Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi thu xếp cho ông nghỉ ngơi, đút thuốc cho ông uống.
Rất nhanh, ông ngủ thiếp đi.
Hơi thở cũng dần đều hơn.
Tôi nhìn ông.
Khuôn mặt ông dưới ánh sáng mờ mờ, trông già nua.
Nếp nhăn nơi khóe mắt, hằn sâu như dao khắc.
Ánh mắt tôi rơi xuống gầm giường.
Chiếc hộp sắt được bọc bằng ni-lông.
Một ý nghĩ điên cuồng bỗng trỗi trong đầu tôi.
Tôi muốn mở nó ra.
Tôi muốn biết sự .
Tôi quỳ xuống đất, đưa tay kéo chiếc hộp ra.
Hộp rất nặng.
Phía trên là một ổ khóa đồng nhỏ.
Khóa đã hoen gỉ.
Không có chìa.
Tôi nhìn quanh.
Góc tường có một viên gạch.
Tôi cầm lấy.
Tay tôi run rẩy.
Tôi biết, tôi không làm thế.
Đây là chuyện riêng của ông.
Là thứ ông trân trọng hơn cả mạng sống.
Nhưng…
Tôi nghĩ đến cảnh bà nội gãy chân, cả nhà đùn đẩy trách nhiệm tiền.
Tôi nghĩ đến cảnh họ đồng loạt chửi rủa chú tôi.
Tôi nghĩ đến dáng chú quỳ trước tôi, dập đầu đến rớm máu.
Tôi nghĩ đến câu nói của chú: “Mạng của chú không đáng tiền…”
Xin lỗi chú.
Tôi giơ viên gạch lên.
Đập mạnh vào chiếc khóa gỉ sét.
Duang!
Một tiếng vang trầm đục.
Khóa chưa mở.
tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi lại đập thêm một lần nữa.
Duang!
Khóa đã méo mó.
Tôi vứt viên gạch, dùng tay cạy.
Móng tay bị gãy, rất đau.
Tôi mặc kệ.
Tôi dùng sức, bẻ mạnh một cái.
“Pặc” một tiếng.
Khóa mở.
Tôi mở chiếc hộp sắt đó ra.
Tôi nghẹn thở.
Trong hộp không có tiền.
Cũng không có vàng bạc châu báu.
Trên cùng, là một xấp giấy thư đã ngả màu.
Tôi cầm lấy đầu tiên.
Đó là nét chữ của bà nội.
“Kiến Quân, nhà mình không còn tiền nữa, bệnh của ba con không thể trì hoãn, mẹ cầu con, đến tìm giám đốc nhà máy xin ứng trước ít lương…”
Cuối thư ghi ngày tháng, là hai mươi năm trước.
thứ hai.
Vẫn là nét chữ của bà.
“Kiến Quân, nhà máy không đồng ý, nói con còn trẻ, không đủ tư cách. Ba con ho ra máu rồi, mẹ cách, anh con bảo con đến chỗ bạn anh mượn tiền, lãi cao cũng không sao, cứu mạng quan trọng hơn…”
thứ ba.
Là một biên lai thanh toán viện phí.
Số tiền: năm vạn.
bệnh nhân: Chu Chấn Hoa.
Người thanh toán ký , nét chữ mạnh mẽ nhưng còn đọc được: Chu Kiến Quân.
Cả người tôi lạnh toát.
Ba tôi là Chu Kiến Quốc.
Chú tôi là Chu Kiến Quân.
Ông nội tôi là Chu Chấn Hoa.
Số tiền năm vạn mà họ bảo chú tôi “ăn cắp” của nhà máy…
Chính là tiền cứu mạng ông nội tôi!
Dưới cùng chiếc hộp, còn ép một vật.
Một người gỗ nhỏ, bọc bằng khăn tay.
Tạc rất thô.
Nhưng vẫn nhìn ra là một bé gái, buộc hai bím tóc.
Mặt sau người gỗ, khắc hai chữ:
Tiểu An.
04
Tôi cẩn thận đặt lại từng thứ trong chiếc hộp, nguyên vẹn như cũ.
