Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Minh Xuyên ở bên cạnh nhướng mày: “Em không lo à?”
Tôi tháo tai nghe xuống: “ cơ?” Minh Xuyên lên . Tôi nhún vai nói: “Chuyện của lớn, trẻ con đừng quản. Dù sao em biết nhà họ Chu là tổn thương nguyên khí nặng, sẽ không ngã đâu. Dù cũng là bậc thang của nam , nam chưa trưởng thành, sao họ có ngã được chứ? cần nhà họ Chu không ngã, thân thế của em chưa lộ, vấn đề cũng không nghiêm trọng.” Tôi cười nói: “Làm bài tập sớm xem tivi.”
Gần đây tôi mê một bộ phim truyền hình, nên phải tranh thủ viết bài cho để theo dõi tập mới.
Ngày đó, sau khi ba đập cửa bỏ , mẹ nổi giận dữ dội. tối, mẹ nói mình mất một chuỗi dây chuyền, cuối cùng tìm trong phòng của Minh Xuyên.
Mẹ một mực khẳng định là Minh Xuyên trộm, phạt cậu quỳ ngoài cửa hai tiếng đồng hồ.
Trời đông giá rét, Minh Xuyên mặc áo sơ mi quần mỏng quỳ nền tuyết, tôi sốt ruột mức suýt khóc, kết quả một ánh mắt của Minh Xuyên khiến tôi tĩnh .
Mẹ là cố ý. Bất kể là do hầu trộm phát hiện giấu vào phòng cậu, hay là do mẹ cố tình sai giấu, bà đang tìm một cớ để trừng phạt Minh Xuyên thôi.
Sự tồn tại của Minh Xuyên từ đầu cuối vẫn là một gai trong lòng bà. Thái độ của ba nay không nghi ngờ nữa khiến gai đâm sâu hơn một chút.
Tôi ôm đầu gối ngồi giường, qua khung cửa sổ có cậu thiếu niên đang quỳ bên dưới. Tôi luôn cảm mình cố gắng rất lâu, nhưng dường như chẳng thay đổi được .
Sáng sau trường, tôi tìm nữ Vân Tuế, nhờ mua một ít thuốc. nghi hoặc : “Mấy loại thuốc này hình như bệnh viện trường cũng có ?” Tôi có chút ngượng ngùng cúi đầu: “Tôi chơi tuyết cóng, không dám để mẹ tôi biết. Mua thuốc ở bệnh viện trường đều phải đăng ký bằng tên thật.”
Vân Tuế hiểu ra, nói: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ bí mật cho cậu.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Đây là cách toàn nhất tôi có nghĩ ra .
Nhân phẩm của nữ tôi có tin tưởng, tiện có đối phương tăng thêm một làn độ thiện cảm nữa.
Tối đó lúc về nhà, mẹ quả nhiên không có ở nhà, tôi khẽ thở phào một hơi, đeo cặp sách vào phòng Minh Xuyên. Minh Xuyên nửa nằm nửa ngồi giường đọc sách, sắc mặt có hơi tái, nhưng thần thái tĩnh, khiến ta không ra cậu đang nghĩ . Tôi mở miệng nói: “Tôi nhờ Vân Tuế mua thuốc , cậu nhớ không? bạn tóc dài, lúc cười mắt cong cong .” Minh Xuyên nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Tôi định cậu xắn ống quần lên, nhưng tay đè xuống. Minh Xuyên có chút không được tự nhiên nói: “Tôi tự làm.” Tôi ngoan ngoãn buông tay, nói: “Vậy tôi xem tối nay ăn .”
khi tôi bưng khay đồ ăn vào, Minh Xuyên bôi thuốc và xuống giường . thường đều là tôi chủ động khuấy động bầu không khí, nay tâm trạng tôi cũng không tốt, hai im lặng ăn bữa tối. Tôi lấy bài tập trong cặp ra nói: “Đây là mới phát nay, với trình độ của cậu thì không làm cũng không sao.” Minh Xuyên thường giấu mình rất kỹ, thành tích vẫn luôn ở mức trung , không mức quá kém, cũng chẳng nổi bật.
Minh Xuyên nhẹ nhàng nhận lấy, ho khan hai tiếng. Tôi sắc mặt cậu càng càng không ổn, bèn quan tâm : “Có phải khó chịu không?” tôi mình hơi thừa, trời lạnh như thế, quỳ nền tuyết thì ai chịu cho nổi? Minh Xuyên nhàn nhạt nói: “Cũng ổn.”
Tôi nghĩ nghĩ vẫn không được, bèn vào phòng tìm hộp thuốc. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Minh Xuyên sốt , may trong hộp thuốc có đủ mấy loại thuốc thông thường. bộ dạng Minh Xuyên như