Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh ta lập ngồi bật thẳng dậy.
“Lâm Hạ, anh nói cho em biết.”
“Bảy mươi trăm khách hàng cốt lõi của Thẩm là vì anh mới hợp tác.”
“Em nghĩ chỉ bằng mấy bản thiết kế là có thể lấy công ty sao?”
“Những tác phẩm nền tảng công ty thì quyền ký tên thuộc về công ty…”
“Quyền ký tên thuộc về người sáng .”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
“Chuyện này tôi rõ hơn anh.”
“Thầy Phương đã liên hệ bộ phận pháp vụ của Hiệp hội Thiết kế rồi.”
“Những việc sau đó không cần anh phải bận tâm.”
Máu mặt Thẩm Hạo lập rút sạch.
“Còn nữa.”
Tôi nhìn anh ta màn hình.
“Khách hàng của Thẩm tìm tới anh…”
“…là vì mỗi lần thuyết trình dự án, anh đều cầm phương án của tôi nói.”
“Sau này anh định nói cái gì?”
“Dùng chỉnh lề trang của Hứa sao?”
Thẩm Hạo nhìn chằm chằm màn hình.
Miệng mở rồi khép lại.
Giống chửi người nhưng lại không tìm được câu thích hợp.
Tôi cúp máy.
Sau đó kéo thẳng số của anh ta vào danh sách chặn.
Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn ngoài cửa sổ.
Khách sạn nằm phía đông phố, bên ngoài là một dãy cao ốc .
Giữa đêm vẫn còn lác đác vài ô cửa sáng đèn.
Chắc vẫn có người đang tăng ca.
Tôi ngồi yên một lúc.
Sau đó mở laptop, một thư mục mới.
Tên thư mục là:
“Studio Lâm Hạ.”
Chương 13
Bảy giờ sáng hôm sau, điện thoại rung làm tôi tỉnh giấc.
Không phải Thẩm Hạo.
Là Hạ Minh Châu.
Tôi do dự hai rồi bắt máy.
“Lâm Hạ, tối cô làm chuyện tốt đẹp gì hả?”
Giọng Hạ Minh Châu the thé dao cào lên kính.
“Thẩm Hạo bị cô chọc cho tới mức cả đêm không ngủ!”
“Bên công ty giờ loạn hết cả lên rồi!”
“Cô có biết sáng nay đã có ba khách hàng gọi điện hủy hợp đồng không?”
“Biết.”
Tôi đáp.
“Biết mà cô còn làm ?”
Âm lượng của bà ta lập cao hơn.
“Lâm Hạ, tôi nói cho cô biết.”
“Năm đó Thẩm Hạo chịu cưới cô là phúc của cô rồi!”
“Cô chỉ là một đứa vẽ vời thôi, cô có cái gì?”
“Nếu không có Thẩm Hạo cho cô nền tảng, mấy bản thiết kế của cô chẳng đáng một xu!”
“Hạ phu nhân.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Tôi không cãi nhau bà.”
“Thỏa thuận ly hôn luật sư tôi đang chuẩn bị.”
“Điều kiện rất đơn giản.”
“Những tác phẩm thuộc về tôi sẽ trả lại cho tôi.”
“Còn lại tôi không cần.”
“Cô có ý gì?”
Giọng bà ta đột nhiên sắc nhọn hẳn lên.
“Cô định tay trắng?”
“ cô mưu cầu cái gì?”
“Tôi mưu cầu chính bản thân mình.”
Tôi cúp điện thoại.
Sau khi rửa mặt thay đồ xong bước xuống đại sảnh khách sạn, có người gọi tên tôi.
“Lâm Hạ!”
Tôi quay lại, nhìn một gương mặt hơi quen.
Là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, tóc ngắn, mặc áo trench coat màu xám.
vai đeo một chiếc túi vải canvas cũ, bên trong nhét một chiếc laptop.
“Cô là…”
“Chương Kỳ, Nhật Báo Hoa .”
Cô ấy vừa bước nhanh tới vừa rút danh thiếp đưa cho tôi.
“Cô Lâm.”
“Cho tôi năm phút.”
“Tôi chỉ hỏi ba câu thôi.”
“Làm sao cô biết tôi ở đây?”
“ xe của cô.”
Chương Kỳ trả lời cực kỳ thẳng thắn.
“Đừng giận nhé, tôi ngồi canh ở đại sảnh khách sạn cả đêm luôn.”
Tôi nhìn đôi mắt hơi đỏ cùng mái tóc có rối của cô ấy, đột nhiên người này rất thật lòng.
“Ba câu thôi.”
Tôi nói.
“Câu nhất.”
“‘Quy Khư’ hoàn là tác phẩm độc lập của cô?”
“Một trăm trăm.”
“Câu hai.”
“Quan hệ hôn nhân giữa cô và Thẩm Hạo là thật?”
“Chúng tôi đăng ký kết hôn từ bốn năm trước.”
“Kết hôn bí mật, không tổ chức hôn lễ.”