Tay tôi run rẩy như chiếc lá trong gió thu.
biên lai thanh toán năm vạn đồng kia, chỉ là một giấy mỏng, nhưng lại nặng như một tấm sắt, đè đến nỗi tôi không thể thở nổi.
Còn có cả người gỗ nhỏ khắc tôi.
Tôi nắm chặt nó trong lòng bàn tay, những cạnh sắc sần sùi làm lòng bàn tay tôi đau nhói.
Cuối cùng tôi đã hiểu, sao ông lại luôn xem chiếc hộp cũ kỹ này như báu vật.
Trong đó chứa đựng sự trong sạch của ông, chứa đựng sự hy sinh của ông với gia đình này.
Cũng chứa đựng cả một đời nợ nần mà gia đình này đã mang theo.
Tôi cố gắng gắn lại cái khóa bị gãy, lấy tấm ni-lông bọc lại chiếc hộp, giấu vào nơi sâu nhất dưới gầm giường.
Tôi sợ chú tỉnh , phát hiện tôn nghiêm cuối cùng của mình bị đứa cháu như tôi lén lút cạy mở.
Tôi đứng , đôi chân mềm nhũn.
Tôi bước ra cửa căn nhà cũ, gió lạnh bên ngoài thổi tới mới khiến tôi nhận ra mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi trở về bệnh viện.
Ngoài hành lang, ba tôi, bác cả, mẹ tôi, bác dâu đều có mặt.
Họ vây quanh giường bệnh của bà nội, quan ân :
“Mẹ, hôm nay thấy trong người thế nào rồi.”
“Mẹ, có muốn ăn trái cây không.”
Một cảnh tượng hiếu thảo ấm áp.
Tôi nhìn những gương mặt quan kia, dạ dày tôi lộn nhào.
Tôi thấy buồn nôn.Đọc full tại page Vân hạ tương tư
Bà nội thấy tôi, lập tức sầm mặt:
“Đi đâu rồi hả? Mất tích cả buổi, định bỏ đói bà già này sao?”
Mẹ tôi tiếp lời: “Tiểu An, con càng lúc càng không biết điều, bà vừa phẫu thuật xong, sao con lại chạy lung tung.”
Tôi không nói gì.
Tôi đặt bình nước xuống, đi đến bên giường bà.
Tôi nhìn bà, người đã từng viết thư cầu xin con út cứu chồng, rồi lại chính tay nhốt con mình ngoài cửa suốt hai mươi năm.
Tôi hỏi bà:
“Bà ơi, nãy con nằm mơ, mơ thấy ông nội.”
Bà sững lại một .
“Không dưng lại mơ thấy ổng làm gì.”
“Con mơ thấy ông bệnh rất nặng, ho ra máu suốt.” Tôi nhìn thẳng vào mắt bà. “Bà ơi, năm đó ông nội rốt cuộc bị bệnh gì vậy? trị bao nhiêu tiền?”
Không khí trong phòng bệnh lập tức đông cứng lại.
Sắc mặt ba tôi thay , quát: “Trẻ con biết gì mà hỏi chuyện này!”
Bác cả cũng cau mày: “Đừng nhắc đến ông nội trước mặt bà, bà buồn.”
Ánh mắt bà nội dao động một , rồi lập tức trở khó chịu.
“Chuyện đã qua rồi, nhắc đến làm gì cái thứ xui xẻo đó! cái gì mà , không có tiền, để vậy chết thôi!”
Bà nói xong thì quay lưng lại với tôi.
Không có tiền ?
Để chết?
Tôi nhìn thấy biên lai năm vạn đồng như đang lơ lửng ngay trước mắt.
tôi lạnh dần từng một.
Họ không chỉ là quên ông.
Họ đang cùng nhau đóng đinh ông vào cột nhục nhã.
Dùng một lời nói dối tày trời để che đậy sự ích kỷ và vô ơn của họ.
Dựa vào đâu?
Dựa vào đâu mà chú tôi phải chịu đói, chịu rét, phát sốt cũng không dám vào viện.
Còn họ, lại thản nhiên tận hưởng cả những gì chú tôi đã bằng hai mươi năm tuổi xuân.
Tiệm tạp hóa của ba tôi, là mở bằng số tiền còn lại sau ông nội mất.
việc của bác cả, là do ông nội nhờ cậy bạn cũ sắp xếp.
