Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Thiên kim Chúc Thanh Dao vừa đặt chân về phủ, việc đầu tiên nàng làm chính là lật mở sổ chi tiêu của thọ yến tổ mẫu.

“Này, đơn của tỷ tỷ ghi cá ngư phải mười lượng một con, nhưng Tây thị rõ ràng chỉ hai lượng.”

“Còn đây là Minh Long Tỉnh, trà trai thành Nam bán chỉ bằng một nửa.”

“Cả một trang này tính xuống, so với giá thị trường đã nhiều hơn những hai nghìn lượng bạc.”

Giọng nàng ôn nhu mềm mại, câu chữ nghe rất nhẹ nhàng, nhưng lại sắc bén như lưỡi d.a.o.

Rõ ràng là muốn tội ta tư túi mưu , không chừa cho ta nửa bước lui.

Phụ thân nhìn nàng vẻ tán thưởng, còn ca ca trợn mắt giận dữ về phía ta.

Khác với kiếp trước, lần này ta không còn liều mạng tranh biện câu chữ nữa.

Ta chỉ bình thản mỉm cười.

“Muội muội đã khéo léo như , không bằng để muội đứng ra lo liệu yến này.”

Đúng ngày thọ yến của tổ mẫu, quan viên quyền quý đến dự kẻ trước người đều nôn ói, tiêu chảy hỗn loạn.

quận chúa vẫn luôn ái mộ ca ca ta, vì không giành được bô thải, ngay giữa đại đình mà “không giữ được thể diện”, một đường chảy thẳng.

Khiến cả kinh thành chấn động.

Chương 1.

Ta trọng sinh đúng vào ngày Chúc Thanh Dao trở về nhà.

Mọi chuyện giống hệt kiếp trước.

Tờ đơn thọ yến mà ta tỉ mỉ chỉnh lý suốt ba ngày ba đêm, dưới mấy câu nói nhẹ như không của nàng, liền biến thành bằng chứng ta mưu đồ tham ô bạc của Chúc gia.

Chưa đợi ta mở miệng phân trần, phụ thân đã nhìn nàng bằng ánh mắt tràn khen ngợi:

“Thanh Dao quả là giống mẹ con bé, tuổi còn nhỏ mà đã lanh như .”

Ca ca Chúc Thừa Tuyển giận dữ trừng ta:

“Ngươi biết mình không phải người Chúc gia rồi, nên liền muốn tham bạc phải không?”

“Ngay cả người nhà cũng dám giấu giá , không biết hối cải!”

Ta nghĩ một .

Cũng chẳng còn muốn giải thích rằng đó là thứ tổ mẫu mình chỉ , cá ngư tươi nhất phải mua ngay trong ngày.

Trà Minh Long Tỉnh kia cũng là chuẩn bị cho quận chúa Gia An – hôn thê chưa qua cửa của ca ca, người khẩu cực kỳ cao, nhất phải dùng loại trà ngon nhất.

Những nguyên liệu đắt khác cũng đều là để hợp khẩu đám quan quý đến dự thọ yến.

Ta chỉ đơn giản cúi đầu nhận sai:

“Giá này là do các thương hộ bên ngoài báo cho con. Con lười biếng, không mình đi so sánh nhà, nên bị người ta lừa gạt.”

“Tuy con đi theo tổ mẫu học quản gia được đôi , nhưng tầm mắt vẫn nông cạn.”

“Hôm nay thấy muội muội thông minh lanh như , chi bằng việc chuẩn bị thọ yến của tổ mẫu giao cho muội luôn hơn?”

Ta nhận sai mức nhanh chóng, khiến Chúc Thừa Tuyển ngẩn ra, không kịp trở tay.

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Chúc Thanh Dao.

Đối diện đôi mắt nàng chất mong mỏi, hắn có phần d.a.o động.

Phụ thân trầm ngâm một lát, rồi gật đầu:

“Cũng… không phải không được.”

“Nghe nói ở nhà mẹ nuôi, Thanh Dao tuổi còn nhỏ đã phải lo liệu đủ mọi việc trong nhà.”

Trong mắt Chúc Thanh Dao, sự vui mừng gần như không che giấu nổi.

Nhưng nàng nhanh chóng thu lại nụ cười, rụt rè nhìn về phía ta:

“Tỷ tỷ, như … không ổn đâu.”

