Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Đó là tiền thưởng của tôi đấy!”
“Chồng tôi còn chưa tôi đã rút khoản đó , bây giờ tôi phải giải thích với anh ấy kiểu gì?”
“Anh thật sự làm tôi quá thất vọng.”
“Tôi là vẫn còn lại .”
“ giai đoạn này, người làm gì còn thèm ý chục vạn nữa chứ.”
“Tôi hết tiền rồi.”
“ anh nhất định phải trả lại tiền cho tôi.”
“Tôi không lãi, chỉ anh hoàn lại tiền gốc thôi.”
Thấy thấp thoáng vạt áo ngoài cửa, tôi dứt khoát cầm một chiếc ly ném mạnh xuống đất.
“Anh còn dám nói cái gì mà bạn bè?”
“Bạn bè mà lừa tôi thế ?”
Nói xong, tôi lập tức cúp máy.
“Vợ ơi, em không sao chứ?” — Tôn Trác dè dặt bước vào, vội cúi xuống thu dọn mảnh vỡ.
Tôi khẽ lắc đầu: “Không ổn lắm…”
“Chồng , em có muốn thú thật với anh.”
Nghe , hắn lập tức dịu giọng an ủi:
“Dù gì cũng là bạn bè, em cũng nên rộng lượng một chút…”
Tôi làm vẻ đau khổ:
“Là tiền thưởng …”
“Hai ngàn…”
Khóe miệng Tôn Trác khẽ giật — đối với hắn, tiền của tôi vốn dĩ cũng chẳng khác nào tiền của hắn.
Hắn dè dặt hỏi:
“Em nói… thật sự có thể lời gấp ba ?”
Tôi gật đầu, kéo hắn ngồi xuống, mở trình duyệt rồi kiên nhẫn giải thích từng chút một về “kênh đầu tư” đó.
Hắn hoàn toàn mù tịt thứ này, chỉ nghe tôi nói thao thao bất tuyệt rồi gật đầu lia lịa.
Đến khi tôi giả vờ khô cổ, mới thở dài nói:
“ em khỏi nói dài dòng làm gì…”
“Muốn đầu tư ít nhất cũng phải có từ ba ngàn trở .”
“Mà nhà mình làm gì có khoản đó.”
“Chỉ đành đứng người kiếm tiền thôi…”
“Có lẽ cũng chỉ cam chịu làm thuê cả đời .”
Nói xong, tôi bỏ mặc Tôn Trác trong phòng làm việc rồi đi tắm.
Trước khi bước ngoài, tôi kịp thấy hắn cầm chuột lướt đi lướt lại trang web, sau đó còn giơ điện thoại chụp màn hình.
Tôi khẽ cong môi — khỏi lo, hắn chắc chắn sẽ mắc câu.
Tôi ngồi trong văn phòng, trước mặt là màn hình đang phát đoạn video ghi lại cảnh Tôn Trác và Lâm Vũ xuất hiện.
Tối qua tôi chỉ mới nói mình sắp phải đi công tác, mà hôm nay Tôn Trác đã lập tức gọi Lâm Vũ tới.
Hắn kích động thấy rõ, kể lại cho nghe những gì tôi nói tối qua, trí nhớ quá kém nên thuật lại rất sơ sài.
Lâm Vũ có vẻ không tin, nghi ngờ hỏi:
“Làm gì có tốt ?”
Tôn Trác vội mở máy tính, tìm kiếm lia lịa rồi nói:
“Em tự xem đi, tối qua anh âm thầm tra rồi, là thật đấy!”
“Hơn nữa này có gì lạ đâu.”
“Công việc của Mai Anh vốn đã dính đến lĩnh vực kiểu này mà.”
“Anh cũng từng nghe ấy nói có người nhờ cái này mà một đêm phát tài.”
“Chỉ tiếc là điều kiện hạn chế, nếu không bọn anh đã từ lâu rồi.”
Lâm Vũ vẫn còn lăn tăn:
“Thật không đó?”
Tôn Trác lập tức đáp:
“Em tự xem đi!”
“Anh đã nói rồi, này em không tinh bằng Mai Anh đâu.”
Lâm Vũ không cãi nữa, ngồi nghiêm túc xem hắn.
Lần đầu tiên, hai người họ không lao vào nhau làm những bẩn thỉu, mà chỉ dán mắt vào màn hình suốt hai tiếng đồng hồ.
Anh trai tôi — thô kệch, rất nghĩa khí, lại quen rộng.
Trang web giả mà tôi nhờ người quen của anh dựng giúp tinh vi đến mức gần chẳng khác gì thật.
Tôi dám chắc phần lớn người vào đều không thể phân biệt nổi.
Tôi thong thả nhấp một ngụm cà phê, vừa xử lý công việc vừa hai kẻ kia thầm tính toán.
Ba vạn — đó tuyệt đối không phải con số nhỏ.
đến mỏi mắt, cả hai cũng gập máy lại, bắt đầu bàn bạc.
“Nếu mình bỏ tiền vào theo xu hướng này,”
“sau này có thể biến thành chín vạn!”
