Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

91

Tháng thứ ba xác nhận mối quan hệ, tôi dẫn sếp về nhà gặp bố mẹ.

Vừa mở cửa, sếp theo một đống quà: “Chào bác, chào chú, tôi là Thẩm Hoài An bạn trai của Hứa Nhiều .”

Mẹ tôi ngơ ngác nhìn bố: “Chẳng lẽ trí nhớ của tôi bị rối loạn hay là thời gian bị quay lại, lần trước đứa trẻ này rõ ràng đã gặp chúng ta rồi mà?”

Sếp mặt đỏ bừng, ngượng ngùng.

Tôi đứng bên cạnh cười như điên.

92

Khi mẹ tôi biết chúng tôi “giả vờ” rồi lại thực sự yêu nhau, bà vui mừng vô và làm một mâm cơm lớn.

Còn bố tôi thì lại cứ buồn bã ngồi một bên.

Sếp hỏi tôi: “Bố em sao vậy?”

Tôi thở dài: “Lần trước anh đi rồi, bố tôi hỏi tôi, tôi thành thật nói với ông là chúng ta chỉ giả vờ lừa mẹ, nhưng lần này chúng ta thật sự yêu nhau.”

Sếp gật đầu hiểu: “Vậy là bác đã bị tổn thương lần thứ hai rồi không?”

Tôi ôm mặt.

93

Sau khi ăn , bố và sếp chơi cờ.

Bố tôi chơi cờ thì không ai thắng được, nhưng tôi nghe nói sếp cũng là cao thủ cờ, hình như còn từng đoạt giải đó.

Nhưng hôm nay, anh ấy thua thảm đến mức không thể thảm hơn..

Sau khi kết thúc, tôi hỏi sếp: “Anh có để cho bố tôi thắng không?”

Sếp thành thật trả lời: “Tôi cũng không dám không để, vốn dĩ đã cướp mất ‘cải trắng’ của ông ấy, lại còn tát vào mặt, đời này tôi coi như hết cơ hội với em rồi.

Tôi cười thầm.

94

Vừa về đến nhà, tôi đã nghe thấy giọng bố tôi đầy oán giận: 

“Cái cải trắng tôi nuôi cả đời, vậy mà bị heo đẩy đi.”

Mẹ tôi đứng bên cạnh an ủi: “Dù anh ấy là heo (sếp tôi), thì cũng là heo hảo hạng, con gái chúng ta không thiệt.”

Tôi: “…..”

95

Tình yêu của tôi và sếp đại khái là như này.

Tại công ty.

“Hứa trợ lý, em mọc đầu để cao thêm à? Lỗi ngu ngốc này mà cũng phạm, em không tốt nghiệp tiểu học à?”

“Sếp, em sai rồi.”

Sau giờ làm.

“Thẩm Hoài An, anh có cho nhiều muối vào canh không, anh muốn làm tôi c.h.ế.t vì mặn à? Lưỡi anh mọc ra để đẹp sao?”

“Em yêu, anh sai rồi.” Sếp xin lỗi.

96

Thông thường, sau khi sếp mắng tôi trong công ty, tan làm anh ấy sẽ tìm cách làm hòa.

Đôi khi là một bó hoa, đôi khi là một hộp sô cô la nhập khẩu, dần dần, anh ấy càng ngày càng phóng đại.

Từ túi xách hàng hiệu đến mỹ phẩm hàng hiệu, rồi đến chìa khóa xe, cuối là giấy chứng nhận nhà…

Tôi khó chịu nói: “Sếp, anh định tặng hết tài sản của mình cho tôi à?”

Sếp kiêu ngạo đáp: “Tôi chỉ có chừng này tài sản, em đánh giá thấp tôi rồi.”

ơn, tôi bị “nói khéo” đến mức thấy ái ngại.

97

ăn uống, tôi thường không nhận quà đắt đỏ từ anh ấy, và tôi cũng luôn trả lễ.

