Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6px15RGiKj

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Ta bỗng cười khẽ.

16

ấy tỏ ra hiếu kỳ: “Ngươi cười gì vậy?”

Ta cũng hiếu kỳ: “Rốt cuộc ngươi thế thuyết phục Bạch Tầm giúp mình?”

“Mấy chuyện ấy đợi ngươi chếc, ta viết ra đốt ngươi hay.”

kia quả khôn khéo hơn ta, sớm nhận ra ta đang cố câu giờ.

Nhưng dù nàng ta phát hiện thì cũng đã muộn.

Ngay khoảnh khắc lưỡi dao hạ xuống, dây trói sau lưng ta đã mảnh ngói giấu tay cưa đứt từ bao giờ.

Dẫu vậy, lưỡi dao cũng sượt qua và cắt vành tai ta.

Ta cố nén đau, lăn một vòng xuống sàn đất, nhanh chóng gỡ trói dưới chân.

Chợt nghe bên ngoài ồn ào, ta ra đã Bạch Thành một bạch y, lạnh lùng cầm kiếm.

Bạch Tầm vừa kịp chạy , đứng chắn giữa chàng và cô kia.

Vừa trông ta, thanh kiếm tay Bạch Thành liền rơi xuống, hệt như chàng bỏng tay.

Đường đường là đương triều Tướng gia, vậy mà gương mặt lại ấm ức: “Phu , kiếm nặng quá.”

Ta: “…”

Nếu ta mù chắc đã chàng dỗ ngon dỗ ngọt .

Rõ ràng lúc nãy chàng ra chiêu có vẻ rất sành sỏi võ nghệ.

Nhưng ai bảo ta lại ưa bộ dáng của chàng cơ chứ.

“Đi, đứng ra sau ta.”

Ta sải chắn trước Bạch Thành.

Cũng không để ý phía sau, Bạch Thành trông vết thương trên vành tai ta mà đỏ phừng phừng.

17

“Chuyện không liên quan đến A Lăng, là ta trói ngươi, bảo nàng dạy ngươi một bài học. Nếu ngươi muốn thế , thì cứ nhằm ta!”

Bạch Tầm đứng trước mặt cô tên A Lăng ấy, nhưng vừa ta xoay người cầm thanh kiếm tay Bạch Thành, lại vô thức rùng mình.

Mũi kiếm chĩa về phía : “Ta có ngờ đâu, ngươi lại hận ta đến mức muốn mạng ta?”

“Ngươi vu khống! Ta không có! Ta chỉ bảo nàng dạy dỗ ngươi vài chiêu, để ngươi không dám bám phụ ta nữa!”

Nghe vậy, ta vung sống kiếm quất một phát bắp chân :

“Mẫu ngươi lúc sinh ngươi ra, e rằng đã kẹp hỏng óc ngươi ? Bổn cô và phụ ngươi đã đường đường chính chính ghi tên sổ hôn thú, thế mà ngươi lại bảo ta đừng bám chàng?”

“Ngươi nói câu , đã hỏi ý phụ ngươi chưa?”

Ta quay sang Bạch Thành, chàng mặt tội nghiệp, còn chủ động nhích lại gần ta mấy , hệt như muốn nói “Phu , ôm ta đi, ta vô tội mà.”

Nhưng ta lại nghĩ: vô tội cái gì, chàng dạy được cậu ngoan quá còn gì!

Song vừa ngắm gương mặt chàng, ta thật sự không nỡ tát một cái, đành quất chàng một nhát nhẹ hều.

Chàng mếu máo tỏ vẻ uất ức, Bạch Tầm thì vừa chửi rủa vừa không dám xông .

ngờ cô tên A Lăng lại bỗng chớp lên, tay không chộp lưỡi kiếm.

Máu chảy thành dòng dọc kẽ ngón tay.

Ta không tài tin nổi, trố nàng: “Ngươi điên à?”

“Ta ngươi điên. Cớ gì ngươi được đánh chàng?”

“Ta đánh phu quân của ta, liên quan gì đến ngươi?!”

“Chàng là của ta!”

“Gì cơ?”

“Cái gì?”

Bạch Thành và Bạch Tầm cùng thốt lên.

Bạch Tầm trông như vừa phản bội, buông tay đang ôm bắp chân, :

“A Lăng, nàng nói thích ta ư?”

