Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Tình cảm bị đè nén quá lâu ấy rốt cuộc cũng hoàn toàn vỡ òa.

Ta không dám tin mở to .

Huynh cẩn thận nâng mặt ta , dịu dàng lau đi nước nơi khóe ta.

Giọng khàn khàn đầy kìm nén:

“Trước kia ta luôn sợ sẽ dọa .”

“Ta … phải lập thật nhiều quân công, có thể không để chịu ủy khuất.”

Dao Dao…”

thiếu một chút nữa thôi.”

một chút nữa thôi, đã bị người khác cướp mất rồi.”

“Ta vừa tìm lại thứ đã mất tai kiếp…”

“… lại muốn cùng ta diễn trò sao?”

Đầu ngón tay huynh nhẹ nhàng vuốt qua hàng mày đôi của ta.

Từng câu từng chữ, hung hăng đến cực điểm:

“Nằm mơ.”

15

Cộc… cộc…

Xe ngựa lắc lư nhè nhẹ theo từng đoạn đường gập ghềnh.

Cũng biết là tim ai đang đập dữ dội đến thế.

Ta mạnh tay đẩy Tiêu ra.

Cả người ngơ ngác c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Ta cứ ngồi đó, ngẩn ngơ huynh.

huynh cũng mặc cho ta .

Như thể đã cam chịu rồi.

Cam chịu chờ thanh đao treo lơ lửng trong lòng kia rơi xuống.

Huynh ta cười.

trong nụ cười ấy toàn là cay đắng.

Giống như người vừa làm ra chuyện lớn gan vượt lễ ban nãy…

Là ta vậy.

Tủi thân đến lạ.

“Không hòa ly.”

Huynh khàn giọng :

“Dao Dao, không hòa ly.”

không thích ta cũng không sao, xem chân tình của ta đáng một xu cũng …”

“… không hòa ly.”

Ai ngờ

Vị đại tướng quân trước nay luôn giữ lễ nghiêm cẩn ấy cũng có vô lại đến thế.

Huynh cố chấp :

“Ta thà c.h.ế.t… cũng không hòa ly.”

Ta ngẩn người hồi lâu hoàn hồn lại.

Ngẩng đầu , vừa xấu hổ vừa cuống quýt:

“Chúng ta thành thân từ bao giờ chứ?”

chưa thành thân…

Huynh đã tới chuyện khi thành thân rồi sao?

Điên rồi…

Thật sự điên rồi.

Trong khoảnh khắc ấy…

Ta cũng biết rốt cuộc chuyện nào khiến mình chấn động hơn.

Là việc phu quân từng ân ái mặn nồng với ta ở kiếp trước nay bỗng nhiên hối hận, muốn ép ta làm thiếp đau lòng hơn…

Hay là chuyện vị nghĩa huynh luôn đoan chính, ta kính trọng ấy lại cố chấp đem toàn bộ tương tư giấu kín bao năm ra khiến người khác kinh hãi hơn.

Tóm lại…

Cả hai người bọn họ đều điên hết rồi.

16

Phụ mẫu của ta cũng như vậy.

khi biết chuyện ở buổi tuyển tú trao ngọc như ý cho người khác, lại muốn ép ta nhận túi thơm…

Cha ta nổi trận lôi đình:

“Khinh người quá đáng.”

“Năm đó là hắn sống c.h.ế.t quấn lấy Linh Dao. Bây giờ cũng là hắn muốn ép nhi ta làm thiếp?”

“Phải biết rằng ngay cả bệ hạ cũng biết đời đời trung liệt, đến đời có duy nhất một nhi, vốn đã định gạch tên Linh Dao khỏi danh sách tuyển tú.”

Vậy vì sao cuối cùng ta vẫn tới?

Là vì .

Chính đã đích thân tới cầu xin.

cam kết với phụ mẫu của ta rằng đời cần một mình ta, cầu xin họ đồng ý để ta tham tuyển tú.

Phụ mẫu của ta thấy si tình, ta cùng lại lưỡng tình tương duyệt…

Cho miễn cưỡng gật đầu.

Kết quả thì sao?

vậy nuốt lời.

thôi, nuốt lời thì cũng sao.

Với địa vị của hiện giờ, ai để tâm một vị trí Thái t.ử phi nữa?

không thành thân…

Cứ việc trả ta về .

Phụ mẫu của ta tự có cách sắp xếp để ta cả đời bình an thuận lợi.

thì sao?

đã muốn có Thái t.ử phi hiền đức.

Lại muốn giữ ta bên cạnh.

Đúng là nằm mơ giữa ban ngày…

tới đây, hai người lại nhớ tới Tiêu .

Phụ mẫu của ta nhau, chần chừ một rồi quay sang hỏi ta:

“Linh Dao, chuyện … A thế nào?”

khi đưa ta về phủ, Tiêu đã bị bệ hạ triệu vào .

Đến rồi đi vội vã.

Cũng đến ấy ta biết…

Huynh nhận thư của phụ mẫu của ta nhắc tới chuyện ta phải tham tuyển tú, ngày đêm thúc ngựa, gấp gáp trở về Kim trước một bước.

trong phụ mẫu của ta

thấy ta ngơ ngác ngẩng đầu , mờ mịt đáp:

“Huynh ấy … huynh ấy muốn thành thân với con.”

chuyện như vậy, không để một cô nương như con mở lời trước.”

“Huynh ấy bảo con đợi huynh ấy.”

Phụ mẫu của ta: “……”

17

Lần chờ ấy…

Thoáng chốc đã tới buổi yến ban đêm.

Biên quan đại thắng, Tiêu hồi kinh thuật chức, thiên t.ử long nhan cực kỳ vui mừng.

Bởi vậy mở tiệc chiêu đãi quần thần.

Ta đương nhiên cũng theo mẫu thân vào .

Giữa chừng, mẫu thân không cẩn thận làm bẩn váy áo đi thay y phục trước.

Một tiến :

“Nô tỳ xin dẫn đường cho tiểu thư.”

Ta không nghi ngờ gì, đi theo nàng ta.

Thế càng đi, đường lại càng vắng vẻ.

Dựa theo ký ức kiếp trước…

Nơi rõ ràng là thiên điện của Hoàng hậu nương nương.

tới điều gì đó, ta gần như lập tức xoay người muốn rời đi.

dưới gốc cây trước điện…

Đã có một người đứng ở đó từ nào.

kia cũng biết đã lui xuống từ bao giờ.

ta, khẽ gọi:

“Linh Dao.”

18

Ánh ta lập tức lạnh đi.

Ta lùi về hai bước, giữ khoảng cách xa lạ đến cực điểm:

“Điện hạ đây là có ý gì?”

“Mẫu thân không thấy thần lâu như vậy nhất định sẽ lo lắng. Thần xin phép cáo lui trước.”

Thấy ta muốn đi, vội vàng tiến , trong tràn đầy đau đớn:

“Nàng nhất định phải xa cách với ta đến vậy sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.