Nếu năm đó không có năm vạn kia, ông nội đã sớm qua đời, cả những thứ này đều không thể tồn tại.
Họ giẫm lên xương cốt của chú tôi, mới có được cuộc sống hôm nay.
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Tôi không thể nói toạc mọi chuyện ra ngay bây giờ.
Bọn họ là một khối lợi ích, như chó điên nhào tới cắn xé tôi và chú.
Tôi phải nhẫn nhịn.
Tôi phải tìm một cơ hội.
Một cơ hội để cả mọi người đều nhìn thấy bộ mặt ghê tởm của họ.
Tôi để chú tôi, đường đường chính chính, giành lại cả những gì thuộc về ông.
05
Từ ngày hôm đó, tôi thay .
Tôi trở ít nói.
Ở bệnh viện, tôi không còn giao tiếp dư thừa với họ.
Dọn bô, đút cơm, lau người, tôi làm chỉn chu hơn bất kỳ ai.
Nhưng ánh mắt tôi thì lạnh lẽo.
Mẹ tôi và mọi người bắt đầu nhận được sự thay .
“Đứa nhỏ này dạo gần đây cứ như hũ nút .”
“Chắc do ở bệnh viện lâu, trạng không tốt.”
“Trẻ con thì có trạng gì, là làm màu.”
Họ tự ý gắn cho tôi một cái nhãn, rồi chẳng còn quan nữa.
Vậy cũng tốt.
Tôi thời gian và không gian để làm việc của mình.
Mỗi ngày tôi vẫn đều đặn mang cơm cho chú, bất kể mưa nắng.
Ngoài cơm, tôi còn lén lấy từ tiệm tạp hóa của ba một số đồ mới: khăn mặt, bàn chải, và hai chiếc áo bông dày.
Hôm đó tôi mang đồ đến, mắt ông đỏ hoe.
Ông nắm lấy chiếc áo bông mới tinh, lúng túng không biết làm sao.
“Tiểu An, cái này… cái này quý giá quá, chú không thể nhận.”
“Không quý đâu, chú nhất định phải mặc.”
Giọng tôi dứt khoát, không cho từ chối.
Ông ngơ ngác nhìn tôi, như bị sự kiên quyết của tôi làm cho sợ.
Tôi đặt thuốc và kháng sinh ở đầu giường ông.
“Nhớ uống giờ.”
“Tiểu An…”
Ông muốn nói gì đó, nhưng lại nuốt vào trong.
Tôi nhìn bộ quần áo tù đã bạc màu trên người ông, lòng đau như bị kim châm.
Tôi ngồi xuống, nhìn ông ăn cơm.
Chờ ông rửa sạch hộp cơm, lần này tôi không rời đi như mọi lần.
Tôi mở miệng:
“Chú, năm đó… chú vay năm vạn kia thế nào?”
Tôi hỏi rất đột ngột.
Tay chú đang lau hộp cơm đột nhiên khựng lại.
Ông ngẩng đầu, ánh mắt lại xuất hiện sợ hãi quen thuộc.
“Con… sao con biết…”
“Con nghe ba con và bác cãi nhau, họ nói chú bệnh cho ông nội mà đi vay năm vạn.”
Tôi nói dối.
Môi chú run rẩy, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Đừng hỏi nữa, Tiểu An.”
Ông gần như là cầu xin tôi.
“Xin con hãy quên chuyện đó đi, quên cả chú nữa, như thế mới tốt cho con và mọi người.”
“Làm sao quên được!”
Lần đầu tiên tôi lớn tiếng với ông.
“Đó là năm vạn! Năm vạn tệ của hai mươi năm trước! Chú vay ở đâu? Sau đó xảy ra chuyện gì? sao mọi người đều nói là chú ăn cắp? Tại sao chú lại vào tù?”
Tôi hỏi dồn dập như pháo nổ.
Chú tôi hoàn toàn hoảng loạn.
Ông đứng , đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ hẹp, hai tay ôm đầu, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Không thể nói… không thể nói…”
“Tại sao không thể nói!” Tôi ép sát lại. “Chú đang bảo vệ ai? Bảo vệ bà? Hay là ba con và bác?”