18

Nhưng A Lăng buồn , chỉ vẻ mặt đầy tổn thương mà ngắm Bạch Thành sau lưng ta:

“A Thành, vì muốn đến gần chàng, ta đành nhẫn tâm lui với trai chàng.”

chê là ‘đáng ghét’, Bạch Tầm kinh ngạc, thậm chí còn trỏ mình, hỏi ta:

“Ta đáng ghét sao?”

Phận kế mẫu, ta đâu thể lừa .

Quả quyết gật đầu: “Ừ, có chút.”

“Ngươi ngươi… ta ta…”

“Suỵt, im lặng, xem kịch!”

Ta buông kiếm, bắt gặp ánh ai oán của Bạch Thành, đành chủ động lùi ra một chút, giữ khoảng cách với chàng.

Bạch Thành toan lại gần, A Lăng đã cản trước mặt chàng.

“A Thành, rõ ràng chàng thích ta, sao lại không thừa nhận?”

“Bổn tướng khi …”

“Nếu không thích ta, cớ gì chàng cứu ta ?”

Ta trợn tròn , liếc sang Bạch Tầm, ánh hỏi: cô không là phi tử của cữu cữu ta đấy chứ?

Đáng tiếc, đáng ghét ấy giờ chỉ còn nỗi bi thương, tín hiệu ngầm của ta.

Ta đành tiếp tục nghe.

A Lăng tha thiết bày tỏ:

“A Thành, ta vừa đặt chân thế giới , vốn hiểu vì sao mình lại đến đây. Mãi đến khi gặp được chàng, ta bừng tỉnh, ta cũng giống những xuyên không truyện, chàng hẳn là vì ta mà tồn tại, chúng ta là cặp bài trùng.”

“Nhưng vì sao? Vì sao chàng lại cưới nữ ?”

Nàng đưa tay chỉ về phía ta, ta trái , định vờ như không .

ngờ nàng gào lên:

“Đừng giả bộ nữa, ta nói ngươi đấy!”

“Một thiển cận quê mùa như ngươi tư cách gì sánh đôi với bậc kiêu hùng như chàng? Ta là người xứng đáng, ta vật được vạn người dõi theo. Còn ngươi, cút sang một bên!”

Ta: “…”

Cạn lời, chắc đó là ngôn ngữ mẹ đẻ của ‘nhà quê’ như ta.

19

“Nhưng mà A Thành, ta không bận tâm đâu, chỉ cần chàng và ả hòa ly, ta sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra.”

Ta tội nghiệp giơ hai tay quá đỉnh đầu: “A Thành, đưa ta tờ hòa ly đi.”

“Coi như ngươi biết điều, vậy ta sẽ không liệt ngươi hàng ác nữ phối nữa.” A Lăng lại mấy từ ta hiểu, “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn cầm tờ hòa ly, ta có thể tha ngươi một đường sống.”

“A Thành…”

“Nói đủ chưa?”

Gương mặt Bạch Thành lúc không còn từ “đen” để hình dung được nữa.

Nếu Bao Đại , e cũng gọi chàng bằng cụ.

“Lần đó ở hoàng , ta tiện tay ra mặt giúp ngươi chỉ là chuyện tiện tay mà thôi. Ngày ấy đừng nói là ngươi, dù có là nữ khác, thậm chí một mèo chó hà hiếp, ta cũng sẽ can thiệp. Ta hành sự đều do tâm trạng lúc đấy, liên quan gì đến ngươi.”

Bạch Thành tiến về phía ta, đặt tay chàng lòng bàn tay đang ngửa của ta.

“Còn như ngươi, một nữ dám lén trốn khỏi hoàng , dù ngươi là yêu tà thì hôm nay cũng không thể sống. Người đâu!”

“Không thế, chàng còn chưa hiểu ta, A Thành, hãy ta một chút thời gian, để ta nói về ưu điểm của bản .” A Lăng điên cuồng lắc đầu, rưng rưng, đến nỗi ta cũng hơi mủi lòng.

“Chàng nghe ta nói, A Thành, ta biết rất nhiều cách kiếm tiền.”

20

“Không cần.”

“Ta còn biết chế thuốc nổ. Ta đọc cả tiểu thuyết , chỉ cần một phần diêm tiêu, hai phần lưu huỳnh, ba phần than củi. Chàng ta thử vài lần, đợi ta ra thuốc nổ, chàng hoàng đế cũng sẽ dễ như trở bàn tay.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.