“Muội nghe ca ca nói hậu viện Chúc gia đều do tỷ quản lý. Nay muội vừa trở về liền đoạt đi…”

Ta khẽ vỗ tay nàng trấn an.

“Muội muội hà tất khách khí? Muội vốn là đích nữ Chúc gia, những việc hậu viện này chẳng qua trước giờ ta thay muội gánh vác mà thôi.”

“Nay muội đã trở về, nhiên phải trả lại đúng chỗ.”

“Chỉ là đáng tiếc mẫu thân mất sớm, muội không còn cơ duyên được gặp người.”

Nhắc đến Chúc mẫu đã bệnh mất nhiều trước, đôi mắt Chúc Thanh Dao lập tức đỏ lên, nhào vào lòng ca ca.

“Đều do muội trở về muộn… ngay cả một lần gặp mẫu thân cũng không kịp.”

Chúc Thừa Tuyển ôm chặt nàng, giọng thương tiếc:

“Nếu mẫu thân thấy muội đoan trang xinh đẹp này, ắt sẽ vui mừng khôn xiết.”

Phụ thân cũng thở dài:

“Nếu mẫu thân con biết con tài giỏi đến , tuổi còn nhỏ đã có thể trì thọ yến của tổ mẫu, dưới suối vàng hẳn cũng sẽ yên lòng.”

Ta nhìn cảnh phụ t.ử tình thâm trước mắt, chỉ thấy nực cười đến cực điểm.

Đời trước, khi Chúc Thanh Dao nói giá đơn cao, ta đã không hiểu ánh mắt ca ca và phụ thân lúc ấy.

Trong đầu chỉ nhớ rõ ca ca nói với ta trước khi đi rước nàng về:

Uẩn, muội từ nhỏ lớn lên ở Chúc gia, với ta và phụ thân đều như người một nhà.”

“Dù Thanh Dao trở về, muội vẫn là nữ nhi Chúc gia, là người nhà của chúng ta.”

Ta… đã tin .

Tin rằng họ đều xem ta là người nhà.

Cho nên khi đối diện sự chất vấn của Chúc Thanh Dao, ta vẫn mỉm cười giải thích:

“Thực liệu có phân xấu, tổ mẫu lần này thọ yến, cần dùng loại …”

Chưa đợi ta nói xong, nàng đã lệ.

“Đều do muội lớn lên trong nhà thương nhân, ngày ngày tính toán bạc.”

“Là muội phàm tục, không tao nhã được như tỷ tỷ.”

Không phải như .

Ta gắng biện giải, lấy ra những bảng so sánh mà ta đã dày công thu thập:

giá cả – chất lượng – nguồn hàng.

Để chứng minh những giá ta kê đều là thị giá bình thường, chỉ là ta chọn loại nhất.

Tổ mẫu trước đó tìm đại sư xem mệnh, nói nay có một kiếp nạn.

Thọ yến sáu mươi này càng lớn, càng náo nhiệt, khách khứa càng thân phận cao quý, bà càng thêm bình an.

mọi thứ phải làm chu đáo đến tận cùng.

May mắn thay, phụ thân và ca ca đều biết rõ hại trong đó.

Ta tiếp tục đứng ra trì thọ yến.

Ta không phụ trông đợi, khiến đại thọ của tổ mẫu long trọng, rực rỡ, đủ thể diện.

Sự hiếu thuận của phụ thân Chúc Quang Đốc vào mắt lão Thừa tướng, cũng là ân sư của ông.

Ông đích thân viết tấu chương, đề cử phụ thân trở thành Thừa tướng kế nhiệm.

Tề Vương vốn có bất mãn với ca ca, cũng động mở , muốn sớm việc hôn phối giữa ca ca và con gái mình – quận chúa Gia An.

Còn Chúc Thanh Dao thuận bước vào vòng giao du của các quý nữ danh môn.

nhưng khi mọi người đều đạt được điều họ mong muốn…

Điều ta nhận lại không phải khen ngợi, cũng không phải cảm tạ mà là vô số bẩn thỉu đổ lên đầu.

Chúc Thanh Dao làm giả một tờ biên lai, vu cho ta ăn hồi lộ, tham ô hai nghìn lượng bạc.

Tờ biên lai ấy thô thiển đến nỗi chỉ cần liếc mắt là biết ngay chất liệu sai lệch, nét chữ không đúng.

