Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

[Ôn Dao tốt , biết mình ở đoàn thâm niên không bằng Vân Sương nên ngoan ngoãn diễn Thanh Xà làm nền, không tranh không giành, tôi sắp thích cô ấy rồi.]

Tôi không biết lòng Ôn Dao nghĩ gì.

Sau màn phá băng vừa rồi, tôi không thấy ghét cô ấy, thậm chí nảy sinh một chút thiện cảm khó hiểu.

Tôi có linh cảm, tôi cô ấy sẽ rất hợp nhau.

Đối với một vũ công , gặp được một bạn diễn phù hợp là điều rất hiếm.

Sau giờ làm.

Khi tôi Ôn Dao bước khỏi đoàn múa, từ xa đã thấy Hoắc Diệu xuống Rolls-Royce.

Bình luận như ăn mừng:

[ nữ chính cuối gặp lại rồi.]

[Hình như lâu rồi Hoắc Diệu không đến đón Vân Sương tan làm nhỉ?]

[Ôn Dao vừa chuyển đến ngày đầu tiên, Hoắc Diệu đã không chờ được đến đoàn múa.]

[Rõ ràng là đến vì Ôn Dao.]

Tôi hơi sững lại. Tôi Hoắc Diệu là hôn nhân bí mật, bên ngoài không biết chúng tôi là vợ chồng.

Anh quả rất ít khi đến đón tôi.

Cho dù thỉnh thoảng tài xế tiện đường đến đón, Hoắc Diệu chỉ ngồi ở ghế sau Rolls-Royce chờ tôi lên .

Hôm nay anh lại không hề tránh né đi thẳng về phía tôi Ôn Dao.

ngay trước mặt Ôn Dao ngả bài với tôi sao?

05

lúc tôi ngẩn , Hoắc Diệu đã đi đến bên cạnh.

Anh Ôn Dao nhau một cái, rồi rất ăn dời ánh đi.

Hai đồng thanh tôi:

“Đồng nghiệp của em à?”

“Bạn của cậu à?”

Tôi có chút ngơ ngác.

Bình luận:

[Cười c.h.ế.t mất, hai đều thử thái độ của Vân Sương.]

[Phải nữ chính có ăn , đáng để ship.]

Hóa là giả vờ không quen, thử tôi sao?

Tôi thử lại:

“Hay là ăn tối nhé?”

Hoắc Diệu Ôn Dao đồng thời lắc đầu:

“Không cần.”

Bình luận:

[Đúng là nữ phụ ngốc, lại chủ động rủ ăn cơm.]

[Có ăn thì là Hoắc Diệu Ôn Dao ăn riêng.]

[Ai dẫn theo cái bóng đèn như cô ta chứ?]

[Cô ta không thấy ngượng thì chính với nữ chính thấy ngượng.]

[Từ chối quá đẹp, độ ăn tuyệt .]

Ôn Dao đồng hồ, vẫy tay với tôi:

“Tôi có việc rồi, đi trước nhé.”

Tiễn Ôn Dao đi, tôi lên Hoắc Diệu.

Tôi ngoài cửa sổ, ngẩn .

Hoắc Diệu ngón tay tôi:

“Sao không cưới?”

Tôi hoàn hồn:

“Quên.”

Bình thường ở nhà tôi đều .

Ở đoàn múa tuy không , nhưng tôi vẫn luôn để túi xách.

Sao anh lại đột chuyện ?

Bình luận:

[Đương là sợ cô bị Ôn Dao thấy rồi.]

[Anh ta sợ Ôn Dao ghen.]

Thảo nào hôm nay anh lại đến đón tôi.

Chắc là đến để xác nhận xem tôi có hay không.

Tôi thản :

“Hoắc Diệu, anh thấy đồng nghiệp của tôi thế nào?”

Bình luận:

[Nữ phụ lại thăm dò.]

[Cô ta không nghĩ Hoắc Diệu sẽ à?]

[Bề ngoài giả vờ thờ ơ, thực quan tâm c.h.ế.t đi được.]

Hoắc Diệu hơi ngẩn :

“Ai?”

Thấy tôi không , anh tự trả lời:

vừa rồi?”

“Không để kỹ, không rõ.”

“Sao tự vậy?”

Tôi bình tĩnh:

“Không có gì, cho có thôi, cô ấy là bạn diễn mới của tôi.”

Hoắc Diệu gật đầu, không tiếp tục chủ đề nữa.

Không biết là né tránh, hay là đề phòng tôi.

Bình luận:

[Đương là đề phòng cô rồi.]

[Giờ anh ta tính hẹn Ôn Dao ăn riêng đấy.]

[Chính chủ đã về rồi thế thân không chịu lui, khó ưa.]

Khóe tôi liếc thấy Hoắc Diệu nhẹ nhàng xoay chiếc trên tay.

Anh… lại cưới.

Không sợ Ôn Dao thấy sao?

Bình luận:

[Sợ gì, đó chỉ là chút tâm cơ của anh ta thôi.]

[Anh ta cố tình khiến Ôn Dao ghen.]

[Như vậy Ôn Dao mới có động thái.]

Hóa chiếc chỉ là một xích kế hoạch của họ.

đi ngang qua trung tâm thương mại, Hoắc Diệu đột :

“Có đi không?”

“Hả? Tôi sao được.” ấn tượng của tôi, Hoắc Diệu chưa bao giờ tự đi .

nhà đều do giúp việc sắm.

Không hiểu sao hôm nay lại đi tôi.

Hoắc Diệu với tài xế:

“Đến .”

06

Vào .

Hoắc Diệu đẩy đi phía sau tôi.

Tôi bỏ đồ vào .

Thỉnh thoảng lựa chọn khó khăn, tôi cầm hai món anh.

Anh chỉ nhàn nhạt :

hết đi.”

Tôi tò mò:

“Anh không có gì sao?”

“Chưa có.” Ánh anh lướt về phía quầy thu ngân.

Đi một vòng xong, chúng tôi đến thanh toán.

Ánh anh dừng lại ở kệ hàng cạnh quầy.

Trước mặt tôi, anh cầm một hộp b.a.o c.a.o s.u bỏ vào .

Tôi liếc , tai lập tức đỏ bừng.

Chẳng lẽ… đây mới là mục đích sự của việc đi ?

Bình luận:

[Nữ phụ lại tự đa tình rồi.]

[Cho dù chính cái đó, là dùng với nữ chính.]

[Nghĩ lại đi, kết hôn một năm, nhà họ chưa từng có thứ .]

[Ôn Dao vừa về, anh ta đã vội .]

[ dùng với ai, chưa đủ rõ sao?]

Tôi không hiểu, nếu là dùng với Ôn Dao…

Không phải nên tránh mặt tôi sao?

Bình luận:

[ trước mặt cô mới kích thích chứ.]

[Đến giờ nữ phụ vẫn tìm lý do cho chính, đúng là yêu sâu đậm.]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.