Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Sau khi con gái ruột trở về, hệ thống liền tìm đến tôi.

Nó nói tôi chính là phụ ác độc trong sách.

Rằng sau này vì ghen tị với cô con gái ruột mà làm đủ chuyện xấu: Không chỉ hại cha mẹ nuôi phá sản, còn dồn cô ta vào đường cùng.

Nhờ thế, cô ta rơi vào cảnh tuyệt vọng rồi nghịch tập thành công, bước lên đỉnh cao cuộc đời.

Còn tôi thì tự gánh hậu quả, kết cục thê thảm.

Hệ thống bảo nó có thể giúp tôi thay đổi vận mệnh.

Đổi lại, tôi phải cứu rỗi Chu Kinh Duật, anh là tên phản diện bị , phải giúp anh tránh tất cả những điểm mấu chốt trong cốt truyện gốc.

Nó nói một tràng dài, mà tôi chỉ nghe lọt đúng hai chữ: bị .

Không nói hai , tôi xách đồ rồi đi cưới luôn.

Tối hôm , tôi nằm bên cạnh Chu Kinh Duật, nhận sự yên tĩnh lâu rồi có trong nhà.

Suýt chút động đến khóc.

Người tốt!

Gả cho một người , tôi sẽ không còn phải bị cha mẹ nuôi kéo dậy ba giờ sáng để tám chuyện.

Cũng không cần bị đẩy ra các buổi tiệc để moi tin nhà giàu, rồi về kể lại sống động từng từng chữ.

Chu Kinh Duật nhìn tôi vừa khóc vừa cười, anh mím môi rồi lấy cuốn ở đầu giường ra viết:

[Chỉ là liên hôn thương mại . Nếu em không muốn, chúng ta có thể…]

Chưa kịp viết xong, tôi đã giật lấy cuốn , xé luôn trang rồi vò nát.

Giờ mà anh đổi ý trả tôi về, cha mẹ tôi sẽ lôi tôi ra tra khảo: từ bí mật nhà họ Chu đến chuyện Chu Kinh Duật vì sao bị luôn mất.

Chỉ nghĩ là thấy… nói đến rát cổ họng rồi.

Anh nhìn tôi, đầy khó .

Tôi lau giọt nước mắt vì quá vui mừng, ôm ngực, thành nhìn anh:

“Em đồng ý! Vừa nghĩ tới chuyện được gả cho anh, em đã xúc động không kiềm chế nổi.”

Chu Kinh Duật lúng túng, đặt trước môi, ho khẽ hai tiếng.

Tôi ngừng hai giây, tưởng nói chưa đủ chân thành, đang định dốc tình để nói lại, thì anh rút về, vội viết một :

[Ừ, ngủ sớm đi.]

Vì viết quá nhanh, chữ nguệch ngoạc.

Viết xong, anh như gặp phải quái vật, chui tọt vào chăn.

Tôi nhìn bóng lưng anh, khóe môi khẽ cong.

Cuối cùng cũng không còn ai vừa nghe tôi nói xong rồi phân tích từng chữ, xong rồi còn kéo sang chủ đề .

Yeah! khỏe mà

Tôi đã sống một quãng ngày yên tĩnh bên cạnh Chu Kinh Duật.

Không ai bám theo tám chuyện, không ai giục tôi ra ngoài xã giao moi tin.

Khi tôi đang hạnh phúc đến quên trời đất, hệ thống lại xuất hiện.

Nó bảo việc cấp bách của tôi bây giờ là phải bồi dưỡng tình với Chu Kinh Duật, để anh yêu tôi đến mức không thể rời bỏ.

Có như vậy, sau này khi gặp các điểm mấu chốt, anh chịu nghe tôi và tránh nguy hiểm.

Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra đây không phải việc dễ.

Bởi vì tôi lớn lên trong gia đình toàn thánh c.h.é.m gió, đầu óc bay như diều, còn Chu Kinh Duật thì buồn mở miệng nói.

Thường là anh chưa kịp viết xong một , tôi đã chuyển sang đề tài .

Lâu dần, mỗi khi tôi bắt chuyện, anh chỉ im lặng đợi tôi nói xong, rồi gật đầu, lắc đầu, hoặc viết vài chữ ngắn gọn.

Tưởng anh không muốn để ý tới , tôi cũng dám mở miệng .

Chỉ là nửa đêm, trốn trong chăn, tôi lại nhớ giác ở nhà, chỉ vừa mở miệng đã có tám người nối .

Nghĩ vậy, tôi không kìm được, kéo góc chăn chấm nước mắt.

Khi điều chỉnh tâm trạng xong rồi ngẩng đầu nhìn thì bắt gặp ánh mắt phức tạp của Chu Kinh Duật.

