Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bà : “Con gái mẹ giỏi , đổi chiếc xe xịn cơ à.”
Tôi chợt sững người, chiếc xe mua hơn nửa năm, nhưng mẹ tôi chưa từng lần nào.
Lúc tôi đi công tác, xe toàn do Phương Á Quân lái.
mẹ anh ta ngoài, cần anh ta rảnh là sẽ đưa rước tận nơi.
Còn mẹ tôi, lần nào cũng lóc cóc chen chúc xe buýt, tàu điện ngầm.
Có đôi khi quãng đường xa, tôi nhờ Phương Á Quân đi đón mẹ một chuyến, vừa dỗ ngọt vừa chuyển khoản lì xì. Anh ta nhận tiền xong lại mình bận …
“Mẹ, sau mẹ đi cứ con trước, cần con rảnh, con sẽ tự lái xe đưa mẹ đi.”
Trong mẹ lóe lên tia vui vẻ, nhưng vẫn ngập ngừng:
“Có phiền con không?”
“Không phiền mẹ.”
Cuối cùng cũng đưa mẹ về nhà.
Vừa bước vào cửa, tôi mẹ chồng . Đang trên ghế sofa chơi với Noãn Noãn.
Phương Á Quân mẹ tôi vào, thái độ vẫn lạnh nhạt không mặn không nhạt:
“Mẹ à.”
Mẹ tôi mỉm với anh ta, cúi xuống định thay dép.
Nhưng Phương Á Quân cản lại.
Anh ta rút trong túi một đôi bọc giày nilon, đưa cho mẹ tôi.
“Mẹ… mẹ đừng thay dép nữa, bọc thẳng vào đi.”
“Dép đi trong nhà có hạn, hơn nữa… chân mẹ cũng không có sạch sẽ không, nhỡ giẫm lên thảm lại lây vi khuẩn.”
Tôi lại bật vì tức.
Chân anh ta hôi thối, tôi đứng cách một quãng xa còn ngửi mùi.
anh ta có mặt mũi chân mẹ tôi có vi khuẩn?
“Phương Á Quân—”
“, .”
Mẹ tôi vỗ nhẹ vào tôi.
“Đi gì cũng , mẹ không quan nệ tiểu tiết .”
Bà ngoan ngoãn lồng bọc giày vào. Ánh hiệu an ủi tôi.
Giây phút đó, tim tôi bỗng xót xa.
Nghĩ sinh nhật Noãn Noãn, tôi đè nén cơn giận xuống. Có chuyện gì để sau hãy .
Tôi giật áo Phương Á Quân.
“Vào bếp phụ tôi nấu ăn đi.”
Đây là chuyện chúng tôi bàn từ tối qua. Hôm nay sinh nhật con, hai vợ chồng sẽ xuống bếp nấu một bữa đãi mẹ và con gái.
Rõ ràng tối qua đồng ý, giờ anh ta lại bắt đầu chối đẩy.
“Vợ ơi… em cũng anh có nấu ăn , bắt anh xuống bếp, nhỡ anh làm nổ tung bếp thì sao.”
“ ý anh là sao? Để một mình tôi làm hết à?”
Anh ta liếc nhìn mẹ tôi.
“Hôm nay chẳng phải mẹ cũng ở đây sao? Lâu lắm anh chưa ăn cơm mẹ nấu, để mẹ trổ tài không em?”
Nghe xong tôi tức lộn ruột:
“Sao anh không để mẹ anh trổ tài?”
Phương Á Quân nhún vai bất đắc dĩ:
“Mẹ anh cầm ngòi bút, mười ngón nào đụng việc nhà bao giờ, nấu nướng sao rành bằng mẹ em .”
“Mẹ em làm osin ở nhà người ta hơn chục năm, chuyên hầu hạ người khác , nấu cho nhà mình một bữa thì có sao?”
“Phương Á Quân, anh thử lại câu nữa xem!”
Chiến tranh suýt nổ .
Noãn Noãn chạy , giật giật gấu áo tôi.
“Hôm nay sinh nhật con, mẹ đừng cãi nhau không? Con ăn sườn xào chua ngọt bà …”
Cục tức nghẹn ứ ở cổ họng, tôi sắp phát điên .
Mẹ tôi vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Hôm nay sinh nhật cháu gái cưng, bà rất vui lòng xuống bếp, Noãn Noãn chờ bà nhé.”
Bà nhìn tôi một , ý tôi đừng nữa. quay người đi vào bếp.
4
Chúng tôi tất bật hì hục hơn hai tiếng đồng hồ.
Cuối cùng thức ăn cũng dọn lên bàn.
Trong khi cả nhà Phương Á Quân chễm chệ trên bàn ăn hệt như mấy ông hoàng bà chúa.
Chưa kịp ăn, mẹ chồng bắt đầu trỏ vào những món mẹ tôi nấu:
“Bà thông gia à, bà nấu mặn và nhiều dầu mỡ . có bọn hạ đẳng thời xưa không có cơm ăn mới nấu kiểu .”
“Bây giờ người ta chuộng ăn hương vị nguyên bản thực phẩm cơ. Hải sản con trai tôi mua đắt tiền như sao bà lại đem đi xào? Phải hấp thanh đạm mới ngon chứ.”
Phương Á Quân liếc tôi một , phụ họa:
“Trịnh Nguyệt, em chưa. Đôi khi không phải anh không mua đồ ngon cho mẹ em, là mẹ em căn bản không ăn, mua cũng phí tiền.”
Noãn Noãn cạnh cũng gõ đũa hùa theo:
“Bà là người nhà quê, lợn rừng không hưởng ngon vật lạ !”
“Ôi chao Noãn Noãn bà,” mẹ chồng xoa đầu con bé, híp , “Cháu gái bà thông minh , ăn câu nào câu nấy.”
Cảm xúc tôi chạm đỉnh điểm.
Tôi bóp chặt lấy cánh Noãn Noãn, gằn giọng hỏi: “Câu ai dạy con?”
Noãn Noãn không hiểu gì, òa khóc nức nở:
“Mẹ với bà là đồ tồi! Bà là đồ nhà quê! Vừa bẩn vừa hôi, không xứng đáng cùng bàn ăn cơm với nhà mình!”
Noãn Noãn mới 5 tuổi.
Nếu không có ai dạy, con bé tuyệt đối không thể những lời như vậy.
Tôi nhìn chằm chằm Phương Á Quân.
“Là anh đúng không?”
Anh ta chột dạ né tránh ánh tôi. Lắp bắp: “Noãn Noãn … cũng có sai…”
Mẹ tôi nghe những lời đó, sắc mặt thoắt trắng thoắt đỏ.
Bà gượng gạo: “, … tôi vốn dĩ là người nhà quê .”
Mẹ tôi vì tôi, thật sự chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn.