Giả trai suốt nhiều năm, ta đã trêu ghẹo không biết bao nhiêu “đào hoa nát”.
Trong một bữa tiệc, ta lại bị người ta hạ xuân dược.
Thấy có nữ tử muốn nhào tới, ta lập tức chạy trối ch//ết.
Đúng lúc dược tính bộc phát, ta lại đụng phải tử địch của mình — vị quyền thần lạnh lùng Cố Trường Thanh.
Đã lỡ đến nước này, chi bằng làm cho trót. Ta từ phía sau điểm huyệt hắn, rồi bịt mắt hắn lại.
Khi đ/è hắn xuống, ta cố ép giọng, vừa dỗ dành vừa lừa gạt:
“Cố đại nhân, ngài đừng sợ, ta sẽ không làm hại ngài, ta chỉ mượn ngài dùng tạm một chút thôi.”
Sau một phen hoang đường, ta còn tốt bụng để lại mười lượng bạc vụn.
Cố Trường Thanh như phát đ/iên, lùng sục khắp kinh thành truy tìm “kẻ đầu sỏ”.
Một năm sau, ta bế đ/ứa tr/ẻ còn quấn tã, từ Tây Nam trở về kinh.
Cố Trường Thanh nhìn thấy con trai ta, ánh mắt trở nên cực kỳ quái dị:
“Thẩm thế tử, đứa con mới có của ngươi… sao lại có vài phần giống ta?”