Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

lời ông , trong cơ Vu Mộng có một Lão tiên đang trú ngụ, chính Lão tiên đã điều khiển cô g.i.ế.c người.

Vậy người g.i.ế.c là ai?

Chắc là cha mẹ ruột đã vứt bỏ cô .

Tôi chép video vào máy tính, dùng phần mềm chỉnh sửa chuyên nghiệp mở ra, liên tục tua chậm và chỉnh sửa âm thanh, đi lại đoạn rên rỉ vô nghĩa cuối cùng của Vu Đồng, cho đến khi hoàn toàn.

“Lão tiên từ Mã đến, g.i.ế.c người xong về Mã.”

13

Xe chạy đến trời đã khuya, thị nhỏ vô cùng xơ xác, trông giống như cảnh trong phim tài liệu của thế kỷ 20.

Trước khi đến đây tôi đã mạng tra cứu, Mã nằm ở bắc tỉnh tôi, dựa lưng vào núi Mã Tiên.

Tương truyền núi Mã Tiên là nơi khởi nguồn của Xuất mã, tất các vị Tiên gia đều tu luyện ở đây. Sau khi đắc đạo, tu thành thần thông xuống núi lập điện thờ.

Nơi này vốn dĩ chỉ là một ngôi làng nhỏ. Có lẽ Sơn thần đã thấy lời cầu nguyện của dân làng, vào những năm 90 người ta đột nhiên phát hiện ra mỏ than ở núi Mã Tiên. Nhờ đó mà ngôi làng ngày càng hưng thịnh, trở thành một thị lớn nổi tiếng gần xa.

Tuy nhiên chỉ sau vài năm ngắn ngủi, Mã đột ngột suy tàn, tiền bạc và dân cư ồ ạt chảy đi nơi khác, thậm chí tàn tạ hơn trước kia.

Vừa bước vào thị , tôi liền thấy một tràng tiếng khóc.

Lần tiếng khóc, tôi lái xe đến trước một tòa kiến trúc khổng … cao ít nhất cũng bằng tòa nhà năm tầng. Các loài thực vật leo đầy trên che kín mít tất cửa sổ, cánh cổng lớn mở toang giống như cái khổng của ác thú.

Trước cái khổng , một đám người đang vây quanh cỗ quan tài khóc lóc t.h.ả.m thiết. Lòng tôi chùng xuống, rất khó để không liên tưởng cỗ quan tài này với Vu Mộng.

Tôi xuống xe, hỏi một người đứng ở vòng ngoài cùng: “Xin chia buồn. Người anh em, trong quan tài là ai vậy?”

“Miếu Tỷ.”

Miếu Tỷ? tên có vẻ là nữ, lẽ nào là mẹ ruột của Vu Mộng?

“Miếu Tỷ là người hầu hạ Lão tiên.” Người này năng không chữ, vừa vừa lau nước miếng. Tôi để ý thấy hai bàn tay anh ta mỗi đều có sáu ngón.

“Hôm qua vẫn khỏe mạnh, sáng sớm nay đã bị hại c.h.ế.t rồi…”

“Có phải trước đây Miếu Tỷ từng sinh con, sau đó vứt bỏ đứa bé không?”

Tôi vừa dứt lời, tiếng khóc bỗng im bặt. Tất mọi người đều quay đầu lại nhìn tôi chằm chằm, có vài người trực đứng dậy vây lấy tôi.

hỏi cái này làm gì? là ai?”

“Các anh em, tôi có việc gấp tìm hiểu tình hình. Đây là chút lòng thành mong mọi người nhận cho.”

“Tiền ở chỗ này không dùng được.”

Tôi vừa móc ví ra, một với khuôn mặt đầy mủ, méo lác vung tay gạt phăng cái ví nó rơi xuống, tiền giấy vương vãi đầy đất.

“Ăn lung tung, tao cho xuống dưới bầu bạn với Miếu Tỷ luôn!”