“Mình có thể mở một cửa tiệm gì đó,”
“cả đời khỏi lo cơm áo nữa!”
này, Lâm Vũ còn phấn khích hơn cả Tôn Trác.
“… lấy đâu ba vạn?”
Một câu của Tôn Trác chẳng khác nào gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt .
Lâm Vũ lập tức xụ mặt xuống.
Im lặng một , Tôn Trác lại tiếng:
“ nhà em đang ở với chồng, bán đi chắc cũng một hai vạn chứ?”
“Ý anh là gì?”
Lâm Vũ lập tức cảnh giác.
Tôn Trác nhíu :
“Em còn sợ anh tính kế em ?”
“Bao nay anh lén lấy tiền của Mai Anh dưới danh nghĩa cho Bông Bông học thêm,”
“tích góp một khoản đặt cọc một nhà.”
“Tiền trả góp nay đều là ấy trả.”
“Bây giờ anh bán đó đi,”
“cộng thêm nhà của em,”
“không phải vừa đủ ba vạn rồi sao?”
“ mà…”
“Chồng em dạo này có ở nhà đâu.”
“Hai tháng nay anh còn đi công tác ngoài tỉnh.”
“Em bán nhà anh cũng chẳng .”
“Khoản này chỉ khoảng một tháng là có tiền về,”
“đến đó mình lại cũng vẫn kịp mà.”
Lâm Vũ hoàn toàn thuyết phục, gật đầu đồng ý.
Hai người lập tức bắt tay hành động, thậm chí chẳng còn màng đến giường chiếu nữa, hôm sau đã nền tảng giao dịch rao bán nhà.
nhanh ch.óng gom tiền mặt, họ liên tục hạ giá.
Hai nhà vốn mỗi khoảng hai triệu, bán tháo chỉ còn tầm một triệu rưỡi đến một triệu sáu.
Mà “món hời” thế dĩ nhiên không thể rơi vào tay người ngoài — tôi và một người bạn làm môi giới đã nhanh ch.óng âm thầm “thu ”.
tôi nhắm người khác đứng tên giúp.
Có tiền trong tay, hai kẻ đó lập tức ném sạch vào “đầu tư”, chỉ ngồi chờ ngày hái quả, mơ tưởng chín vạn từ trên trời rơi xuống.
Khi họ diễn xong vở kịch của mình, cũng đến lượt tôi bước sân khấu.
Trớ trêu thay, đúng đó mẹ chồng tôi lại gặp .
Tôn Trác không liên lạc , điện thoại gọi sang… lại đổ vào máy tôi.
Bà t.a.i n.ạ.n giao thông khi đang qua đường, tài xế gây t.a.i n.ạ.n rồi bỏ chạy.
Hiện giờ bà đang nằm viện, nộp tiền gấp phẫu thuật.
Chi phí là mười vạn.
Tôi vội vàng trở về nhà, vừa vào đã thấy Lâm Vũ mặt tái mét.
lắp bắp thanh minh rằng giữa và Tôn Trác không hề có gì.
Tôi chỉ mỉm cười, nói mình không hề nghĩ theo hướng đó, chỉ là có việc quan trọng bàn với chồng.
ấy Lâm Vũ mới luống cuống rời đi.
Tôi quay sang Tôn Trác, cố bày vẻ hoang mang lo lắng:
“Chồng , mẹ t.a.i n.ạ.n giao thông rồi,”
“bây giờ gấp mười vạn phẫu thuật.”
“Cái thẻ ngân hàng kia… em không rút tiền nữa.”
Tôn Trác lập tức né tránh ánh mắt tôi:
“Mười vạn…”
“Em định tự bỏ hết khoản đó ?”
“Tiền trong thẻ đó… anh đã lấy đi đăng ký lớp năng khiếu cho Bông Bông rồi…”
Nực cười thật.
Bao qua tôi kiếm cả chục vạn mỗi , mà đến , lại không rút nổi… mười vạn.
“Chồng , anh quản tiền kiểu gì ?”
“Em đưa anh giữ là anh tính toán chi tiêu cho đàng hoàng mà.”
Tôn Trác cau cãi lại:
“Em đã gả vào nhà chồng rồi,”
“đừng cứ mãi đem tiền trợ cấp nhà mẹ đẻ thế.”
“ lắm anh đưa em vạn,”
“phần còn lại bảo anh em bên nhà em lo đi.”
Tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ:
“Anh… anh đang nói gì ?”
Lời còn chưa dứt, trong điện thoại bỗng vang tiếng giận dữ của bố chồng:
“Tôn Trác!”
“Tao dạy cư xử thế hả?”
“Người nằm trên giường bệnh dù không phải mẹ ,”
“ cũng phải dốc lòng mà lo!”
“Thật không bằng con dâu tao!”
“Tao đúng là mù mắt,”
“mới nuôi thằng con bất hiếu !”
Tôn Trác này mới giật mình biến sắc:
“Gì cơ?”
“Mẹ anh… thật sự t.a.i n.ạ.n ?”
Tôi liếc hắn một cái:
“Anh nghĩ sao?”