Nhưng vì khả năng của tôi có hạn, tôi chỉ có thể làm lại những món quà tự tay như bánh, bánh quy, đồ ngọt, và các sản phẩm thủ công, có lần tôi còn làm một bức tranh ghép hình về sếp.

Sếp nhận hết, còn đặc biệt đặt chúng trong sách của mình.

Anh ấy nói: “Quà tặng dễ thương, ngây ngô như này sau này định sẽ là hàng hiếm, định phải giữ gìn thật tốt.”

Tôi: “…..”

98

Vì tôi một lần nữa từ chối quà của sếp, anh ấy tức giận.

“Hứa nhiều, em có phải không muốn với tôi… cái này cái kia không?”

Tôi sang chuyện khác, mặt đỏ bừng, nhìn anh ấy: “Cái cái này cái kia, sếp, anh thật không đứng đắn.”

Sếp càng tỏ ra ấm ức hơn: “Em tôi là loại người nào vậy, tôi nói là em căn bản không coi tôi là bạn trai chính thức của em.”

Tôi cười khúc khích: “Vậy sao, sếp không chính thức sao?”

99

Một ngày, sếp nghiêm túc nói với tôi: “Hôm nay cháu trai tôi sẽ đến công ty.”

Tôi vội vàng chuẩn bị chạy trốn.

Kết quả, tiếng nói của cháu trai đã vang lên: “Chị dâu không xinh, sao thấy tôi là lại chạy, tôi đáng sợ sao?”

Các đồng nghiệp đều ngơ ngác.

Chị dâu là ai vậy?

Cháu trai đi đến trước mặt tôi, nắm tay tôi, một cách tự nói: “Chào các anh chị, hôm nay tôi giới thiệu với các bạn, đây là Hứa nhiều dì, chính là chị dâu tôi trong tương lai.”

Khoan đã…

Tại sao họ là anh chị, còn tôi là dì?

Giải thích cho tôi xem!

Các đồng nghiệp nhìn tôi, tôi phải vặn ngón chân xuống đất: “Thực ra, tôi có thể giải thích được.”

100

Khi tôi đến sếp, giác như mình là một học sinh bị hút hết sức sống bởi yêu tinh.

Sếp quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”

Tôi liếc nhìn hai người cháu và sếp, bụng chắc chắn là họ hợp tác diễn trò.

Tôi hừ một tiếng: “Không sao, chỉ là phải mời họ ăn một bữa lớn để chuộc tội thôi.”

Sếp vui : “Dùng thẻ của tôi.”

Cháu trai nhìn sếp: “Chú, bây giờ chú để dì quản tiền rồi à?”

cơ, tôi mà đỏ mặt hết cả.

Sếp vỗ đầu nó: “ vậy, dì con quản tiền, chú yên tâm.”

101

Ngày Quốc Khánh, tôi và sếp đã làm giấy kết .

Cầm tấm giấy kết , tôi không thể tin nổi.

Tôi thật sự kết rồi sao?

Còn là với sếp nữa.

Tôi nhìn sếp, anh ấy lại rất điềm tĩnh.

Tôi hơi không vui.

Hừ, là đàn ông có được rồi thì không còn trân trọng nữa.

Tối đó, tôi tắm , sếp đã nằm trên giường.

Thấy tôi ra, anh ấy vỗ vỗ giường, mặt đầy vội vã: “Vợ à, đợi em lâu rồi.”

Tôi: “…..”

102

Trước đây, tôi tưởng cuộc sống của các tiểu thư trong gia đình quyền quý là như này.

Sau khi kết , bạn không thể đi làm, phải nhà mỗi ngày, chịu đủ sự khó khăn từ bố mẹ chồng, dù bề hào nhoáng nhưng thực tế là nước không bao giờ cạn.

Nhưng thực tế…

“Hôm nay lại là ngày của các cô gái Liu Genghong.”

