉ nói là lén nhìn hắn thôi, phải ta thích hắn .
Ta cố ý lạnh mặt, ấm ức nói: “Nói tới nói lui, Vương vẫn không tin ta. Nếu ngươi không thích ta, trước kia cần gì nói những lời như , ta ngỡ rằng ngươi thật lòng với ta?”
“Ta còn tưởng rằng, ta hiểu lầm ngươi với Giang nương, giận dỗi đòi hòa ly là lỗi của ta, nên mới lại xin lỗi ngươi. Giờ xem ra, tất cả chỉ là do ta một mình đa tình.”
Nói , ta nắm lấy tay áo, lau đi những giọt nước mắt không tồn tại, xoay người bước ra ngoài.
Hắn lập tức xuống giường, gấp đến mức quên cả mang giày, giữ chặt lấy cổ tay ta, cuống quýt giải thích:
“Yểu Yểu, không phải nàng đơn phương tình nguyện, là ta hiểu lầm nàng Tân Phụ Cương, là ta sai rồi.”
Ta vẫn tiếp tục diễn trò, cố chấp nói:
“Vương , ta từ nhỏ lớn lên trong khuê phòng, những nam từng qua đáng là bao, điều học được cũng chỉ là tam tòng tứ đức. Chúng ta tuy là hôn do thánh thượng ban tặng, nhưng ta vẫn một lòng muốn cùng ngươi hòa thuận ân ái, vợ chồng tương kính như tân.”
“Nhưng còn ngươi thì sao? Lừa gạt ta? Ngay cả việc trọng thương cũng giấu ta? ta lo lắng suốt bao ngày. Nếu không phải Giang nương thẳng thắn giải thích, ngươi định giấu ta đến bao giờ?”
“Ta biết, Vương thân phận tôn quý, nếu không có thánh chỉ, chắn cũng sẽ không cưới một nữ tử ốm yếu như ta, để người ta cười chê. Nếu ngươi không thật lòng với ta, ta đi ngay bây giờ.”
Hắn không chút do dự vòng tay ôm lấy ta từ phía sau, cằm tựa lên vai ta, giọng trầm thấp quấn quýt:
“Ta sai rồi, Yểu Yểu đừng đi. Ta không phải không thích nàng, cũng không muốn đuổi nàng đi. Ta chỉ … nàng không thích ta, cố chấp giữ nàng lại sẽ nàng căm ghét ta.”
“Yểu Yểu, ta yêu nàng, yêu lâu hơn nàng nghĩ nhiều, có lẽ từ kiếp trước đã thích nàng rồi.”
Hắn tin tưởng ta không chút nghi ngờ, trong lòng âm thầm thề rằng sau này sẽ không để ta chịu thêm chút ấm ức nào.
Mục đích đã đạt được, ta ngừng rơi nước mắt, dừng lại đúng thời điểm.
qua chỉ là lấy lùi làm tiến, lấy phép khích tướng mà thôi.
Tiêu Tố, ngươi thực sự nghĩ rằng chỉ có mình ngươi biết diễn sao?
Cho dù hắn thật sự thích ta, ta cũng không thể lấy cả Giang ra đặt cược.
Cái giá này quá đắt, ta không thể đánh cược, cũng không dám mạo hiểm.
Trong câu chuyện kia, Tiêu Tố có thể từng yêu Giang Dao, nhưng cuối cùng phải vẫn cưới Giang Dao Nguyệt, cùng nàng sinh con đẻ cái?
Giữa đêm khuya thanh vắng, hắn có thể phân biệt rõ ràng được không? rốt cuộc hắn gọi “Yểu Yểu” hay “Dao Dao”?
Ngươi thấy đấy, tình yêu có thể dàng trao đi, nhưng mạng sống, mới là thứ duy nhất thuộc chính mình.
21
Sau hồi kinh không lâu, Giang Dao Nguyệt đến vương phủ khám bệnh cho ta.
Để tác thành nàng Tiêu Tố, ta cố ý đề nghị nàng ở lại vương phủ, đúng như câu “gần nước thì được trăng trước.”