Ta vốn tưởng phụ thân và ca ca không thể nào bị lừa bởi trò trẻ con này, ắt sẽ không để tâm.

Nào ngờ họ lại giả vờ như không nhìn thấy, cùng nàng ta hồ đồ diễn một màn, cuối cùng tính ra rằng ta đã tham ô của Chúc gia… hai vạn lượng bạc.

Họ đưa ta đến quan phủ, áp giải thẳng vào đại lao.

Về , khi ta trong ngục sắp tắt thở, Chúc Thanh Dao còn ý đến khoe khoang.

“Ty Thiên Giám đã tính ra kinh thành có sao họa giáng .

Lý đại nhân đã ngầm báo tin cho phụ thân rồi  người ấy… chính là của Chúc gia.”

Lúc ấy ta hiểu.Thực ra phụ thân và ca ca đều biết rất rõ.

Chúc gia, ngoài mấy cửa hiệu và trang trại trong của hồi môn mẫu thân để lại, chỉ còn bổng lộc ít ỏi của hai con họ.

Những ta quản chuyện trong nhà, toàn bộ chi dùng cộng lại còn chưa đến hai vạn lượng.

Bọn họ ý đứng về phía Chúc Thanh Dao, muốn ép c.h.ế.t ta, chỉ để gắn cái danh “sao họa giáng ” lên đầu ta, để tránh bị trong cung nghi kỵ, đổi lại một tương lai hanh thông cho chính họ.

May trời còn công bằng.

Khi ta mở mắt lần nữa, đã trở lại đúng điểm tất cả mọi chuyện bắt đầu.

Chương 2

Tin Chúc Thanh Dao trở về lan ra ngoài.

Chưa đến nửa ngày, quận chúa Gia An đã mang theo một xe lớn lễ vật đến cửa.

Nàng và Chúc Thừa Tuyển đã hôn từ ngoái.

Chỉ là Tề Vương xem thường chức Viên ngoại lang Lễ bộ của ca ca, nên mãi không nhắc đến chuyện thành hôn.

Người mà Tề Vương thực lòng muốn kết thông gia, vốn là Trấn Nam tướng quân.

Nhưng quận chúa Gia An lại rất mực ái mộ ca ca ta.

Nàng là con gái duy nhất của Tề Vương, được cưng chiều đến trời không sợ đất không sợ, cứ nhất quyết ép Tề Vương phải đồng ý hôn sự này.

Trong kinh, các đôi đã đính hôn đều giữ lễ tránh né nhau.

Nhưng quận chúa Gia An tính tình tùy hứng, chẳng để những ràng buộc lễ nghi đó vào mắt.

Nàng vẫn thường rầm rộ đến Chúc gia làm khách.

Chỉ là… trước kia, những lúc ca ca không được nghỉ, nàng đến đều là để tìm ta.

Còn hôm nay, nàng lại chỉ đích danh muốn gặp:

“Muội muội ruột của hôn phu, Chúc Thanh Dao.”

Khi người Chúc gia hành lễ, nàng tình làm như không nhìn thấy ta, không gọi ta đứng dậy.

Ngược lại, nàng nắm lấy tay Chúc Thanh Dao thân thiết, món lễ vật đều mở ra khoe.

“Thanh Dao, ta là tỷ dâu ngươi.”

“Nghe nói ngươi trở về, ta lòng vui thay.”

“Từ nay, Chúc gia cuối cùng cũng có một nữ nhân chính danh rồi.”

“Nhà cửa có ngươi lo liệu, ta cũng yên tâm.”

Khi nói những đó, nàng liếc ta một cái.

Trong mắt khinh thường.

Nửa tháng trước, Quận chúa Gia An đột nhiên thay đổi thái độ đối với ta.

Từ sự nồng nhiệt như lửa trước kia chuyển sang lạnh nhạt, khinh bỉ ở mọi nơi.

Kiếp trước, ta không biết vì sao.

Nhưng kiếp này, ta lại rất rõ ràng.

Đó là bởi vì nửa tháng trước, Chúc Thừa Tuyển đã tìm thấy người muội muội ruột Chúc Thanh Dao.

Quận chúa Gia An bắt đầu từ lúc đó.

Đã biết ta không phải là muội muội ruột của Chúc Thừa Tuyển.

tẩu tẩu chu đáo này của ta, đương nhiên phải đòi lại công bằng cho thiên kim .

