Từ nhỏ, tôi đã được anh trai nâng niu chiều chuộng, muốn gì được nấy, gần như chẳng bao giờ bị từ chối.
Tôi để mắt tới nam thần lạnh lùng của viện bên cạnh, liền sai anh trai đến tận cửa “mời” người ta, ép buộc anh phải thuận theo ý tôi.
Kể từ đó, nam thần mặt lạnh kia bị tôi sai khiến chẳng khác gì một con chó ngoan ngoãn.
Một ngày nọ, khi tôi đang ra lệnh cho Chu Úc Xuyên quỳ xuống buộc dây giày cho mình, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận kỳ lạ:
【Nữ phụ còn đang nhe răng cười ngốc kìa, trong lòng nam chính sớm đã hận ch//ết cô ta và anh trai cô ta rồi, đợi sau này nam chính phát đạt, việc đầu tiên chính là tìm hai anh em họ thanh toán.】
【Nữ phụ không làm loạn thì làm sao làm nổi bật nữ chính của chúng ta dịu dàng lương thiện, là cứu rỗi của nam chính chứ?】
【Chỉ cần nghĩ đến bảy năm sau nhà nữ phụ sẽ bị nam chính làm cho phá sản, cô ta còn mắc bệnh nặng, cùng người anh trai nam phụ khốn kiếp của mình ch//ết thảm ngoài đường, tôi liền thấy sảng khoái!】
Tôi hoảng đến mức đầu gối mềm nhũn, “bịch” một tiếng cũng quỳ xuống theo.
Chu Úc Xuyên: “?!”
Tôi run rẩy được anh đỡ đứng dậy.
“Tôi… sau này anh không cần buộc dây giày cho tôi nữa.”
Chu Úc Xuyên đột nhiên ngẩng đầu lên:
“Có phải em không thích kiểu nơ bướm này không? Không sao, anh còn biết rất nhiều cách buộc khác.”