Giang Dao Nguyệt vừa mở miệng:
“Được…”
Chưa kịp nói , giọng nói của Tiêu Tố đã truyền vào từ ngoài sân.
“Không ổn, nếu ở lại vương phủ, e rằng sẽ tổn hại đến danh dự, sinh ra lời đồn thị phi.”
Ban đầu ta tưởng hắn lo lắng danh của Giang Dao Nguyệt ảnh hưởng, nhưng hóa ra, hắn lo cho chính mình.
[Nam mà không biết giữ mình, khác gì bắp cải thối.]
[Yểu Yểu nhất định là thử thách ta, muốn xem ta có tạp niệm hay không.]
[Bản vương chỉ cần kiên quyết từ chối, Yểu Yểu nhất định sẽ cảm động trước lòng chung thủy của ta.]
Tiêu Tố từng bước đi vào, không hề nhìn Giang Dao Nguyệt lấy một cái, ngược lại lại chăm chú nhìn ta, ánh mắt như hỏi—Cảm động chưa?
Ta thoáng nghẹn lời: “……”
Nam này, ngươi đúng là diễn sâu quá rồi!
Ta không hề thử thách ngươi!
Hắn đối với Giang Dao Nguyệt dường như thực sự không có chút hứng thú, đúng như lời nàng từng nói, chỉ là bỏ tiền ra để mời nàng chữa bệnh cho ta.
“Giang nương là đại phu, chỉ đến đây để khám bệnh cho ta thôi. Hơn , trong phủ cũng không phải toàn nam , có gì không ổn?”
Giang Dao Nguyệt gật đầu: “Có lý.”
“Ý của Giang nương nào?”
Tiêu Tố hờ hững nhìn nàng, giọng điệu tuy ôn hòa, nhưng lại lộ ra chút uy hiếp không rõ ràng.
Quả nhiên, ngay sau đó, ta thấy lòng của hắn.
[Không cần bạc à?]
Giang Dao Nguyệt lập tức đổi giọng, cười tít mắt:
“Ta cảm thấy vương nói rất có lý. Quả thực không ổn. Ở trong vương phủ, luyện thuốc cũng bất tiện. Hơn , miệng lưỡi gian đáng , lỡ có ai nói ta chen chân vào tình cảm của hai người, thì tội lỗi của ta quá lớn rồi.”
Cả hai người đều từ chối, ta cũng không tiện ép buộc.
“Đã vậy, đành làm phiền Giang nương rồi.”
Vào trong phòng, Giang Dao Nguyệt bắt mạch cho ta.
Tiêu Tố đứng không xa đối diện, ánh mắt chăm chú dõi theo, có vẻ còn căng thẳng hơn cả ta.
Ta nín thở, không biết liệu cách mà mẫu thân dạy có thể thuận lợi qua mặt được hay không.
Một chén trà sau, Giang Dao Nguyệt mới thu tay lại.
Tiêu Tố lập tức lên :
“Yểu Yểu mắc bệnh gì? Có thể chữa khỏi không? Cần những dược liệu nào? Chỉ cần ngươi nói, bản vương nhất định sẽ tìm được.”
Giang Dao Nguyệt liếc hắn một cái, cười nhạt:
“Hạ tuyết, ve kêu đông, bốn cùng nở hoa. Ngươi có tìm được không?”
Lời vừa dứt, Tiêu Tố nhíu mày, rơi vào trầm tư, có vẻ thật sự suy nghĩ cách tìm những thứ này.
Ve kêu vào hè, tuyết rơi vào đông.
Hoa bốn , đương nhiên chỉ nở vào của nó.
Làm gì có chuyện hoa của cả bốn cùng nở vào một ngày?
Ta cảm thấy, Giang Dao Nguyệt cố ý làm khó hắn.
Ta cũng không vạch trần, chỉ thuận theo nàng diễn tiếp, thất vọng thở dài:
“Haiz, vậy xem ra, bệnh của ta thể cứu rồi.”