“Họ là mẹ ruột, là anh ruột của chú đấy! Họ đã hủy cả đời chú rồi, chú còn họ mà giấu giếm?”
Lời tôi như lưỡi dao, đâm thẳng vào ông.
Ông bỗng khựng lại, tựa vào tường, người trượt dần xuống.
Ông ngồi sụp xuống đất, vùi mặt vào đầu gối.
Tôi nghe thấy tiếng nức nở bị đè nén, như dã bị thương.
Rất lâu sau, ông mới ngẩng đầu lên.
Đôi mắt tơ máu, giọng khản đặc đến đáng sợ.
“Tiểu An, là do chú vô dụng.”
“Năm đó… chú không vay được tiền.”
tôi chìm xuống.
“Vậy… tiền đó từ đâu ra?”
Ông nhắm mắt lại, như dốc sức lực để nói.
“Trong nhà máy… có một khoản tiền trợ cấp cho nhân, năm mươi vạn.”
“Tối hôm đó, chỉ có mình chú trực văn phòng…”
“Chú đã lấy năm vạn.”
“Sáng hôm sau, chú đến đồn an tự .”
Tôi như bị sét ngang tai.
Ông sự… ăn cắp?
Không .
Nhất định còn có điều gì đó.
Nếu chỉ là ăn cắp để bệnh, đâu đáng bị cả nhà hận đến tận xương tủy.
Hơn nữa, nếu ăn cắp , tại sao lại đi tự ?
Tôi nhìn ông đau khổ như vậy, biết rằng nếu tiếp tục ép, ông có thể sụp đổ.
Tôi đỡ ông .
“Chú nghỉ ngơi đi, ngày mai con lại đến.”
Tôi bước ra khỏi căn nhà cũ, đầu óc rối loạn.
Tự ?
Chuyện này sự không hợp lý.
Trừ phi…
Chú đang chịu thay cho người khác.
Ai?
Ba tôi? Bác cả?
Hay là… bà nội?
tôi như chìm xuống vực.
Những bí mật ẩn giấu trong gia đình này, còn đen tối và dơ bẩn hơn tôi từng tưởng tượng.
06
Bà nội xuất viện rồi.
Ba mẹ tôi để ăn mừng, cũng để thể hiện lòng hiếu thảo, cuối tuần đã bày một bàn tiệc tại nhà.
Gia đình bác cả cũng đến.
Trên bàn ăn, họ nâng ly chúc mừng, không ngớt khoe khoang mình đã vất vả thế nào cho ca mổ của bà nội.
“Lần này phải ơn Kiến Quốc nhiều lắm,” ba tôi cầm ly rượu, mặt mày hớn hở, “nếu không nhờ nó quen biết bác sĩ trong bệnh viện, mẹ sao có thể sắp xếp phẫu thuật nhanh như thế.”
Bác cả đắc ý phẩy tay.
“Người một nhà, nói thế là khách sáo rồi. Chủ yếu vẫn là anh hai anh quyết đoán, gom tiền kịp lúc, không thì cũng chịu.”
Bác dâu chen vào, giọng châm chọc:
“Chứ sao, thời nay làm gì cũng tiền. Mẹ chỉ trượt chân một cái, mà ba nhà gom góp suýt cạn sạch tiền tiết kiệm nửa năm.”
Nói xong, bà ta liếc nhìn tôi một cái.
“Chỉ có Tiểu An là khiến người lớn yên , ở bệnh viện chăm sóc mấy ngày trời, không tốn một đồng, còn giúp nhà mình tiết kiệm được tiền thuê người chăm.”
Mẹ tôi lập tức cười nói: “Con mình Tiểu An là hiếu thảo nhất.”
Hiếu thảo?
Tôi nghe hai chữ này, chỉ thấy châm chọc đến tột cùng.
Tôi đặt đũa xuống, phát ra một tiếng “cạch” khẽ khàng.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn bác dâu, nở một nụ cười ngây thơ.
“Bác dâu, ca phẫu thuật của bà nội lần này, tổng cộng tốn hơn năm vạn không ạ?”
“ rồi, sao thế?” bác dâu đáp, mặt dĩ nhiên.
