Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nếu chẳng phải gấp gáp chàng, ta vô tình đụng trúng chỗ ấy, ta đã chàng là thái giám trong cung.
Ta không có ý xem thường thái giám, chỉ là trong số những ta từng gặp, dường như chỉ mỗi thái giám mới không mọc râu.
Như phụ thân ta râu quai nón um tùm, ca ca râu không rậm lắm nhưng cũng có hai chòm mép.
Bạch Tầm, da còn trắng hơn cả tẩu tử ta, cũng lờ mờ lún phún râu xanh.
Nên ta có nghi như thế cũng đúng.
Nhưng ai nói cho ta biết với, cái đai này còn khó hơn cả cửu liên hoàn nữa.
là do men rượu, ta dần mất kiên nhẫn, dùng sức giật mạnh một cái, chàng ưỡn , hừ một tiếng.
Đầu ngón tay chàng chạm mu bàn tay ta, khàng gạt nhẹ: “ nhân, để ta tự làm được.”
Giọng chàng như suối mát rót vào tai, nghe vẫn êm dịu như thế.
Ta mặt đỏ bừng, ngồi lui vào bên trong giường.
Sợ chàng bị bộ dạng hung hăng ban nãy của ta dọa sợ, ta vội giải : “Chàng yên tâm, ta sẽ nhẹ tay thôi.”
“Ta biết văn nhân các chàng vốn không cường tráng như chúng ta tập võ, lát nữa chàng cứ nằm im là được.”
Trời biết, khi nói mấy lời này ta quả thật tốt cho chàng, cũng tạ lỗi với chàng.
Thế nhưng tay chàng đang đai bỗng khựng lại.
Chàng ngước nhìn ta, mày kiếm nhíu, đôi môi mỏng he hé: “ nhân hình như rất am hiểu chuyện này?”
Ta vội xua tay, lắp bắp: “Không… không có, ta cũng chỉ mới xem qua hai, ba quyển xuân cung đồ thôi.”
“ ra là thế.”
Bạch Thành dãn mày, ngón tay thoăn thoắt đai , luôn trường bào.
Tấm lót màu nguyệt sắc để hờ, làm ta không nhịn được mà giơ tay chạm , song lại bị chàng giữ lại giữa chừng.
Khi ta rằng chàng cự tuyệt, chàng lại nắm lấy tay ta, để ngón tay ta luồn vào trong cổ đang hé mở, đầy mời gọi.
“ nhân, xin chỉ giáo.”
9
Có điều ta mà phụ thân bảo là “yếu đuối như gà rù” ấy lại có sức lực hơn ta.
Đến nửa đêm, ta mềm nhũn cả , mặc cho chàng gọi mang nước ấm , ôm ta đặt vào thùng gỗ.
Tửu lượng của ta xưa nay tốt, giờ đã tỉnh rượu hoàn toàn.
“Bạch Thành, chàng là biết võ công đúng không?”
Ta uể oải tựa vào thành thùng, ba nghìn sợi tóc được chàng nắm trong tay, cẩn thận gội rửa.
Chàng nghe thế bèn , lắc đầu: “Không biết.”
“Từ nay mong nhân chở che trước sau.”
Ta hào phóng vung tay: “Chuyện nhỏ thôi.”
Trong lòng ta mừng thầm, chẳng lo không thể bảo chàng như phụ thân hay ca ca.
Dù chàng cũng đâu ra chiến trường, cần bảo dữ vậy.
Nhưng sự thật chứng minh, ta đã sai.
Bạch Thành giúp ta thay y phục mới, đặt ta nằm xuống giường.
Một vận đồ đen đột nhiên phóng qua cửa sổ, thân thủ nhanh đến giật mình.
Trong chớp mắt, ta liền bật dậy kiểu cá chép, cố nén cơn đau, vớ ngay chiếc ghế nện vào đen.
đó bất không kịp tránh, bị ta đập ngã gục tại chỗ.
Ta còn toan gọi , liền mấy đen khác nối tiếp nhau ào ạt lao vào như đổ đậu, tổng cộng phải tám .
Ta ngẩn , thoáng liếc gương mặt vẫn bình thản của Bạch Thành, lập tức hiểu ra đôi phần.
“Đám khách này là do ngoan của chàng sắp đặt ư?”
Ta dứt lời, một cầm đoản đao phóng thẳng phía Bạch Thành, hùng hổ lấy mạng chàng.
sau ta mới biết, thời gian qua Bạch Thành bị hành không ít lần, nên chàng mới dửng dưng như vậy, đơn giản vì đã thành thói quen.
