Cô bạn thân “phú bà” của tôi sắp phải đi công tác nước ngoài ba tháng.
Trước khi lên đường, cô ấy gọi điện cho tôi, vừa nói vừa khóc nức nở.
“Cưng ơi, tớ không nỡ rời xa cậu đâu!”
“Tớ đi rồi, ai chăm sóc cậu đây?”
“Bao năm nay tớ nuôi cậu thành một cô mèo nhỏ quen được nuông chiều, giao cậu cho ai tớ cũng không yên tâm!”
Tôi còn chưa kịp nói lời nào thì ở đầu dây bên kia bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp, nghe có chút… ghét bỏ.
“Con mèo nào mà quý giá thế?”
“Đưa cho anh nuôi vài tháng không được à? Làm gì phải sống ch/ết như vậy?”
Chu Doanh lập tức nín khóc.
“Anh nói thật đấy à?!”
Tôi đứng sững, câu nói định thốt ra mắc kẹt trong cổ họng.
Bởi vì…
Anh trai của cô ấy — người đàn ông cao gần một mét tám, thân hình sáu múi săn chắc, gương mặt đẹp đến mức như sao hạng A — cũng chính là người tôi đã thầm thích suốt sáu năm trời.
Ở đầu dây bên kia, người đàn ông kia thản nhiên nói:
“Thật, anh nuôi.”
Tôi không đáp lại, chỉ lặng lẽ đứng dậy thu dọn hành lý.