Bị tôi phát hiện, anh mất tự nhiên, cúi đầu viết:

[Nếu em nhớ nhà, anh có thể đưa em về.]

Thấy mắt tôi đỏ, anh khựng bút, viết tiếp:

[Nếu em không muốn quay lại, cũng được.]

Tôi bấu chặt mép chăn, do dự.

Với quan hệ hiện tại, tôi chưa chắc có thể cứu rỗi anh thành công.

Nhưng nếu về nhà, nhỡ bị cốt truyện khống chế, tôi vẫn thành pháo hôi thì sao?

Thấy tôi lưỡng lự, ánh mắt anh tối đi, khẽ thở dài, viết:

[Em cứ suy nghĩ, xong nói với anh. Anh sẽ cho người chuẩn bị giấy ly hôn.]

Đưa tôi xem xong , anh gập , kéo chăn ngủ.

Đúng cán cân trong đầu tôi đang nghiêng về phía ở lại, thì thấy Ôn Tụng cô con gái gửi tin nhắn:

[Kết hôn với Chu Kinh Duật có phải rất yên tĩnh không?]

Tôi đáp: [Đúng vậy.]

Cô gửi cái sticker “Tốt quá”:

[Có thể đổi chỗ với tôi hai ngày không? Ba mẹ tôi nói quá rồi.]

Chỉ một giây sau, tôi đã quyết tâm.

Bên Chu Kinh Duật thì chỉ là yên tĩnh, chỉ cần tôi không bắt chuyện, cũng lúng túng.

Về nhà thì

Khi tôi đang định trả , cô lại gửi tiếp:

[, coi như tôi chưa nói. Người ta nói quá thì tôi còn có thể giả vờ không nghe, chứ người thì… tôi chịu.]

Đã quyết định xong, tôi chọc chọc lưng Chu Kinh Duật, rồi báo:

“Em không ly hôn, tạm thời cũng không về nhà.”

Anh mở mắt, gật đầu.

Giải quyết xong một việc, tôi yên tâm ngủ.

Ngay khi tôi nhắm mắt, khóe môi Chu Kinh Duật khẽ nhếch lên.

Từ hôm , Chu Kinh Duật như đột nhiên đọc được tiếng lòng của tôi.

Vì sợ lỡ mở miệng mà anh không đáp lại thì sẽ lúng túng, tôi cực kỳ trân trọng mỗi cơ hội nói chuyện với anh, mỗi lần định mở miệng đều phải cân nhắc ba lần bảy lượt.

Như lần này, tôi định làm theo hệ thống dạy, sắp xếp cho Chu Kinh Duật vài việc mà vợ chồng bình thường nên làm.

“Rót cho em ly nước.”

Vừa lướt qua trong đầu, chưa kịp nói ra, Chu Kinh Duật đã ngạc nhiên quay đầu nhìn tôi, rồi đứng dậy rót một ly nước đưa sang.

Ban đầu tôi tưởng anh cũng muốn bồi dưỡng tình vợ chồng, nên nghĩ , tự nhiên sai anh lấy nước, lấy trái cây.

Và lần nào cũng vậy, ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu tôi, chưa kịp nói ra, anh đã đưa đến thứ tôi muốn.

Một, hai lần thì bảo là trùng hợp.

Nhưng lần rồi, tôi thấy… hình như không bình thường chút nào.

Chương 2

Để thử anh, tôi tình nghĩ vài chuyện mà anh không thể đoán trước.

Chu Kinh Duật không hề do dự, thậm chí cho tôi cơ hội mở miệng đã làm xong việc.

Thử vài lần, tôi chắc chắn rồi.

Dù không rõ nguyên nhân, nhưng… Chu Kinh Duật dường như nghe được tiếng lòng của tôi.

Bên cạnh cú sốc tiếng lòng bị nghe được, tôi lập tức nghĩ ra cách hoàn thành nhiệm vụ cứu rỗi của hệ thống.

Trực tiếp nói ra thì không ổn.

Quan hệ giữa chúng tôi vẫn chưa tới mức , anh biết đâu lại tưởng tôi bị thần kinh.

Cách duy nhất là ý “spoiler” trong lòng cho anh nghe thấy.

Anh có vẻ không biết tôi đã phát hiện việc anh nghe được tiếng lòng, thì chắc chắn anh sẽ không đoán ra là tôi tình.

Khi điểm mấu chốt đầu tiên tới, anh phát hiện chính chính là cô bé từng cứu hồi nhỏ, định đến nhận người quen.

Tôi nghĩ thầm:

“Muốn nói cho anh ấy biết quá… Chút khi anh đến chỗ của chính anh sẽ gặp mưa rất to, rồi xảy ra tai nạn xe, thành ra bị què.”

Chu Kinh Duật trợn tròn mắt, vành tai đỏ bừng.