Muốn cho ta, một thiên kim giả, chim khách chiếm tổ chim tu hú này, thấy được một vài “màu sắc”.

Đồng , sớm lôi kéo người muội muội ruột từ trời xuống này.

Ta hoàn toàn không bận tâm về điều đó.

Ta chỉ nửa quỳ, mỉm cười nhìn nàng ta diễn trò trưởng tẩu như mẹ, cẩn thận chăm sóc cho Chúc Thanh Dao.

Nhìn nàng ta lấy ra đủ loại trang sức quý giá, rồi đeo tất cả lên người Chúc Thanh Dao.

Quận chúa Gia An đã quen với thói hung hăng, ngang ngược rồi.

Giọng điệu nói chuyện của nàng ta luôn kiêu căng, hống hách.

Nàng ta không hề chú ý đến ánh mắt tham lam và ghen ghét chợt lóe lên trong mắt Chúc Thanh Dao.

Tối hôm đó, Chúc Thanh Dao liền đến viện của ta.

Trời đã nhá nhem tối.

nhưng nàng lại trang điểm lộng lẫy, mặc một chiếc váy sa mỏng Lưu Vân vô cùng cầu kỳ.

Lại còn đeo bộ trang sức ngọc Phỉ Thúy có nước cực kỳ .

Vẫn chưa thấy đủ, nàng còn cài nghiêng mấy chiếc trâm vàng, nhét búi tóc.

tay đeo chiếc vòng ngọc Bạch Ngọc cừu chi chạm khắc hoa văn. Bên hông treo lủng lẳng mấy viên châu vàng to lớn.

Cả người nàng ta lấp lánh châu báu, sáng rực cả không gian cách mười mét.

Hầu như làm cả cằm nha hoàn Tinh Nhi của ta.

Nàng ta không nhịn được mà thầm:

“Đại tiểu thư, cả người nhị tiểu thư trông cứ như con bướm đêm vừa vào chậu châu báu .”

chói lóa đi mất.”

Nàng ta không biết.

nuôi được Chúc Thanh Dao nhắc đến là đại phú hào, thực chất chỉ là một tiểu thương bán hàng rong.

Không ai dạy nàng ta cách phối trang sức.

Kiếp trước, là ta đã dạy nàng khi nàng về nhà.

Lúc này, nàng ta vẫn chưa có được kiến thức và thẩm mỹ của một tiểu thư gia.

Chúc Thanh Dao vặn vẹo người tiến lên, mím mím môi:

“Tỷ tỷ, hôm nay Quận chúa tặng cho muội rất nhiều quà.”

“Muội nghĩ có đi có lại , cũng nên tặng lại nàng ấy vài món quà, nếu không sẽ khiến người khác cười chê Chúc gia chúng ta, cho rằng muội không hiểu lễ nghi.”

Ta lập tức hiểu ra mục đích của nàng ta.

Ta lập tức theo nàng ta mà nói:

“Dù rằng Quận chúa không để tâm đến những chuyện này, nhưng muội có thể nghĩ đến việc tặng lại quà, quả thực là tâm tư tinh tế.”

“Chìa khóa kho chứa đồ trong nhà ta đã chuẩn bị sẵn rồi.”

“Vốn dĩ ta ngày mai sẽ mang đến cho muội, để muội mình lựa chọn lễ vật.”

Chúc Thanh Dao hẳn là không ngờ mọi chuyện lại thuận đến , nàng ngẩn người một lát.

Rồi nhanh chóng hồi thần, sắc mặt hơi ửng hồng.

“Vẫn là tỷ tỷ chu đáo, ân cần.”

“Hay là ngày mai tỷ tỷ cùng đi với muội đi, muội về, sao có thể mình cầm chìa khóa được.”

Ta mỉm cười khuyên nàng:

“Chúc gia này vốn dĩ là nhà của muội, cần gì phải e ngại như ?”

Chúc Thanh Dao lúc này nhận lấy chìa khóa.

Độ cong khóe miệng nàng ta hầu như không thể kìm nén được.

Ta đặc biệt dặn dò nàng: “Ba nghìn lạng bạc là ngân sách cho mừng thọ lần này, cũng nằm trong hòm ở kho chứa đồ.”

“Muội cứ mình lấy ra dùng là được.”

