Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cầm roi da, ngồi eo anh, sỉ nhục:
“Kêu .”
“Không kêu tôi đ.á.n.h đấy.”
Hứa Trí không tiếng.
“Chát!”
Chiếc roi vẽ một đường cong trong không trung, đ.á.n.h trúng n.g.ự.c và bụng trần của Hứa Trí, để một vết đỏ.
Hứa Trí ngửa nhìn tôi.
Mắt đỏ .
Trán lấm tấm mồ hôi.
Trông như đang cố nhẫn nhịn.
Tôi thử đ.á.n.h thêm một roi:
“Kêu .”
【Nhiệm vụ sỉ nhục nam hoàn thành.】
Cơ thể Hứa Trí đột nhiên căng cứng.
Tôi theo phản xạ lùi .. chạm phải một thứ gì đó.
Trên người Hứa Trí… có “vũ khí” sao?
Tôi định đứng dậy kiểm tra, nhưng hai bàn lớn đã siết c.h.ặ.t eo tôi.
Tôi sợ đến tái .
Ý thức dần trở .
Run rẩy mím môi:
“Hứa… Hứa Trí, anh biến thái!”
Hứa Trí cong môi cười.
Lật người…đè tôi xuống dưới.
“Thịnh , gan của cô lúc nhỏ như vậy.”
Anh đè phía trên tôi, chậm rãi tháo sợi dây thừng khỏi người mình.
“Không ai cô sao? Trói người thì không được thắt nút sống, phải thắt nút c.h.ế.t.”
Tôi c.ắ.n môi, cố không để nước mắt rơi xuống.
“Tôi có nạt người đâu, sao được.”
Càng càng tủi thân.
Tôi là bị điều khiển .
“Hứa Trí, tôi không cố ý nạt anh.”
“Bây giờ… có phải đến lượt anh nạt tôi rồi không, …”
Hứa Trí bây giờ chắc hận tôi lắm.
Anh không dùng roi người tôi chứ?
Nước mắt làm nhòe cả .
Tôi nhắm mắt, chờ bị trừng phạt.
ngón hơi thô ráp lướt qua khóe mắt, lau nước mắt của tôi.
Hứa Trí chậm rãi tiến gần.
Chóp mũi chạm vào mũi tôi.
Không khí tràn ngập hơi thở của cả hai.
Giọng khàn thấp dịu dàng vang :
“Gâu.”
Mắt tôi ngập nước, đối diện với ánh mắt của Hứa Trí.
“Ừ?”
Anh bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
Rời khỏi người tôi.
Ngón thon dài quấn sợi dây thừng, tự thắt một nút sống quanh cổ mình, dây đặt vào tôi.
Hứa Trí quỳ xuống bên chân tôi, thành kính thâm tình.
“Gâu.”
Giống hệt như trong giấc mơ, khi anh dỗ tôi.
18
【Sửa cốt truyện hoàn tất…】
【Đang tải cốt truyện…】
Tôi vẫn đang ở bữa tiệc sinh nhật.
“Cô xem, một người có lòng tự trọng như Hứa Trí, bị cô trói sỉ nhục như ch.ó, anh trả thù cô thế ?”
Giọng Giang mang theo hơi lạnh khó hiểu.
“Ban tôi định để hệ thống dẫn dắt cô sỉ nhục Hứa Trí, không ngờ nó và cô đều dụng như nhau, thậm chí muốn tác hợp cô với Hứa Trí.”
“Nó chỉ là một hệ thống rác rưởi, chỉ có thể bị hệ thống cấp của tôi điều khiển.”
“Kiếp trước, tôi chỉ là thân phận nữ phụ độc ác vẫn có thể cướp Hứa Trí.”
“Lần , thân phận của tôi là nữ thanh mai trúc mã của anh ấy.”
“Hai kiếp, cô – cái thân nữ vẫn không phải đối thủ của tôi.”
“Đồ dụng, mở to mắt xem tôi và nam của cô đến kết cục viên mãn như thế .”
Giang trở tự tát mình một cái, khóc như hoa lê dính mưa.
“Thịnh , làm bẩn váy của cô, thật sự xin lỗi.”
“Tôi lau sạch ngay…”
“Không không không, tôi đền cô…”
Đám người trong tiệc nghe động tĩnh, đều vây .
“Thịnh , đừng quá đáng.”
Hứa Trí mặc một bộ vest tối màu cắt may vừa vặn.
Gương tuấn tú không nét non nớt thời sinh viên, nhiều thêm vài phần trưởng thành, càng lạnh lùng quý.
Tôi tránh ánh mắt anh.
“Vậy Hứa tổng xem, nên làm thế ?”
Hứa Trí không biểu cảm.
“Trợ lý, mời vị họ Giang ngoài.”
“Loại người chướng mắt như vậy, đến thiệp mời không có, không bằng cách trà trộn vào.”
xong…anh như dâng báu vật, lấy một hộp quà nhỏ.
“Niệm Niệm, đừng vì người không đáng tức giận.”
“Xem , đây là quà sinh nhật anh chọn em, kim cương hồng mười carat, thích không?”
19
【Không thích~ quay tặng luôn kim cương hồng to đùng.】
【Đồ làm màu.】
Tôi kinh ngạc hỏi hệ thống:
“Hệ thống, cuối cùng cậu quay rồi, …”
“Giang cậu là hệ thống rác, dễ dàng bị điều khiển.”
“Chúng một người là nữ dụng, một hệ thống dụng…”
【Im miệng…】
【Đều tại hệ thống của cô quá cấp, tôi mới bị chặn.】
【Nhưng bây giờ Giang đã sửa toàn bộ cốt truyện, sau cô là nhà họ Giang, chắc chắn nhằm vào cô.】
【Bảo bối, hay là… chúng chạy ?】
Giang bị trợ lý đuổi ngoài.
Sắc lập tức trầm xuống.
“Tôi không !”
“Tôi là em gái ruột của tổng giám đốc Giang, các người có tư cách gì đuổi tôi!”
“Tôi muốn gặp tổng giám đốc Giang!”
Một người đàn ông cầm ly rượu bước tới.
“Cô là em gái tôi?”
“Giả mạo người nhà họ Giang, không dễ dàng bỏ qua đâu.”
Giang lộ vết sẹo trên .
“Anh, anh quên rồi sao?”
“Đây là vết sẹo khi hồi nhỏ chúng bị cóc, em đỡ d.a.o anh.”
Giang ngẩng nhìn tôi, cùng kiêu ngạo.
Mấp máy môi không tiếng:
“Tôi thắng chắc rồi.”