“Con dâu, con nhảy chậm một chút, mẹ không theo kịp.” Mẹ chồng tôi một bên không chịu thua.

Sau khi tập thể dục và tắm , tôi và mẹ chồng nằm trên sofa.

Mẹ chồng nói: “Ây, muốn ăn tôm hùm lắm.”

“Con cũng muốn.”

Chúng tôi nhìn nhau, mẹ chồng nói: “Đi thôi, nhân bố chồng và chồng con không có nhà, chúng ta đi làm một bữa cho đã.”

“Đi đi đi.”

Tối đó, sếp và bố chồng lần lượt đưa hai kẻ say xỉn về từ quán ăn vặt.

103

Sau khi kết , tôi chỉ thêm một người làm ấm giường, chuyển sang nhà lớn hơn, không có nhiều thay đổi.

Tôi đi làm, làm trợ lý cho sếp.

Chỉ là, có chút khác biệt.

Mỗi lần báo cáo lịch trình của sếp , anh ấy đặt bút xuống, thở dài: “Ôi, tay mỏi .”

“Em xoa cho anh nhé.”

“Ôi, chân cũng mỏi .”

“Em xoa cho anh.”

Anh ấy nhìn tôi bằng ánh sáng ngời: “Miệng cũng mỏi .”

Tôi tặng anh một cái tát.

là không biết xấu hổ.

104

Vì hành động “tra tấn tình ” của tôi và sếp trong công ty đã gây ra sự bất mãn lớn từ các đồng nghiệp.

Họ yêu cầu chúng tôi dừng ngay những hành động đó.

Tôi tất hoàn toàn đồng ý.

Nhưng sếp…

Anh ấy bề thì đồng ý.

Nhưng đâu đâu cũng tỏ ra rất kiêu ngạo.

Tôi tiễn đối tác của công ty đi, sếp đứng chỗ làm của tôi, mỉm cười yêu chiều: “Trợ lý Hứa giỏi lắm.”

Mọi người đều ngạc .

Tôi xấu hổ đỏ mặt, muốn đá anh ấy về lại văn lắm.

105

Thực ra, tôi khá muốn đổi công việc, theo cách nói của người xưa, khoảng cách tạo nên đẹp.

Trong công ty, chúng tôi gặp nhau suốt 24 giờ, lâu dần sẽ thấy nhàm chán.

Tôi đưa ra vấn đề này.

Sếp suy rất lâu rồi nói: “, khoảng cách tạo nên đẹp.”

Tôi có hy vọng.

“Vậy từ hôm nay, em sẽ chuyển bàn làm việc vào trong văn nhé, khoảng cách trước đây xa rồi.”

Tôi: “…..”

Logic thần thánh.

106

Sếp đặc biệt bỏ công việc xuống, nói sẽ đưa tôi đi hưởng tuần trăng mật.

Anh ấy hỏi tôi muốn đi đâu?

Tôi nói: “Em muốn đi Liễu Châu ăn bún ốc, sau đó đến Tây An ăn bánh thịt kẹp, nếu được thì đi Bắc Kinh ăn vịt quay, Dương Châu ăn cơm chiên, Hàng Châu ăn cá vây sóc, Phúc Kiến ăn Bồ đề nhảy…”

Sếp nhíu mày: “Em đang đi hưởng tuần trăng mật hay đi du lịch khám phá ẩm thực khắp nơi vậy?”

Tôi mỉm cười tinh tế..

107

Cuối , sếp đưa tôi đi những nơi đó, ăn hết những món tôi muốn ăn , sếp tỏ ấm ức nói: “Lần này đến lượt tôi chứ.”

Tôi hài lòng nói: “Tất rồi.”

Sau đó, anh ấy lập tức đưa tôi tới một hòn đảo nhỏ.

Hòn đảo này nằm giữa biển, chỉ có thể đến bằng trực thăng, là một thiên đường, không bị ai quấy rầy.

