Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

13

khi đút cơm xong đứa trẻ cuối cùng, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi vươn vai một giãn gân cốt.

“Em quyết định rồi, này chỉ sinh một đứa thôi.”

Thẩm Trạch Ngôn nhìn tôi đầy dịu dàng. “Ừm, nghe em hết.”

Khi nhận ra vừa nói hớ điều gì, mặt tôi bỗng nóng bừng lên. Tôi bực bội đá vào chân anh một . “Lúc nãy anh cố ý đúng không? Em không tin là anh không Viện trưởng đang đứng ngay lưng.”

Thẩm Trạch Ngôn khựng lại một chút rồi thành thật gật . “ rồi.”

“Nhưng mà, không nỡ dừng lại.” Khi nói này, trên mặt anh rạng rỡ nụ cười nhẹ nhõm và vui vẻ.

Trước khi tôi kịp bùng nổ, anh đã mượn cớ đi chơi trò chơi với lũ trẻ tháo chạy khỏi “chiến trường”.

Tôi nhìn bóng lưng anh rời đi. Khóe miệng cũng vô thức cong lên. “Đã rồi tôi không vui vẻ vậy.”

Viện trưởng đã đến cạnh tôi lúc nào không hay.

Bà cũng chẳng đợi tôi đáp lời mà tự nói tiếp. “ lớn lên ở cô nhi viện nhỏ, tính tình lầm lì, tôi tưởng đời này chẳng tìm bạn gái cơ đấy.”

“Không ngờ có một ngày, vô cùng hớn hở đến khoe với tôi rằng sắp kết hôn rồi, đối tượng lại là người đã thích rất , rất rồi.”

“Tôi cứ mong ngóng dẫn vợ về ra mắt, không ngờ lại đợi đến thế.”

Vành mắt tôi cay xè. Giọng tôi hơi khàn đi: “Con xin lỗi Viện trưởng, đã bà và anh ấy đợi vậy.”

Viện trưởng lắc . “Bà không có ý trách con, chỉ là thằng này có gì cũng giấu kín trong lòng, chắc chắn là đã làm sai khiến con giận.”

“Đúng rồi, lúc nãy bà định nói, hình chúng ta đã từng gặp nhau không?”

Tôi chỉ vào bức ảnh kỷ niệm đã cũ treo trên tường. Khẽ gật : “Dạ có ạ.” “Vào năm con tám tuổi.”

14

Năm tám tuổi , tôi bố mẹ đến cô nhi viện làm thiện. Vì là con một, nhỏ không có bạn chơi cùng trang lứa tôi chơi có phần hơi quá đà. Lúc chơi trốn tìm tập thể, tôi đã lén mọi người chui vào hầm chứa vật tư trốn.

Thời gian trôi qua, căn hầm càng lúc càng tối đen. Tâm trạng tôi phấn khích chuyển dần sang sợ hãi. Ngay lúc tôi định chủ động chui ra thì cửa hầm bị khóa lại. Tôi gào khóc nức nở.

Thẩm Trạch Ngôn đã xuất hiện vào chính lúc . Lúc ấy anh thiếu kiên nhẫn thốt lên một : “Im đi, ồn quá.”

Nhưng đối với tôi, thanh âm chẳng khác nào nhạc trời. Tôi lần hướng giọng nói phát ra, lò dò bò đến cạnh anh. Ngồi sát sạt vào anh. “Anh ơi, anh cũng bị nhốt ở trong này ạ?”

Anh không trả lời tôi.

Tôi kiên trì hỏi tiếp: “Anh ơi, anh tên gì thế?”

“Em tên là Trì Niệm, Trì trong ao, Niệm trong niềm nhung nhớ khôn nguôi.”

“Bố em bảo, mẹ là niềm nhung nhớ khôn nguôi của bố, mới đặt tên em vậy.”

“Anh cũng có thể gọi em là Niệm Niệm, năm nay em tám tuổi rồi, mới lên lớp hai…”

Đến lúc tôi nói đến khô cả cổ, suýt chút kể hết sạch mấy xấu hổ nhỏ đến lớn của ra thì Thẩm Trạch Ngôn mới lên . “Tôi… không có tên.”

, tôi vào đây ngủ, không có ngốc em đâu mà bị nhốt ở trong.” Anh nói đoạn có chút tức tối.

Tôi im lặng “ồ” một . Vẫn không nhịn mà cãi lại: “Nhưng mà, anh vẫn giống em, đang bị nhốt ở trong này gì.”

Anh lại không nói gì . Bóng đêm khiến tôi không nhìn gì, nỗi sợ hãi không ngừng nảy sinh. Tôi vô thức dùng chọc chọc vào người anh xác nhận xem anh không. Anh khẽ rên lên vì đau.