“Câu cuối cùng.”
Chương Kỳ nhìn tôi chằm chằm.
“Tiếp cô định làm gì?”
Tôi suy nghĩ vài .
“Lấy lại những vốn thuộc về tôi.”
Chương Kỳ lập ghi lia lịa vào cuốn sổ nhỏ trong tay, sau đó gật tôi.
“Đủ rồi.”
“ ơn cô.”
“Trước khi bài báo được đăng, tôi sẽ gửi cô xem trước.”
Nói xong cô ấy xoay người rời , chiếc túi canvas cũ vai lắc lư từng bước chân.
Tôi đứng trước cửa khách sạn, gọi xe tới luật sư.
đường , điện thoại đổ chuông.
Là Tiểu Trần bên thiết kế.
“Hạ tỷ…”
Cậu ta hạ giọng rất thấp, sợ bị người khác nghe .
“Sáng nay Thẩm tổng kéo bộ thiết kế vào một group chat, rồi gửi một đoạn rất dài.”
“Đại khái là nói chuyện tối là chị tình scandal.”
“Anh ta còn nói chữ ký của chị xuất hiện trong file là vì chị đánh cắp tài khoản cộng tác của công ty…”
“Anh ta gửi cho ai?”
“Trong group lớn của công ty.”
“Hơn hai trăm người đều .”
“Chụp màn hình gửi tôi.”
“Vâng.”
Một phút sau, ảnh chụp được gửi tới.
Bài phát biểu của Thẩm Hạo rất dài.
Dùng những từ ngữ chuyên nghiệp, giọng điệu đầy vẻ đường hoàng chính nghĩa.
Ý chính chỉ có một:
Lâm Hạ lợi dụng chức vụ để đánh cắp quả thiết kế của công ty, sau đó còn tình diễn một màn “người bị hại” tại lễ trao giải để tranh thủ sự đồng dư luận.
Câu cuối cùng viết rõ:
“Thẩm thiết kế giữ quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.”
Tôi đọc xong, chụp lại màn hình rồi chuyển tiếp cho Chương Kỳ.
Kèm một câu:
“Thêm liệu mới.”
Chương Kỳ trả lời gần ngay lập :
“Đã hiểu.”
Chương 14
luật sư nằm trong một tòa nhà thương mại ở trung tâm phố.
Lúc tôi tới nơi, luật sư phụ trách đã chờ sẵn rồi.
Anh ta họ Lữ, tên Lữ Hòa.
Hơn bốn mươi tuổi, nói chuyện rất chậm rãi nhưng ánh mắt cực kỳ sắc bén.
Là do Liêu Thần giới thiệu.
Sau cuộc gọi tối , anh ta còn gửi thêm cho tôi một tin nhắn:
“Có lẽ cô sẽ cần một luật sư đáng tin.”
Phía dưới là danh thiếp của Lữ Hòa.
“Cô Lâm Hạ.”
Lữ Hòa vừa lật tài liệu bàn vừa nói.
“Tôi đã nắm sơ bộ tình hình.”
“Yêu cầu của cô có hai .”
“ nhất là ly hôn.”
“ hai là quyền ký tên tác phẩm.”
“Đúng.”
“ ly hôn tương đối đơn giản.”
“Hai người không có con.”
“Tài sản chung chủ yếu là căn nhà cưới cùng một tiền tiết kiệm.”
“Trong thời gian kết hôn bí mật, cô cũng không dùng thân phận ‘vợ Thẩm Hạo’ để nhận lợi ích thương mại gì, nên vấn đề phân chia tài sản sẽ không quá phức tạp.”
“Nhà tôi không cần.”
“Tiền tiết kiệm cứ quy định pháp luật.”
Lữ Hòa ngẩng nhìn tôi.
“Cô chắc chứ?”
“Căn nhà đó ở khu nào?”
“Bích Lan Loan phía bắc phố.”
“Tôi nghĩ anh biết nơi đó.”
Anh ta im lặng vài .
Giá nhà ở Bích Lan Loan bao nhiêu, người trong giới đều rõ.
“Tôi chắc.”
Tôi nói.
“Tôi chỉ lấy lại những thuộc về mình.”
“ nói tới chuyện hai.”
Anh ta khép tập tài liệu lại.
“Vấn đề quyền ký tên phức tạp hơn ly hôn rất nhiều.”
“Những tác phẩm cô thực hiện trong thời gian ở Thẩm , nếu không có thỏa thuận bằng bản về quyền sở hữu, xét quan hệ lao động thì công ty vẫn có không gian để tranh chấp.”
“Tôi không phải nhân viên của Thẩm .”
Anh ta khựng lại.
“Tôi chưa từng ký hợp đồng lao động.”
“Không có bảo hiểm xã hội.”
“Không có bảng lương.”
“Tôi không tồn tại bất kỳ quan hệ lao động nào công ty đó.”
“ cô làm việc ở đó thân phận gì?”
“Vợ của Thẩm Hạo.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Làm miễn phí.”