Nàng ta càng thêm vui vẻ, động cam đoan:

“Tỷ tỷ, muội đã nói rồi, mừng thọ này chỉ cần một nghìn lạng thôi.”

“Tỷ cứ chờ xem nhé!”

“Ừm.”

Ta cứ chờ xem đây!

Lai lịch của Chúc Thanh Dao, ta biết rõ như lòng bàn tay.

Nàng ta từ nhỏ đã cùng nuôi thường xuyên ra vào sòng bạc.

Lớn hơn một , liền hình thành những thói quen không .

Ví dụ như lúc này, dù nàng ta đang mặc váy lụa gấm thêu hoa, các khớp ngón tay vẫn vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn.

Đây là thói quen được hình thành từ trong sòng bạc: “Ba dài hai ngắn”, ẩn chứa những điều huyền cơ (ám chỉ quy tắc khi đặt cược).

Lúc Chúc Thừa Tuyển tìm thấy nàng ta, vì đỗi vui mừng nên đã không động đi điều tra kỹ lưỡng khứ của nàng.

Nghe nàng ta nói mẹ nuôi đã qua đời, hắn chỉ lo lắng xót xa.

đó, hắn giấu nàng ta ở một biệt trang để học một số lễ nghi, rồi vội vàng đưa về.

Kiếp trước, khi nàng ta vào phủ đã mang theo một khoản nợ, lén lút cuỗm trang sức đi bán.

Lúc đó ta mềm lòng.

Biết chuyện nhưng không hề làm lớn chuyện, ngược lại còn giúp nàng ta giấu diếm.

Thậm chí, ta còn đưa hết số bổng lộc mà ta đã tiết kiệm được bao nay cho nàng.

Lòng không được đền đáp xứng đáng.

Giờ đây ta sẽ làm kẻ ác, ý giao chìa khóa kho chứa đồ cho nàng ta. Chính tay ta thả chuột vào chum gạo.

Vở kịch hay sắp tới nhất sẽ khó quên!

Nửa tháng vội vã trôi qua, sáng sớm ngày diễn ra mừng thọ, Tổ Mẫu về đến kinh thành.

Xe ngựa của Tổ Mẫu bị hỏng. Dọc đường phải nghỉ lại sửa chữa nhiều lần, làm chậm trễ mấy ngày.

Ba huynh muội ta cùng nhau ra trang viên ngoại ô kinh thành để đón Tổ Mẫu.

Nghe nói mừng thọ lần này do Chúc Thanh Dao đứng ra tổ chức, Tổ Mẫu có kinh ngạc:

“Sao không phải là Uẩn?”

“Nó nào cũng tổ chức cho ta, là người hiểu rõ sở thích của ta nhất.”

Chúc Thừa Tuyển đoán chừng đã liệu được Tổ Mẫu sẽ hỏi câu này, nên đã chuẩn bị sẵn giải thích:

“Thanh Dao lớn lên trong nhà thương nhân, nên hiểu rõ hơn về giá cả các loại nguyên liệu.”

“Hơn nữa, con bé lo liệu nhiều bữa cho mẹ nuôi, kinh nghiệm khá dồi dào.”

“Nay trở về bên cạnh Tổ Mẫu, con bé cũng muốn làm tròn chữ hiếu.”

Chúc Thanh Dao đã đỏ hoe mắt, nước mắt lã chã.

“Thanh Dao chưa được gặp Tổ Mẫu và mẫu thân, nay mẫu thân đã không còn, con chỉ có thể gắng làm tròn hiếu đạo bên cạnh Tổ Mẫu.”

Nghe nàng ta nhắc đến mẫu thân, Tổ Mẫu thở dài một tiếng:

“Quả là một đứa trẻ ngoan.”

Người nhắm mắt trầm tư một lát. đó tháo chiếc vòng tay gỗ màu xám tay xuống, tay đeo vào cổ tay Chúc Thanh Dao.

Chương 3

「Đây là lễ gặp mặt, Tổ mẫu tặng cháu.」

「Về , ắt sẽ ngày một đẹp hơn.」

Chúc Thanh Dao thút thít tạ ơn.

Song khi cúi đầu, nhìn chiếc vòng ngọc đeo cổ tay, nàng ta lại chẳng nén được mà cau mày.

Tùy chỉnh
Danh sách chương