Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

“Con làm người thượng đẳng ở hoàng thành của con, tôi dưỡng già ở huyện của tôi.”

“Từ nay về , chúng ta đừng liên lạc nữa.”

Lần , tôi hoàn toàn trút hết lửa giận trong lòng.

khi cúp điện thoại, tôi trực tiếp kéo đen và xóa số của Văn Tuệ Tuệ.

, để đề phòng nó đổi số quấy rầy tôi, tôi còn đổi cho một sim điện thoại mới.

Không ngờ một tháng , tôi thật sự nhận được giấy triệu tập của tòa án.

Văn Tuệ Tuệ nói muốn kiện tôi, không nói miệng.

mà thật sự kiện tôi ra tòa, bắt tôi hoàn trả toàn bộ chi phí ăn mặc ở đi lại trong bốn năm sống ở nhà nó.

nữa, Văn Tuệ Tuệ còn yêu cầu tranh giành căn hộ thang máy một trăm ba mươi mét vuông đứng tên tôi ở huyện .

Bởi nó cảm thấy căn hộ tôi đang ở là do căn nhà cũ bị giải tỏa mà có.

Mà căn nhà cũ đáng lẽ là di vật do người chồng c.h.ế.t của tôi để lại, cho nên căn nhà mang Văn, thuộc về di sản của người chồng c.h.ế.t của tôi, ít nhất có một nửa của nó.

Khoảnh khắc nhận được giấy triệu tập, ngay người không hiểu luật mấy như tôi cũng bị tức đến bật cười.

Tối hôm , gái thứ ba xách trái cây đến nhà tôi.

Nó nói nhà với tôi.

“Chị, đứa con gái của chị đúng là nuôi uổng , năm thà sinh một miếng thịt xá xíu còn .”

“Mấy năm nay, nó mà chị gần như đổ nửa đời vào.”

“Nó mà dám kiện chị.”

Nghe lời gái thứ ba nói, tôi suýt bật cười thành tiếng.

“Cứ để nó kiện đi.”

“Nó đây là ch.ó cùng rứt giậu, chắc cũng không còn chiêu trò nào khác nữa.”

Vụ kiện , Văn Tuệ Tuệ rõ ràng không thể thắng.

hết không nói đến bốn năm tôi ở Kinh Thị, căn bản chẳng tiêu bao nhiêu tiền của nhà nó.

Tôi còn mỗi tháng bù ngược cho nó sáu năm trăm .

nói đến căn nhà hiện tại của tôi.

Đúng !

mươi năm , khi chồng tôi Văn Vũ Minh vừa c.h.ế.t, ông ấy có để lại cho con tôi một căn nhà .

, căn nhà bị giải tỏa, tôi tự bỏ thêm trăm , đổi lấy căn hộ mới hiện tại .

Khi Văn Vũ Minh c.h.ế.t cũng không để lại di chúc.

, Văn Tuệ Tuệ liền cảm thấy căn nhà đáng lẽ có một nửa của nó.

thì căn hộ hiện tại cũng có một nửa thuộc về nó!

Cũng may nó là sinh viên đại học, khi kiện tôi cũng không chịu hỏi rõ.

Sao nó lại không có đầu óc như chứ?

Đúng là mất mặt xấu hổ!

Nhớ năm xưa, căn nhà mà chồng tôi để lại, tên trên giấy chứng nhận bất động sản có một tôi.

Văn Vũ Minh từ cha đều mất, do chị gái và anh rể nuôi lớn.

Ban đầu tôi chính là nhìn trúng điểm của ông ấy, không nơi nương tựa, không có mâu thuẫn chồng nàng dâu, nên mới chọn gả cho ông ấy.

Lúc kết hôn, Văn Vũ Minh nghèo rớt mồng tơi.

Nhà cửa, chăn đệm, thậm chí ngay chậu rửa mặt đều là nhà đẻ tôi đưa sang.

Ông ấy xách túi vào ở, giống hệt một người con rể ở rể.

Tôi đồng ý để con gái mang Văn, chẳng qua là cha tôi có con trai, trong nhà không cần tôi nối dõi tông đường.

Mà tôi lại thương nhà chồng bên người đều c.h.ế.t sạch , nên đồng ý để con gái theo chồng, giúp nhà có chút hơi người.

gái thứ ba vừa giúp tôi gọt táo, vừa hỏi tôi.

“Chị, con nhóc c.h.ế.t tiệt muốn kiện chị, tính sao đây?”

“Đúng là đủ khiến người ta bực !”

“Sao con bé Tuệ Tuệ lại thành ra như chứ!”

“Rơi vào mắt tiền …”

Tôi cười.

nó chắc chắn rơi vào mắt tiền .”

“Nó và Lục Đông cộng lại, mỗi tháng tiền lương cũng chưa đến mười lăm .”

“Mỗi tháng bọn nó trả khoản vay mua nhà tám , khoản vay mua xe năm .”

“Số còn lại, cũng đủ tiền điện nước gas, phí sưởi ấm.”

“Ước chừng Văn Tuệ Tuệ và Lục Đông đều cạn gạo cạn lương .”

“Nếu không nghĩ hết mọi cách kiếm tiền thì làm sao?”

“Chẳng lẽ sống sờ sờ mà c.h.ế.t đói à?”

, vợ chồng bọn còn có thể dựa vào sáu năm trăm tiền lương hưu của tôi để sống thoải mái.

không có trợ cấp của tôi, e là ngay tiền cho cháu ngoại đi nhà trẻ, bọn cũng không đóng nổi.

Còn bà thông gia của tôi, kéo bà ta đi ăn ăn uống uống thì được.

Nhưng hễ muốn bà ta móc ra một xu, còn khó lên trời.

Thật ra kiện tụng hay không, tôi căn bản không để tâm.

Tôi lạnh lòng.

Lạnh lòng ba mươi năm của tôi cho ch.ó ăn.

Phụ bạc tuổi xuân tốt đẹp của , phí hoài đời, con sói mắt trắng , lại chưa từng sống t.ử tế bản thân lấy một ngày.

Nửa tháng , tòa án mở phiên xử.

Tôi không muốn gặp con sói mắt trắng , nên giao toàn bộ kiện tụng cho gái thứ ba giúp tôi xử lý.

Còn tôi thì tự đăng ký một câu lạc bộ người cao tuổi.

Tôi tụ họp với rất nhiều cán bộ già nghỉ hưu, hát Hoàng Mai hí, vẽ tranh thủy mặc.

Rất nhanh, vụ kiện kết thúc, Văn Tuệ Tuệ thua t.h.ả.m hại.

gái thứ ba nói với tôi.

“Con gái chị sống t.h.ả.m lắm.”

nghe nói nhà nó , nhà lẫn xe đều ngừng trả góp .”

“Nếu còn không nộp tiền, căn nhà sẽ bị tòa án thu hồi.”

“Hôm nay ở tòa, nó khóc t.h.ả.m lắm.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.