“Tôi đang nghĩ,” tôi nghiêng đầu, giả vờ ngờ nghệch, “năm vạn bây giờ và năm vạn của hai mươi năm trước, cái nào giá trị hơn nhỉ?”
Câu hỏi vừa thốt ra, không khí trên bàn ăn lập tức thay .
Nụ cười trên mặt ba tôi cứng đờ.
Bác cả vừa gắp một miếng sườn, dừng lại giữa không trung.
Mí mắt bà nội giật khẽ.
Sắc mặt bác dâu là khó coi nhất, như thể bị tát một bạt tai.
“Con nít con nôi biết gì, nói vớ vẩn gì thế hả? Tiền thì chẳng phải vẫn là tiền à?”
“Không giống đâu ạ.”
Tôi chậm rãi nói.
“Con nghe thầy dạy chính trị nói, cái đó gọi là lạm phát. Hai mươi năm trước, lương tháng của ba con chỉ vài chục đồng phải không ạ? đó năm vạn, có thể mua được mấy căn nhà ở thành phố mình rồi.”
“Còn bây giờ, năm vạn đến cái nhà vệ sinh cũng không mua nổi.”
Nói xong, tôi cầm muôi múc cho mình một bát canh.
Tôi nhận rõ bốn ánh mắt thù địch như kim châm, đang găm lên người tôi.
“Lo mà ăn đi!”
Cuối cùng ba tôi không nhịn được nữa, dằn mạnh ly rượu xuống bàn.
“Chuyện người lớn, con nít không được xen vào!”
Ông nói to, giọng tức giận lẫn lúng túng.
“Dạ.”
Tôi đáp khẽ, cúi đầu uống canh.
Nhưng tôi biết, lời tôi nói, như một hòn đá ném vào mặt hồ tù.
Họ bắt đầu hoảng loạn rồi.
Họ không ngờ, đứa trẻ mà họ vẫn cho là “nghe lời”, “hiểu chuyện”, lại đột nhiên nhắc tới chuyện mà họ muốn quên nhất.
Bác cả ho nhẹ một tiếng, cố chủ đề.
“À rồi, tháng sau đơn vị của anh tổ chức đi du lịch Hải Nam, mẹ đến lúc đó khỏe rồi thì đi với tụi anh cho khuây khỏa nhé.”
Không ai lên tiếng hưởng ứng.
Một bữa tiệc “ăn mừng” vốn vui , bỗng trở ngượng ngùng khó xử.
Họ ăn qua loa vài miếng rồi vội kiếm cớ rút lui.
Nhà chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Mẹ tôi rửa chén trong bếp, cố tình làm va chạm chén bát cho phát ra tiếng.
Ba tôi ngồi ở sofa, hút điếu này đến điếu khác, khói thuốc mù mịt.
Ông nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc.
“Chu An, hôm nay con có ý gì?”
“Con đâu có ý gì.” Tôi giả ngu.
“Đừng có giả vờ!” ông nghiến răng, dí mạnh đầu lọc vào gạt tàn. “Ba cảnh cáo con, chuyện của Chu Kiến Quân, một chữ cũng không được nhắc nữa! Nếu dám nói bậy ra ngoài, làm mất mặt nhà này, ba gãy chân con!”
Tôi nhìn dáng ông tức đến phát điên, trong lòng lạnh lẽo.
Danh dự?
Nhà này còn thứ gọi là danh dự sao?
Tôi không cãi.
Tôi đứng , chuẩn bị về phòng.
ngang qua ông, tôi dừng bước, ghé sát nói nhỏ đủ hai người nghe.
“Ba sợ cái gì?”
Cơ thể ông chấn động.
07
Con ngươi ba tôi co rút dữ dội.
Ông trừng mắt nhìn tôi, cơ mặt co giật, đó là dáng của một kẻ bị lột trần lớp mặt nạ.
“Mày… vừa nói gì?”
Giọng ông rít qua kẽ răng.
“Con nói, ba đang sợ.” Tôi lặp lại, giọng không to nhưng từng chữ nện vào thần kinh đang căng như dây đàn của ông.
Ngay giây sau, một cái tát vung lên.
Bốp!
Tiếng giòn tan.
Mặt tôi bỏng rát, tai ù đi.