Tôi nói: “Sếp, chỉ có chúng ta trên đảo này, nếu có con hổ hay sư tử, chẳng phải chúng ta sẽ trở thành bữa ăn của chúng sao?”

Sếp nhìn tôi như thể tôi là kẻ ngốc: “Hổ thì tôi hiểu, nhưng sư tử từ châu Phi mà sang đây bằng cách nào, bơi qua sao?”

“Và ai nói chỉ có chúng ta trên đảo, em tưởng chúng ta đang chơi game sinh tồn à?”

Tôi: “…..”

108

Sau này tôi mới biết, hòn đảo này không chỉ có chúng tôi.

Còn có khá nhiều cư dân đây.

Nhưng nhà nào cũng trồng nho, làm nho.

Sếp nói sẽ đưa tôi đi uống nho, tôi vui đi anh ấy.

Sếp rất biết thưởng thức , còn tôi thì chỉ biết: “Ngon , thật sự ngon, rất ngon.”

Che mặt.

109

Một sau, tôi vô tình say , sếp ôm tôi về .

Tôi vừa chạm giường, sếp liền phủ lên người tôi, ánh long lanh nhìn tôi: “Cô gái hay uống .”

Tôi hừ một tiếng: “Tôi không chỉ là một con nghiện , tôi còn là…”

Ngày hôm sau thức dậy, sếp chống tay lên giường, cười tươi nhìn tôi.

“Thì ra sau khi em say, tôi có bao nhiêu lợi ích như vậy.”

Tôi: “…..”

Ôi ôi, ngon nhưng đừng tham uống .

110

Đã kết được nửa năm, tôi vừa tắm ra , sếp đỏ mặt như thiếu niên, thật ngại ngùng.

Tôi trêu anh ấy: “Ôi, chẳng phải có người từng nói, dù tôi không

mặc , mà chỉ cần anh ngoái đầu lại là anh sẽ là kẻ xấu sao?”

Sếp nghiêm túc nói: “Ai nói vậy, chắc chắn không phải tôi.”

Tôi cười khẩy: “ rồi, là con heo nói.”

111

Tôi hỏi sếp, rốt cuộc là khi nào anh ấy mới thích tôi?

Sếp nói: “Cái này không nói rõ được, chắc là tình dần nảy sinh thôi.”

Tôi nhìn anh ấy, mong đợi hỏi: “Vậy sao không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên? Ít tôi đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”

Sếp rất thành thật: “Cái này phải nhìn mặt.”

Tôi mỉm cười và đá anh ấy bay đi.

112

Một ngày tôi đang xem phim truyền hình, nhìn thấy câu chuyện tình yêu giữa nam nữ chính đầy kịch tính và động, tôi rất ghen tị.

Tôi nói: “Sếp, câu chuyện tình yêu của chúng ta sao mà bình dị như nước lọc vậy.”

Sếp liếc tôi một cái: “Không biết nói sao, đó là tình yêu bền lâu.”

Tình yêu bền lâu, bỗng trở nên lãng mạn hơn rất nhiều.

113

Vì đã quen sếp là “sếp”, nên công ty, tôi cứ anh là “sếp, sếp” mãi.

Sếp không hài lòng: “Khi không có ai, em có thể tôi là chồng.”

Vậy là, tôi anh là sếp, là chồng.

Một lần khi tiễn đối tác ra về, tôi bị trục trặc trong đầu, nói với sếp: “Chồng, anh lại đây một chút.”

Đối tác nhìn chúng tôi, ánh rất sâu xa…

114

Một năm sau, tôi có thai.

Sếp rất vui, nhưng niềm vui chẳng kéo dài được một ngày, anh bắt đầu lo lắng.

Anh không nói chuyện với tôi, tối tôi thấy anh ngồi trong làm việc tra cứu tài liệu.

Khi anh đi vệ sinh, tôi nhìn lướt qua những anh tìm kiếm.