Tôi c.ắ.n răng, ra sự thật: “Tôi, tôi có là con rể của Miếu Tỷ. Cái c.h.ế.t của Miếu Tỷ có liên quan đến vợ tôi… Bước sẽ g.i.ế.c cha mình, cũng chính là chồng của Miếu Tỷ. Mọi người có ông ta ở đâu không?”

Tôi đã cố gắng hết sức để ràng mấy câu này, sau đó nhắm cúi đầu, chờ đợi những trận đòn kịch liệt giáng xuống người… nhưng chuyện đó không xảy ra.

cứu lão ta?”

mặt ghé sát mặt tôi hỏi, mùi hôi thối xộc tôi buồn nôn.

“Tôi cứu vợ tôi.”

mặt gật đầu, nhặt những tờ tiền dưới đất ném vào chậu lửa.

“Mấy thứ này vô dụng, đều vô dụng ! Phải đưa nước cho bọn tao, nước uống được .”

“Có! Trong cốp xe có thùng to, rượu nữa.”

“Được.” mặt thu lấy điện thoại của tôi, chỉ tay vào cái khổng của tòa nhà rồi tục: “Coi như đã lạy Miếu Tỷ rồi. Vào đi, đi đến tận cùng, những điều đều ở trong đó.”

14

Trong cái khổng kia không có lấy một tia sáng tôi run rẩy sợ hãi, nhích từng tấc về trước.

“Các Lão tiên không thích ánh sáng, đi nhanh đi.”

“Trong này đều là Lão tiên sao? Là Hồ hay Hoàng?”

mặt không trả lời, chỉ đẩy mạnh tôi một cái.

Tôi c.ắ.n răng từ từ đi về trước, mùi hôi hám xộc tận óc tôi buồn nôn. tai toàn là những tiếng thầm ghê rợn, thỉnh thoảng vang một hai tiếng cười rít, giống như tiếng chim lợn kêu ban đêm.

Trong bóng tối, tôi mất đi khái niệm về thời gian. Không đã đi bao lâu, khi dần quen với bóng tối, tôi phát hiện mình đang ở trong một hành lang, hai đều là phòng ốc.

Có những cánh cửa mở toang, lờ mờ có nhìn thấy bóng đen chuyển động trong.

Chẳng lẽ trong mỗi căn phòng đều thờ cúng một vị Lão tiên?

Trong bóng tối, ràng có vài ánh đang b.ắ.n về tôi.

Tôi cúi đầu rảo bước thật nhanh, vừa cúi đầu xuống lại phát hiện cạnh mình luôn có mấy cái bóng đen đi , thậm chí trên chân có một cái đang bám vào!

Tôi sợ hãi hét t.h.ả.m một tiếng rồi co giò bỏ chạy thục mạng, đằng sau là đám bóng đen truy đuổi riết.

Chẳng đã chạy bao lâu, tôi đ.â.m sầm vào một bức , đau đến hoa ch.óng mặt.

Hóa ra tôi đã chạy vào một căn phòng khổng .

trên căn phòng có một ô cửa sổ nhỏ, nhờ ánh trăng tôi mới nhìn thứ tôi vừa đ.â.m phải là một bức sọ người.

Một bức dày được xếp chồng bởi xương cốt.

Không phải c.h.ế.t bao nhiêu người mới gom đủ chừng này hài cốt.

Và trên đỉnh đống hài cốt đó, dựng đứng một cây thánh giá khổng màu đỏ tươi.

sau lưng vang tiếng sột soạt, gã mặt kia xuất hiện ngay sau tôi.

15

“Trong có đồ tốt đấy, lấy ra mà xem.”

Nỗi sợ hãi liên tôi tê liệt, tôi máy móc thò tay vào khe hở giữa những khúc xương, mò ra được vài tờ giấy.

Nhìn kỹ lại, hóa ra đây toàn là báo cáo y tế.

Tùy chỉnh
Danh sách chương