Mẹ tôi từ bếp lao ra, sững người thấy cảnh đó.
“Anh điên rồi hả! Sao lại con!”
“Tôi phải chết thằng ranh này!” Mắt ba đỏ ngầu, như dã nổi điên. “Nó dám nguyền rủa tôi! Dám uy hiếp tôi!”
Ông xông tới, định tiếp.
Mẹ tôi ôm chặt lấy ông.
“Chu Kiến Quốc, anh bị gì vậy! Nó nói gì mà anh xuống tay như thế?”
“Nó nói tôi sợ!” Ba tôi chỉ thẳng mặt tôi, ngón tay run rẩy. “Cô nghe coi, đó là lời thằng con nói sao?”
Mẹ tôi sững sờ.
Bà nhìn tôi, ánh mắt kinh ngạc và thất vọng.
“Tiểu An, sao con lại nói với ba như vậy? Mau, xin lỗi ba đi.”
Xin lỗi?
Tôi ôm má, nhìn hai người thân yêu nhất của mình.
Một người giận dữ, một người mù quáng.
Họ là cùng một hội.
Tôi bật cười.
“Con không sai, sao phải xin lỗi?”
Ba tôi hất mẹ ra, lại định xông tới.
Tôi lùi lại, mở cửa phòng.
“Từ hôm nay, tiền sinh hoạt của con, ba khỏi phải đưa nữa.”
“Còn nữa, đừng hù con bằng chuyện ‘ gãy chân’. Nếu chú không có chỗ ở, con cũng không ngại dọn ra ngoài ở với chú.”
Nói rồi, tôi sập cửa bỏ đi.
Sau lưng là tiếng gào giận dữ của ba, xen lẫn tiếng mẹ tôi khóc lóc.
Tôi không ngoái lại.
Gió đêm lạnh buốt táp vào mặt, nhưng tôi lại thấy vô cùng tỉnh táo.
Ngôi nhà này, đã không còn là nhà của tôi nữa.
Nó là một cái lồng làm từ những lời nói dối khổng lồ.
Còn tôi, phải tìm được chiếc chìa khóa để phá vỡ cái lồng đó.
Tôi không có chỗ để đi.
Tôi lang thang ngoài đường rất lâu, cho đến điện thoại rung lên.
Là mẹ gọi.
Tôi tắt máy.
Bà lại gọi.
Tôi lại tắt.
Cuối cùng, bà gửi một tin nhắn.
“Con à, về đi, ba con biết sai rồi, ba không con. Mẹ xin con đấy.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, lòng không gợn xúc nào.
Tôi biết, họ không thực sự biết lỗi.
Họ sợ.
Sợ tôi tìm đến chú, sợ tôi gây chuyện lớn, sợ tôi đào ra bí mật họ giấu suốt hai mươi năm.
Tôi nhắn lại:
“Con không sao, ở nhà bạn một đêm.”
Rồi tôi tắt nguồn điện thoại.
Tôi đến khu nhà cấp bốn sắp giải tỏa.
Tôi không dám tìm chú, sợ ba lần ra ông.
Tôi chui vào một tòa nhà bỏ hoang, tìm một góc khuất gió, ngồi suốt đêm.
Trời gần sáng, tôi mới lặng lẽ rời đi.
Tôi phải tìm được bằng chứng.
Chỉ một biên lai viện phí thì chưa đủ.
Chú tự , lại khiến mọi chuyện càng mù mờ.
Tôi một nhân chứng.
Một người ngoài, biết chuyện xảy ra hai mươi năm trước.
Ba và bác từng làm ở nhà máy cơ khí Hồng Tinh.
Chỗ đó đã đóng cửa cả chục năm trước, bị phá dỡ xây khu dân cư mới.
Nhưng những nhân cũ chắc vẫn còn sống quanh đây.
Vài ngày sau đó, tôi trốn học.
Tôi như cái bóng, quanh quẩn khu tập thể cũ.
Tôi bắt chuyện với các ông cụ ngồi dưới sân nắng hay chơi cờ.
Tôi giả vờ là sinh viên ngành sử, đang làm khảo sát về cải cách doanh nghiệp nhà nước.
Tôi nói chuyện về thời hoàng kim, về chế độ phúc lợi, về những chuyện cũ họ vẫn hay nhắc.