“Phải làm sao nếu thai 10 tháng mệt mỏi, làm sao đối phó với xúc thất thường của bà bầu, sinh con đau như nào?”

Khi đi ngủ, sếp nghiêm mặt nói: “Vợ à, hay là chúng ta không giữ đứa bé nữa.”

Tôi biết anh lo lắng cho tôi, nhưng hỏi: “Tại sao vậy? Anh không thích có con sao?”

Sếp rối rắm: “Thích, nhưng tôi sợ mất em.”

Nói , không biết mà anh lại buồn rầu: “Không được, tôi không thể mất em.”

Đồ ngốc này.

115.

Mọi người đều nói phụ nữ thai 10 tháng như công chúa.

Tôi thì thấy mình giống như hoàng thái hậu.

Tôi muốn uống nước.

Sếp ngay lập tức nhảy dựng lên: “Để tôi, để tôi, em đừng động đậy.”

Bình thường anh ấy làm việc vất vả, hầu như chỉ cần ngả lưng là ngủ ngay, nhưng từ khi tôi thai, chỉ cần có động tĩnh nhỏ là anh ấy lập tức bật dậy.

Tôi cúi xuống giày.

Anh lại lao tới: “Để tôi, để tôi.”

Sếp, một ông chủ lớn, lại quỳ xuống giúp tôi giày.

Ngay cả mẹ tôi cũng nhìn ba tôi với ánh tội nghiệp: “Nhìn con rể đi, nhìn lại ông.”

Ba tôi: “…..”

116

thai 10 tháng, tôi sinh một cô con gái dễ thương.

Mọi người đến thăm đứa bé, chỉ có sếp là luôn bên tôi.

Tôi hỏi anh ấy: “Con bé nào rồi?”

sếp ngấn lệ, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Vợ à, chúng ta đừng sinh thêm con nữa.”

Sau này mẹ tôi nói, tôi sinh, sếp gần như đi nát hết cả đôi giày.

Trước đây tôi từng nghe nhiều bà vợ sinh con mà chồng thì ung dung chơi game kia.

Tôi cười, rồi lại khóc…

Có một người đàn ông yêu tôi như vậy, cả đời này cũng đủ rồi.

117

Tôi hỏi sếp, nếu sau này chúng ta cãi nhau, anh có sẵn sàng xin lỗi trước không?

Sếp im lặng một lát: “Cái này phải xem chuyện .”

“Nhưng.” Anh lại bổ sung, “Nếu được, tôi sẽ không cãi nhau với em.”

Cứ như trước đây anh chưa từng mắng tôi vậy.

Khi tôi làm trợ lý cho anh, tôi suốt ngày bị mắng té tát.

Anh nói: “Giờ khác rồi, bây giờ em có thể lợi dụng tôi, nếu không vui, ôm con về nhà mẹ đẻ, vậy tôi không phải vừa mất vợ vừa mất quân à?”

Tôi mặt mày đen lại.

Đây là cách dùng sao?

118

Tôi và sếp ra ban công ngắm sao.

Sếp hỏi tôi: “Việc làm đắn trong cuộc đời em là ?”

Tôi thì thầm: “Chắc là ứng tuyển, có hai công ty đồng ý nhận em, nhưng tôi chọn công ty của anh.”

Sếp nắm tay tôi, nhẹ: “Vậy em biết việc tôi làm đắn không?”

Tất là lấy tôi làm vợ rồi.

Anh lắc đầu: “Việc tôi làm đắn là khiến bản thân trở nên mạnh mẽ và xuất sắc, như vậy mới có đủ khả năng bảo vệ em và con.”

Tốt rồi, tôi không thể bì với anh.

Câu nói ngọt ngào này, thật sự rất cao cấp.

Nhưng tôi rất thích.

Cuộc đời sau này, xin anh chỉ bảo nhiều hơn.

Gặp được anh, thật sự rất vui.

HẾT

Tùy chỉnh
Danh sách chương