Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
2
Đợi người Phó gia , bọn họ mới với ta – muốn ta nhập cung làm phi.
Ta quỳ xuống mặt họ, khóc lóc đau đớn rách gan xé ruột, cầu xin họ đừng đưa ta vào cung, ta sợ hãi.
Bà vú thân cận của ta cũng quỳ xuống không ngừng dập đầu, tha thiết cầu xin họ đừng vứt bỏ ta.
“Đại nhân, lão nô van ngài, xin đừng để tiểu thư vào cung. Nàng nhỏ như vậy, vào cái chốn ăn thịt người ?”
Bà tiếp tục quỳ lết mặt mẫu thân ta:
“Phu nhân, lão nô cầu xin người. Tiểu thư là con ruột của người, người nhẫn tâm như vậy?”
Cả gian phòng vang vọng dập đầu của bà vú. Chẳng bao lâu, máu từ trán bà không ngừng chảy xuống.
Thế bọn họ vẫn cảm, không chút động lòng.
Ta quỳ mặt mẫu thân, siết chặt áo bà:
“Nương, con không muốn vào cung. Con không gả cho Phó Huyền. Con cầu xin người, con thật sự không muốn vào cung …”
Bà không hề cúi đầu nhìn ta, khẽ liếc cái, hất ta .
“ con ích kỷ vậy? Minh Châu là đường tỷ của con, từ nhỏ không mẫu thân. Nếu giờ ép vào cung, chẳng càng tàn nhẫn với nó hơn ?”
Ta hất ngã xuống đất, bất lực nhìn bà :
“Vậy con thì ? Từ nhỏ người bắt con nhường nhịn tỷ . Đồ được đưa tới, lúc nào cũng là nàng chọn . Nàng được ngủ phòng người, con thì không. Mỗi lần chúng con tranh cãi, người luôn bênh vực nàng. Con…”
Bà đột nhiên tát mạnh cái lên mặt ta.
“Đủ , những điều đó là chuyện con nên làm. Con vốn dĩ nhường nàng.”
Bên cạnh, Kỳ Phong lạnh lùng cất :
“Hừ, ngụy biện giỏi thật. Ta , ngươi là hạng đàn bà hay ghen. Mấy chuyện nhỏ như thế ghi hận tới giờ.”
Ta ngẩn người nhìn họ, về phía Minh Châu – người đang giả bộ tội:
“Ta nhường nàng mức nào nữa? Nàng không cần gì, các người tranh cãi thay. ta, tự mình giành giật mọi thứ.”
Mẫu thân của Minh Châu từng là khuê mật với mẫu thân ta, lúc sinh nàng, băng huyết chết. Phụ thân nàng chưa đầy tháng cưới mẹ ta làm chánh thất.
Mẹ ta vì xót nàng nên đón về viện mình nuôi dưỡng.
Lúc này, phụ thân ngồi ở chủ vị bỗng đứng dậy:
“Đủ . Cung này, ngươi nhất định vào.”
“Người đâu, kéo con mụ già kia ngoài, đánh cho ta!”
Ta hoảng hốt nhìn bà vú kéo .
Ngoài cửa vang vọng kêu thảm thiết của bà.
Ta lực ngã quỵ trên đất. họ, bà là nô tài, là con cờ dùng để ép ta nhượng bộ.
với ta, bà là người duy nhất phủ thật lòng yêu ta.
“Thả bà … Ta đồng ý vào cung.”
Ta yếu ớt lên . Giọng không lớn, vừa đủ để họ nghe thấy.
Đêm hôm , ta nhốt phòng.
Thế , thế của bà quá nặng, bọn họ lại không cho gọi đại phu. Cuối cùng, bà qua đời ngay đêm .
Đêm khi vào cung, ta được thả .
Ta đứng lặng lẽ mộ phần của bà vú, nét mặt cảm.
Ngón nắm chặt, cổ họng phát nức nghẹn đầy kìm nén, nước tuôn trào không ngừng, bờ vai run rẩy không dứt.
3
Cài xong trâm cài tóc, ta khẽ bặm môi lau lớp son hồng. Người gương càng thêm kiều diễm rực rỡ.
Ta chậm rãi đứng dậy, từng bước mặt Minh Châu.
Nàng khẽ nhếch môi:
“Muội muội thật là khuynh quốc khuynh thành, chắc chắn hoàng thượng vừa thấy sẽ yêu thích cùng.”
Ta không đáp lời nàng, nhìn mẫu thân:
“Mẫu thân, ta từng sẽ mang nửa tài sản của gia vào cung. Không biết mẫu thân chuẩn xong chưa?”
“Bán nửa là không . Minh Châu sắp thành thân, ta cũng chuẩn của hồi môn cho nó.”
Ta vẫn nhìn chằm chằm Minh Châu. Ánh khiêu khích nàng ngày càng chói .
Ta thản nhiên vuốt móng :
“Vậy là… không bằng lòng ?”
“Bớt hồ đồ , ta đây là…”
Chưa đợi bà xong, ta rút trâm cài sau đầu, nhắm thẳng mặt Minh Châu đâm tới.
“Aaaa!”
Minh Châu không kịp né tránh, trên mặt lập tức rạch vết dài sâu hoắm.
Máu từ vết phụt như suối.
Nàng ôm mặt, ánh kinh hoàng nhìn ta:
“ Kỳ Nguyệt, ngươi điên ! Ngươi dám hại ta?!”
Mẫu thân vội vàng chạy xem, vừa nhìn thấy vết đầm đìa máu kia, liền hét lên:
“A a a! Minh Châu của ta!”
Hừ, “Minh Châu”, viên ngọc quý trên bà, cái tên này cũng là tự bà đặt, mang ý nghĩa bảo vật nâng niu.
Bà trừng nhìn ta, giơ định đánh vào mặt ta.
Ta chẳng hề né tránh, nhìn thẳng vào bàn dừng mặt:
“Đánh ! Vì viên minh châu của người đánh ta !”