Cuối cùng, một chiều nọ, tôi nghe được cái mấu chốt từ miệng một ông lão Lý, từng là quản đốc phân xưởng:
“Nói đến chuyện lớn nhất năm đó của nhà máy mình, thì phải kể đến vụ mất cắp năm mươi vạn.”
tôi thắt lại.
“Chú Lý, chú có thể kể cháu nghe không?”
“Chuyện đó, kỳ lạ lắm.” Ông Lý chặc lưỡi. “Nhà máy chuẩn bị cho gia đình một nhân tử vong tai nạn lao động khoản trợ cấp năm mươi vạn. Ai ngờ để trong phòng tài vụ, qua một đêm mất năm vạn.”
“Tìm được thủ phạm chưa ạ?”
“Tìm được. Hôm sau, có một cậu thanh niên trong xưởng … là Chu Kiến Quân, tự mình ra đồn an đầu . Nói là mình lấy.”
Ông Lý thở dài.
“Cậu , tôi nhớ rất rõ, ngày thường hiền lành, kỹ thuật giỏi, ai ngờ bị ma xui quỷ khiến…”
“Chú ơi,” tôi dò xét, “chú có chắc là cậu làm một mình không?”
Ông Lý ngẩn người, ánh mắt đục ngầu nhìn tôi rất lâu.
“Cháu hỏi chuyện này làm gì?”
“Cháu… chỉ tò mò thôi ạ.” Tôi cúi đầu, che giấu căng thẳng.
Ông trầm ngâm một lúc, gõ tẩu thuốc xuống giày.
“Tối hôm đó, bác gác cổng là ông Trương, ra nhìn thấy hai bóng người.”
Tôi nín thở.
“Ông nói, ngoài Chu Kiến Quân, còn có cả anh trai cậu , Chu Kiến Quốc, cũng đi ra từ nhà máy.”
“Chỉ là, Chu Kiến Quốc đi trước một .”
“Hôm sau cảnh sát đến hỏi, ông Trương đã già, lẩm cẩm, lại sợ đắc người ta, nói mình hoa mắt, chỉ thấy một người.”
“Chuyện đó, từ đó về sau không ai nhắc lại nữa.”
08
Lời của chú Lý như một tia sét, xé toạc màn sương trong đầu tôi.
Ba tôi.
Chu Kiến Quốc.
Quả nhiên ông ta có liên quan.
Không chỉ liên quan — mà còn là chủ mưu.
Chính ông là kẻ đứng sau, lên kế hoạch, chỉ đạo, rồi cuối cùng đẩy cả lỗi lên đầu em trai ruột của mình.
Ông bắt chú gánh cái danh “kẻ trộm”, bắt chú đi tù thay ông suốt hai mươi năm.
Còn ông thì sao?
Dẫm lên cuộc đời của em trai, sống yên ổn, cưới vợ sinh con, thậm chí còn có thể giả vờ đạo mạo trên bàn ăn, mắng nhiếc “ nhân” mà chính tay mình đã đẩy vào địa ngục.
Trên đời này, sao lại có người độc ác và vô sỉ đến vậy?
Tôi ơn chú Lý, rồi gần như chạy khỏi đó.
Trong ngực tôi như có một ngọn lửa đang bùng cháy, đốt đến mức ngũ tạng đều đau nhức.
Tôi muốn lập tức lao về nhà, ném lời của chú Lý vào mặt ba tôi.
Tôi muốn chất vấn ông, lương ông đâu?
Trong giấc mộng đêm khuya, ông chưa từng mơ thấy gương mặt thanh xuân của em trai mình sao?
Nhưng tôi không thể.
Tôi ép bản thân phải tỉnh táo.
Ông Trương đã mất.
Lời của chú Lý, cũng chỉ là “nghe nói”.
Nó không đủ làm chứng cứ trước pháp luật.
Chỉ ba tôi kiên quyết không nhận , thì chẳng ai có thể làm gì ông.
Tôi bằng chứng rõ ràng hơn.
Thứ đủ sức chôn vùi cả những dối trá đó.
Tôi quay lại căn nhà cũ.
Chú vẫn còn đang làm việc ở trường.
