Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Ánh sáng đỏ rực khắp phòng, chiếu vào mắt ta cay xè.

Ta sững sờ rất , rất .

Mới gục xuống gối, , nức nở khóc không tiếng.

Tiếng khóc ngày càng lớn, biến tiếng gào thét bi thương.

Chỉ cảm thấy trái tim như bị cắm vào một con dao cùn, sắp bị nghiền nát đến nơi.

Ta cuộn tròn lại.

Khóc đến chóng hoa mắt, thở không hơi.

Khóc đến như quên mất mình nên hận ai.

Đột nhiên——

“Diên ngốc.”

Một tiếng thở dài, nhẹ nhàng rơi bên tai.

“Muội lại khóc nhè sao?”

Ta đột ngột mở trừng mắt, tiếng khóc và hơi thở đồng loạt nghẹn lại.

Đó…

Là giọng nói của trưởng tỷ!

**09**

“Trưởng tỷ… Trưởng tỷ, tỷ ở đâu?”

Ta khóc đến nhũn cả hai chân.

như bò lết tìm khắp phòng ngủ, không thấy bóng dáng trưởng tỷ đâu.

“Trưởng tỷ ta rất nhớ tỷ, Diên thực sự rất nhớ tỷ…”

“Diên .”

Giọng nói dịu dàng của trưởng tỷ cất lên: “Đừng khóc…”

Âm thanh rõ ràng rất , lại phảng phất như vọng tới nơi xa xôi vô tận.

Giọng tỷ ấy trầm tĩnh, không còn mang vẻ ngây ngốc của trẻ con.

Đó là giọng nói của từng ta ta vấp ngã khóc nhè, kiên nhẫn dỗ dành ta.

vì bảo vệ ta ta ham chơi chọc tổ ong vò vẽ, dùng chính cơ thể mình chắn ta.

lúc ta học thuộc bài không được bị phu tử mắng, không chê phiền phức mà dạy ta từng chữ một.

mà ta dù dốc hết mọi thứ, không cách nào tìm lại được .

“Trưởng tỷ… ta sai , là ta sai… đều tại ta, là ta hại khổ tỷ…”

Ta quỳ rạp trên đất, gào khóc nức nở.

Xuyên qua tháng năm thời gian, để tạ tội với trưởng tỷ của năm năm về trước.

Ta thẹn với tỷ ấy, đâu chỉ lúc ban .

“Ta tưởng rằng ta trao là điều tốt nhất, ta thực sự tưởng rằng, tỷ sẽ hạnh phúc…”

“Ta chỉ… chỉ là muốn dành điều tốt nhất tỷ… Ta không biết… mọi chuyện lại thế …”

Ta khóc quá .

Sự đau đớn kịch liệt ngực lan truyền tứ chi bách hài.

Khiến ta đứng không nổi, quỳ không xong, chỉ đành mềm nhũn gục trên đất, nức nở lẩm bẩm tự trách.

trưởng tỷ không trả lời ta .

Giọng nói của tỷ ấy chìm vào màn đêm tĩnh lặng, phảng phất như chưa từng xuất hiện.

Trưởng tỷ… chắc chắn là trách ta .

Nên mới không thèm để ý đến ta .

Vậy, ta liền gặp tỷ ấy là được…

Dù sao thì nhỏ đến lớn mỗi làm sai chuyện , chỉ cần lấy cánh tay tỷ ấy làm nũng ăn vạ, tỷ ấy đều sẽ tha thứ ta…

Nghĩ như vậy.

Cơ thể ta không chịu đựng nổi , thần trí mơ hồ nhắm mắt lại.

Không biết bao .

Một loạt tiếng bước chân hỗn loạn dồn dập, chiếm lấy nhận thức tàn dư ta.

“A Diên! A Diên!!”

run rẩy gọi tên ta.

ta dưới đất lên, lại gắt gao chặt vào lòng, “Mau mời lang trung, mau lên!!”

Hắn khản giọng gầm gào bên ngoài.