Lúc tôi mới phát hiện dính m.á.u. “Anh ơi, anh bị thương rồi!” Tôi học dáng vẻ của mẹ, “phù phù” thổi vài vào vết thương của anh. Lại lấy băng cá nhân trong chiếc túi nhỏ mang ra, dán lên anh.

Anh cứng đờ người không nhúc nhích. Một lúc mới nói: “Vết thương nhỏ thôi, vả lại đứa kia bị thương nặng hơn tôi nhiều, tôi thắng rồi.”

Nghe ra giọng điệu khoe khoang của anh, tôi gật định bảo biết rồi. Lại sực nhớ ra anh không nhìn , bèn móc trong túi ra ba viên kẹo trái cây cuối cùng.

Tôi ấn vào lòng bàn anh. “Em mời anh ăn kẹo này.” “ này đừng đ.á.n.h nhau nhé, đau lắm đấy.”

Khi tôi cứ ngỡ lại chẳng nhận hồi âm thì cạnh vang lên một rất nhẹ: “Biết rồi.”

Nỗi sợ tan biến, cơn buồn ngủ ập tới. Tôi tựa vào vai anh, vừa ngáp vừa hỏi một : “Anh ơi, khi ra ngoài thì em làm sao tìm anh ạ?”

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe anh nói: “Tôi sẽ trả lại em ba viên kẹo trái cây.”

15

Trên đường về, tôi không nhịn mà chống cằm nhìn chằm chằm vào Thẩm Trạch Ngôn. Nhìn đến khi vành tai anh đỏ bừng lên.

Tôi bật cười thành : “Thẩm Trạch Ngôn, khai thật đi, gì giấu em không?” anh đặt trên vô lăng, ánh mắt chăm chú nhìn mặt đường.

Hồi , anh mới trả lời: “Lúc em ngất xỉu, chính anh là người đưa em đến bệnh viện.”

Đúng dự đoán.

không?”

Đôi bàn đang cầm vô lăng của anh siết c.h.ặ.t lại, lưng cũng hơi thẳng lên. “Anh không bị dị ứng hải sản, là vì sợ em chiều ý anh mới nói dối bị dị ứng.”

này thì tôi chưa nghĩ tới. Hóa ra mà tôi gọi là khẩu vị ăn uống tương đồng, chẳng qua chỉ là sự chiều chuộng thầm lặng của đối phương.

Cổ họng tôi bỗng khô khốc lạ thường. Tôi tiếp tục: “?”

Xe chạy đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, mượn lúc đèn đỏ, Thẩm Trạch Ngôn quay người lại nhìn tôi. Anh nghiêm túc nói: “ , anh xin lỗi.”

đi công tác ngay ngày tân hôn là vì sợ em nhìn anh sẽ chán ghét, lại sợ em không thích nghi mới lấy cớ rời đi.”

trước đến giờ, người anh yêu luôn luôn là em.”

“Ánh trăng sáng cũng chính là em.”

Phía trước, đèn đỏ đã bắt đếm ngược. Vào ba giây cuối cùng, tôi rướn người tới, hôn Thẩm Trạch Ngôn một . “Thẩm Trạch Ngôn, anh phạm luật rồi.”

“Thế , anh cũng phép em phạm luật.”

Phía vang lên còi thúc giục, Thẩm Trạch Ngôn bất lực quay lại khởi động xe. Có điều tốc độ xe lại nhanh hơn hẳn lúc nãy.

“Nhưng mà, hình anh quên chưa khai báo bản thỏa thuận tặng di sản là thế nào nhỉ?”

Lần này anh thực sự kinh ngạc. Đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t: “Lâm Phương Chu nói với em rồi à?”

Tôi thầm nói lời xin lỗi trong lòng rồi “ừm” một . Lại không yên tâm bồi thêm một : “Anh không làm khó anh ấy đâu đấy!”

“hủy đơn đặt hàng xe hơi” của Thẩm Trạch Ngôn chưa kịp thốt ra đã bị nuốt ngược vào trong.

Chỉ có thể bất lực thở dài một . “Kẻ thù của anh quá nhiều, không biết ngày nào sẽ có người tìm đến tận cửa báo thù.”

Tôi đã hiểu ý trong lời nói của anh.

anh mới muốn thu xếp ổn thỏa em trước?”

Anh không nói gì. Coi là mặc nhận. Tôi cũng không nói thêm gì . Xe dừng lại ở nhà họ Thẩm, tôi im lặng suốt quãng đường rồi đi thẳng lên lầu. Thẩm Trạch Ngôn lo lắng đi tôi. Khi đi ngang qua cửa phòng, tôi kéo tuột anh vào trong. Vòng qua cổ và bắt hôn anh.

Nhiệt độ trong phòng tăng cao, tôi thở dốc và nói tai anh. “Thẩm Trạch Ngôn, đời này anh đừng hòng bỏ rơi em.” “ dù có c.h.ế.t, em làm ma cũng ám lấy anh.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.