Tôi mở hộp sắt ra lần thứ ba.
Lần này, mục tiêu của tôi rất rõ ràng — xấp thư đã ngả màu.
Tôi lấy cả ra, sắp xếp theo ngày tháng, đọc kỹ từng bức.
Phần lớn đều do bà nội viết, nội dung cũng na ná nhau, đều là than thở bệnh tình của ông nội nặng thế nào, nhà thiếu thốn ra sao.
Nhưng có mấy bức thư nét chữ khác hẳn.
Nét bút thô, mạnh, như muốn xuyên thủng cả giấy.
Là của ba tôi, Chu Kiến Quốc.
Một bức trong đó khiến máu tôi như đông lại.
Trên thư viết:
“Kiến Quân:
Việc tiền bạc, anh đã nghĩ ra cách rồi.
Tiền trợ cấp ở xưởng, tối nay chuyển vào két.
Anh đã làm sẵn chìa khóa, tối em làm theo kế hoạch, lấy năm vạn, không được lấy hơn.
Nhớ kỹ, nếu có chuyện gì xảy ra, em cứ nói là em làm một mình.
Em còn trẻ, lại là lần đầu phạm , cùng lắm là vài năm.
Yên , chỉ em gánh vác được, anh đảm bảo bệnh cho ba.
Gia đình cũng do anh chăm lo.
Đợi em ra tù, anh mua nhà cưới vợ cho em.
Mình là người một nhà, gia đình này, em phải hy sinh.
Anh,
Chu Kiến Quốc.”
Hy sinh.
Ông ta nói nhẹ nhàng như không.
Lại còn chính nghĩa.
Đây không còn là một lá thư.
Mà là chứng ông ta viết bằng tay.
Là một bản “khế ước ma quỷ” giữa hai anh em — một đời người lấy sự bình yên giả dối cho gia đình!
Tôi cầm bức thư đó, tay run bần bật.
Cuối cùng tôi đã hiểu cả.
Chú tôi không phải kẻ trộm, mà là con cừu tế thần.
Ông không phải nhân không biết hối cải, mà là một kẻ ngốc giữ lời hứa.
Ông nghĩ rằng sự hy sinh của mình có thể cứu được cha, lại sự yên ấm cho gia đình.
Nhưng ông đâu biết rằng, thứ ông đã dốc thanh xuân để bảo vệ, lại là một bầy sói vô nhân tính.
Bọn họ vắt kiệt giá trị của ông, rồi lập tức vứt bỏ như rác rưởi.
Tôi cẩn thận gấp bức thư lại, cất vào túi áo trong gần nhất.
Tôi lục lại trong hộp.
Ở đáy hộp, tôi chạm vào một vật cứng.
Là một khối vuông được bọc bằng báo cũ.
Tôi mở ra.
Là một chiếc đồng hồ điện tử kiểu cũ.
Dây đã đứt, mặt đồng hồ trầy xước nặng nề, nhưng vẫn nhìn rõ nhãn hiệu: “Thượng Hải”.
Phía sau mặt đồng hồ khắc hai chữ:
“Quốc tặng Quân”.
Kiến Quốc tặng Kiến Quân.
Tôi có thể tưởng tượng, ngày đó ba tôi tặng chiếc đồng hồ này cho chú, chú đã vui đến nhường nào.
Chắc chắn chú xem đó là lời hứa quý giá nhất từ người anh trai.
vậy, chú mới giấu kỹ nó trong tù suốt hai mươi năm.
Nực cười.
là nực cười đến tột độ!
Tôi đặt mọi thứ về chỗ cũ, rồi lặng lẽ ngồi chờ chú về.
Trời sẩm tối, chú tôi về đến nơi, người mệt nhoài.
Ông thấy tôi, ngạc nhiên:
“Tiểu An, sao con lại ở đây?”
Tôi đứng , bước đến trước mặt ông.
Tôi nhìn khuôn mặt sạm nắng của ông, đôi mắt vẫn trong trẻo nhưng đã chất mệt mỏi.
Nước mắt tôi rốt cuộc không kìm nổi.
Phịch!
Tôi quỳ xuống trước ông, giống như cái cách ông từng làm với tôi hôm nào.
Chú tôi hoảng hốt.