Tiêu Tố tiến lên, nắm lấy tay ta, quỳ xuống trước mặt, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy dịu dàng.
Hắn nhẹ giọng an ủi:
“Yểu Yểu, ta sẽ không để nàng chuyện gì . Ta nhất định sẽ tìm đủ ba loại dược liệu này để cứu nàng.”
[Yểu Yểu, ta sẽ không để nàng chuyện thêm lần nào .]
lòng của hắn, dường như còn ẩn chứa điều gì khác.
Lại chuyện ?
Lẽ nào ta hắn trước đây từng quen biết?
Tại sao ta không hề có chút ấn tượng nào?
Giang Dao Nguyệt đầu, tỏ vẻ không muốn nhìn tiếp:
“Thôi được rồi, ta đùa thôi. Ta rốt cuộc đã làm gì mà phải nhìn hai người trước mặt ta ân ái chứ?”
“Nói thật, mạch tượng của vương phi có chút kỳ lạ, ta hành y nhiều năm, chưa từng thấy triệu chứng này. Nhất thời ta cũng chưa nghĩ ra cách chữa trị, để ta lật lại y thư, biết có chút manh mối.”
Tiễn Giang Dao Nguyệt ra cổng vương phủ, lúc Tiêu Tố không có mặt, ta tranh thủ hỏi nàng bệnh tình của hắn.
Trong nguyên tác, bệnh của Tiêu Tố là giả.
Nhưng mỗi lần hắn chạm vào ta, tay hắn đều lạnh đến mức không giống người bình thường.
Giang Dao Nguyệt nhìn ta đầy kinh ngạc:
“Hắn không nói với ngươi sao?”
Ta đáp: “Có lẽ là ta lo lắng.”
Nàng do dự một hồi, sau đó ghé sát tai ta, nhẹ giọng tiết lộ chân tướng.
Cuối cùng, nàng còn cẩn thận dặn dò:
“Ta đã hứa với hắn, không thể nói cho ngươi biết, vậy nên đừng để lộ ra là ta nói.”
“Ta thật sự không biết hai người có duyên nào, đúng là một đôi oan . Một người giả bệnh, một người giả chết, ai cũng có bệnh.”
Nói , nàng vỗ ngực cam đoan:
“Nhưng ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho hai người. Không phải vì bạc, mà là vì danh của sư phụ ta, ta không thể để nó hủy trong tay ta được!”
Ta nhớ mẫu thân từng nói, trong nguyên tác, Giang Dao Nguyệt là một nhi, năm năm tuổi được một cặp vợ chồng nhận nuôi.
Sư phụ từ mà có?
Ta hỏi: “Sư phụ ngươi là ai?”
Nàng đáp: “Tiễn Tố Tâm.”
Ta sững sờ: “Tiễn Tố Tâm?”
Sao lại trùng hợp đến vậy?
lẽ vì mẫu thân ta vô tình cứu nàng, thay đổi vận mệnh của ta, nên cũng ảnh hưởng đến số phận của những người khác?
Nàng kinh ngạc nhìn ta:
“Ngươi biết sư phụ ta sao?”
Ta không thể nói thật, đành lắc đầu phủ nhận:
“Chỉ là bất ngờ ngươi nhắc đến sư phụ, ta không biết ngươi từng có sư phụ.”
Giang Dao Nguyệt khẽ thở dài:
“Năm ta sáu tuổi, trận tuyết lớn ở Thiện Châu suýt ta c.h.ế.c cóng trên phố. Là sư phụ đã mang ta , dạy ta y thuật.”
“Nói ra thì, trước ẩn cư ở Thiện Châu, sư phụ ta từng đến kinh thành. Nếu bà vẫn còn sống, với y thuật của bà, bệnh của các ngươi chắn không phải vấn đề.”
Nhắc đến đây, mắt nàng dần đỏ lên, hơi nước phủ một tầng trong ánh mắt.
Ta an ủi: “Người đã khuất rồi, nếu sư phụ ngươi còn sống, chắn cũng không muốn ngươi đau lòng vì bà.”