Lữ Hòa tựa người vào ghế, nhìn tôi suốt vài .
“Ý cô là…”
“Cô dùng thân phận cá nhân để cung cấp dịch vụ thiết kế miễn phí cho Thẩm , nhưng chưa từng ký bất kỳ thỏa thuận chuyển nhượng quyền tác phẩm nào?”
“Đúng.”
Khóe môi anh ta khẽ động, giống đang nhịn một biểu nào đó.
“ tình huống sẽ khác hoàn .”
Anh ta lập ngồi thẳng lại.
“Cô không phải nhân viên công ty.”
“Tác phẩm của cô không được xem là tác phẩm chức vụ.”
“Trong trường hợp không có thỏa thuận bằng bản…”
“Người sáng ban sẽ sở hữu đầy đủ quyền tác giả và quyền ký tên.”
“Tôi biết.”
“Cô đã nghĩ tới chuyện này từ ?”
Tôi không trả lời.
Anh ta nhìn tôi vài .
Sau đó mở laptop , bắt gõ bản.
“Thỏa thuận ly hôn và yêu cầu xác nhận quyền ký tên tôi sẽ xử lý song song.”
Lữ Hòa vừa gõ máy tính vừa nói.
“Bên thầy Phương gửi cho cô bộ dữ liệu gốc đúng không?”
“Đóng gói lại rồi gửi cho tôi một bản.”
“Được.”
“Còn nữa.”
Anh ta ngẩng nhìn tôi.
“Sáng nay Thẩm Hạo phát trong group công ty đoạn tin nhắn nói cô đánh cắp quả thiết kế và tình scandal.”
“Việc này đã cấu xâm phạm danh dự.”
“Cô có kiện luôn không?”
Tôi suy nghĩ vài .
“Trước mắt chưa.”
“Tại sao?”
“Bởi vì…”
Tôi chậm rãi nói:
“So kiện tụng, có một cách khiến anh ta câm miệng nhanh hơn nhiều.”
Lữ Hòa hơi nhướng mày.
Lúc rời khỏi luật sư đã gần trưa.
Tôi vào một quán mì ven đường ăn tạm một bát mì.
Ăn được nửa chừng thì điện thoại reo lên.
Là Thẩm Hạo.
Anh ta dùng số mới nên tôi chưa kịp chặn.
Tôi bắt máy.
“Lâm Hạ.”
Giọng anh ta bình tĩnh hơn tối rất nhiều.
Nhưng sự bình tĩnh ấy lại mang giác gắng kiềm chế quá mức.
“Em đang ở đâu?”
“Chúng ta gặp nhau nói chuyện.”
“Có chuyện gì?”
“Gặp rồi nói.”
“Em chọn địa điểm .”
“Không gặp.”
“Có chuyện thì để luật sư nói chuyện.”
“Luật sư?”
Anh ta cười lạnh một tiếng.
“Em thuê luật sư rồi?”
“Được thôi, em thuê của em.”
“Nhưng hôm nay anh gọi không phải vì chuyện đó.”
“Có chuyện này em nên biết.”
“Hứa sáng nay vào viện rồi.”
Tay tôi đang cầm bát mì hơi khựng lại.
“Cô ấy nói tối bị kích động quá mức, huyết áp tăng cao nên phải cấp cứu.”
“Giờ đang nằm ở bệnh viện Nhân Dân.”
Giọng anh ta rất thản nhiên.
thể chỉ đang kể một chuyện không liên quan.
Nhưng tôi nghe được.
Anh ta ý nói .
Anh ta đang ép tôi phải có lỗi.
Ý anh ta là:
Hành động tối của em đã làm tổn thương một cô gái trẻ.
Em nên áy náy.
“Huyết áp của cô ta là chuyện của cô ta.”
Tôi nói.
“Lâm Hạ.”
“Còn chuyện gì nữa không?”
“Nếu không tôi cúp máy.”
“Khoan đã.”
Giọng anh ta chợt hạ thấp.
“Rốt cuộc em cái gì?”
“Tiền?”
“Anh cho em tiền.”
“Nhà?”
“Nhà cho em luôn.”
“Đừng tiếp tục làm lớn chuyện nữa.”
“Chuyện này chẳng có lợi cho ai cả.”
“Tôi ly hôn.”
“Cộng thêm quyền ký tên tác phẩm của tôi.”
“Ly hôn có thể thương lượng.”
Anh ta nói rất nhanh.
“Nhưng quyền ký tên thì không.”
“Nếu ‘Quy Khư’ bị xác nhận không phải tác phẩm của Hứa …”
“Giải Kim Hạc sẽ bị thu hồi.”
“Em có biết điều đó có nghĩa gì công ty không?”
“Niềm tin của khách hàng sẽ sụp đổ.”
“Những dự án đang triển khai có thể bị đình chỉ bộ.”
“Hơn hai trăm nhân viên…”
“Thẩm Hạo.”
Tôi cắt ngang anh ta.
Anh ta im bặt.