Trên ta rơi xuống giọt nước mắt nóng hổi.

Vòng đó ấm áp đến rát bỏng.

Khiến ta vô thức muốn xích lại hơn một chút.

Lại… hơn một chút.

**10**

Ngày tiên gả vào Thẩm phủ.

Bệnh cũ của ta tái phát.

Bệnh nặng tới hết thuốc chữa, nước cơm không vào.

Thẩm Độ mời hết tốp lang trung đến tốp khác.

Không một ai là không nặng nề bước vào, lắc thở dài bước .

Ta không biết cả, chỉ chìm sâu vào một giấc mộng dài đăng đẵng.

Mở giấc mộng, là ở chính sảnh nhà họ Diệp.

Trưởng tỷ trốn bức bình phong.

Hai tay tỷ ấy vò chặt lấy chiếc khăn, các khớp ngón tay trắng bệch.

Giọng nói đầy mệt mỏi của phụ thân gian ngoài truyền vào:

“… Tuổi tác của Oanh không thể trì hoãn được , mối hôn sự tuy là Diệp gia không xứng với Thẩm gia, là lựa chọn tốt nhất .”

“Còn Diên … aizz, lại tìm nó mối tốt hơn vậy…”

Mẫu thân khẽ khóc thút thít.

Cuối cùng, chỉ “Ừm” một tiếng.

Trưởng tỷ cúi , một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Tỷ ấy không nói cả.

Hình ảnh bỗng nhiên vỡ vụn.

sáng lên lần , là phòng ngủ của trưởng tỷ.

gương đồng, tỷ ấy khoác hỷ phục đỏ rực, lặng lẽ nhìn ta ở phía .

Sắc ta trắng bệch.

Tay run rẩy đến như vô lực, vẫn vững vàng cài trâm lên tóc tỷ ấy.

Hít sâu một hơi.

Ta nặn một nụ cười với tỷ ấy: “Trưởng tỷ hôm nay… rất đẹp.”

Trưởng tỷ rũ mắt, không lên tiếng.

Bàn tay giấu tay áo lại siết chặt nắm đấm.

Khung cảnh xoay chuyển, ánh sáng tối lại.

Đây là thư phòng của Thẩm phủ.

Đêm khuya, Thẩm Độ cô độc ngồi trước thư án.

Trên bàn vương vãi từng tờ từng tờ giấy Tuyên , toàn bộ đều là bức họa chân dung của ta.

Nét vẽ tinh xảo tuyệt luân, đều do Thẩm Độ đích thân vẽ.

ánh nến chập chờn.

Chàng ngồi khô héo như một pho tượng đá.

Rất mới gục xuống bàn, bờ vai run rẩy liên hồi.

Trưởng tỷ bưng trà đứng ở cửa.

Nước trà nguội lạnh.

Tỷ ấy đứng rất , không đẩy cửa bước vào.

đến Thẩm Độ cuối cùng khóc nấc lên, khàn giọng lẩm bẩm gọi “A Diên”, tỷ ấy mới lặng lẽ rời .

Hình ảnh lại đổi, là ban ngày.

hoa viên hậu viện Thẩm phủ.

Hai nha hoàn tụm năm tụm ba, đè thấp giọng cười nói.

“… Phu nhân ngốc đến tâm trí chỉ như đứa trẻ, sao xứng với đại nhân? Sớm muộn bị hưu thôi.”

“Phụt, đến lúc đó nói không chừng còn vật quy nguyên chủ ý chứ——”

Một nha hoàn đảo mắt, đột nhiên nhìn về một hướng lớn tiếng:

“Nghe nói núi Thanh Long một cây đào tiên, linh nghiệm lắm! Cứ nữ tử nào cầu, phu thê ắt sẽ ân ái, đêm đêm được phu quân sủng ái!”

Nha hoàn kia cười đẩy nàng ta.

“Ác quá nha! Tự nhiên đem loại chuyện trêu chọc kẻ ngốc làm .”

Trưởng tỷ đang ngồi ở bậc thềm cách đó không xa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.