Thân thể ta phản ứng nhanh hơn đầu óc, định thần lại, ta đã tung cước đá bay khách ấy.
“ nhân thật uy vũ oai phong!”
Bạch Thành trông điềm nhiên, khen ta hệt như tiện miệng hỏi hôm nay ta ăn cơm chưa.
Còn ta tít cả mắt, bận rộn không ngớt.
Cho đến khi ném gã cuối cùng ra ngoài cửa sổ, đám thị trong phủ mới lục tục kéo đến.
Cùng đó, Bạch Tầm khập khiễng cũng bước vào.
10
“Cha, cha không sao chứ?”
vào hắn đã réo ầm lên, nếu không thấy phụ thân hắn đang ngồi cạnh ta, còn rót nước cho ta, hắn tưởng chàng đã bị hại .
“Ai cho ngươi ra đây, mau quỳ tiếp!”
Dâng nước cho ta xong, Bạch Thành trầm giọng nói.
Bạch Tầm cãi, nhưng dường như điều đó, chỉ hằn học trừng ta một cái quay khập khiễng bỏ đi.
này ta mới ngợ đoán ra, tám phần là hắn bị phạt quỳ ở từ đường.
Đội thị lĩnh lỗi xong, gian phòng trả lại cho hai ta.
Cuối cùng ta cũng lấy lại hơi, hất cằm chỉ ra ngoài cửa sổ: “Mấy ấy là thế , thường cũng có ư?”
Bạch Thành đón cái chén rỗng từ tay ta, châm cho ta thêm một chén nữa: “Có, nhưng không nhiều đến mức này.”
“Hẳn chúng đêm động phòng hoa chúc ta sẽ buông lỏng cảnh giác.”
“Có phải do chàng truy xét vụ tham ô hay không?”
Ta bỗng hơi chột dạ.
Ta biết chuyện này cũng bởi có vài dưới trướng phụ thân ta nhận hối lộ, tuy số bạc không lớn nhưng chung quy vẫn là tham.
Ta siết chặt nắm tay, rốt cuộc cũng cất lời: “Đám khách ấy không dính dáng đến phụ thân ta chứ?”
“Không đâu. Nhạc phụ đại nhân tuy hay bênh cái, nhưng không đến mức ra tay sát hại ta đâu.”
May quá, ta thở phào, chợt một chuyện liền hỏi tiếp: “Vậy sau này bọn chúng sẽ còn ám sát chứ?”
Bạch Thành mỉm , ghé lại gần ta: “Mong nhân bảo .”
“Cứ yên tâm, có ta ở đây, đừng mong chạm vào chàng dù chỉ nửa phân.”
Ta rất hưởng thụ dáng vẻ ỷ lại của chàng, hào hứng nhận lời.
Có điều, đám khách hẳn cũng không bên cạnh Bạch Thành lại có cao thủ, nên cũng yên ắng được vài .
Thời gian trôi vèo một cái, ta lại nhà sinh mẫu.
11
Ta ngồi trên xe ngựa, thấp thỏm không yên.
Mãi đến khi một bàn tay to lớn bọc lấy nắm đấm đang siết chặt của ta.
“Chớ lo, vạn sự cứ để ta.”
Không hiểu sao, ta thật sự chẳng còn sợ hãi nữa.
Có điều, đến tính khí nóng nảy của phụ thân, xuống xe ta đã vội đứng chắn trước mặt Bạch Thành.
Quả nhiên, đặt chân xuống, phụ thân đã gầm lên một tiếng xông .
“Bạch Thành, đồ trời đánh nhà ngươi, dám lén lút bắt cóc nữ nhi của ta!”
Ta vội chen vào giữa hai , phụ thân trong cơn giận mới thu trường thương .
“Sao lại thế này? Không phải gả cho tiểu tử kia sao? Cớ lại thành thân với lão già kia?”
nghe bị nói là “lão”, gương mặt luôn giữ nụ của Bạch Thành thoáng sượng lại.
Ta cuống cuồng lắc đầu: “Phụ thân, chàng không già, một chút cũng không già.”
“Nữ nhi của ta ơi, bị cái mẽ bề ngoài của hắn lừa gạt , hắn chỉ trông không già thôi, chứ cũng biết hắn lớn như thế mà.”
Phụ thân ta sắp rơi nước mắt, vẻ như đang nhìn báu vật trong vườn bị heo ủi đi mất.