Anh mở định viết, nhưng ngay đặt bút… lại khựng lại.

Một lâu, anh cúi nhìn chiếc quần tây đen của , như đã hạ quyết tâm, rồi viết:

[Em vừa nói gì?]

Tôi giả vờ ngu, nhìn anh khó :

“Vừa nãy? Em có nói gì đâu.”

Chu Kinh Duật đỏ mặt, gạch đi chữ “nói” ghi thành chữ “nghĩ”.

Tôi chớp mắt, tiếp tục tỏ ra không .

Anh chấm chấm ngòi bút lên giấy, cuối cùng viết gì, quay người lên lầu thay bộ đồ rộng rãi.

Tôi nhìn anh lâu, lòng đầy hả hê.

Rõ ràng spoiler của tôi đã hiệu nghiệm, anh còn bị dọa đến mức ngẩn ra, không ra ngoài .

Nếu lần sau tôi nói quá chút, anh chắc chắn sẽ có thể né tránh được cốt truyện luôn rồi, đúng là dễ như ăn bánh!

Nghĩ vậy, tôi mỉm cười nhìn anh.

Chu Kinh Duật khẽ cứng người, lặng lẽ bắt chéo hai chân, vài giây sau ôm chặt gối lên đùi che lại.

Xong xuôi, anh mở nắp bút viết:

[Sao vậy?]

Tôi thu tầm mắt, hờ hững đáp:

“Không có gì, chỉ là thấy anh bộ này trông đẹp .”

Chu Kinh Duật gượng gạo, siết chặt cuốn trong .

Biết có thể dựa vào “spoiler” từ trong lòng để giúp Chu Kinh Duật tránh thoát cốt truyện, tôi bắt đầu cẩn thận sợ bị anh nghe quá , nên thứ gì muốn, tôi chỉ dám nói thẳng, không dám nghĩ trước.

Chu Kinh Duật cũng chưa bao giờ từ chối, thậm chí khi tôi còn chưa nói rõ yêu cầu, anh đã chủ động hỏi lại.

Nhờ vậy, quan hệ giữa hai người gần gũi hẳn.

Cho tới khi anh được mời đi dự tiệc.

Tôi đứng ở cửa phòng thay đồ, nhìn bóng lưng anh đang chọn quần áo.

Bỗng nhớ ra ở bữa tiệc này, anh đồ cùng tông màu với chính, khiến khách khứa tưởng họ là một đôi.

Đúng nam chính đang trong giai đoạn tình căng thẳng, nam chính vì ghen mà coi anh là tình địch, rồi chèn ép anh trên thương trường.

Từ , sự nghiệp anh cứ tuột dốc không phanh.

Nghĩ tới những ngày không có tiền tiêu sẽ khổ thế nào, tôi rùng , buột miệng:

“Đổi bộ đi, bộ này không đẹp.”

Chu Kinh Duật cau mày, cầm bộ vest lên nhìn kỹ, rồi vẫn không nghe tôi.

Anh còn lấy điện thoại chữ, thuyết phục:

[Anh thấy bộ này rất đẹp.]

[Rất hợp với chiếc váy của em.]

Tôi chỉ mải nghĩ cách để anh đổi, buồn đọc kỹ.

Thấy anh chuẩn bị đóng cửa phòng thay đồ để đổi, tôi vội nghĩ thầm:

“Lát anh sẽ trùng với người phụ , rồi bị chồng cô ta xem như tình địch, mất hết thể diện… Làm sao để anh bộ này ra thay cái nhỉ?”

Động tác đóng cửa của Chu Kinh Duật khựng lại.

Anh rút về, một khuy áo.

Có vẻ là rồi!

Tôi mừng thầm, ngoài mặt vẫn giục:

“Sao còn chưa đi thay?”

Chu Kinh Duật không trả , chỉ một khuy .

Làn da trắng mịn lộ ra một mảng lớn.

Tôi không kiềm được, liếc mấy lần.

Nhìn lâu mà vẫn thấy anh chưa có ý định đổi bộ , tôi định châm dầu, thì anh lấy điện thoại :

[Em chọn giúp anh một bộ đi.]

Trúng ý tôi rồi!

Tôi lập tức bước vào phòng thay đồ, lấy bừa một bộ đưa anh.

Sợ anh lại đổi bộ đồ kia, tôi không dám ra ngoài, đứng tại chỗ chờ anh thay xong yên tâm.

Chu Kinh Duật có lẽ ngại cũng không tiện đuổi tôi, nên anh chỉ một khuy rồi… dừng hẳn.

Tôi giả vờ không , vẫn đứng im tại chỗ.

Cuối cùng, vẫn là Chu Kinh Duật chịu thua trước.

Anh tránh ánh mắt tôi, mặt đỏ ửng, áo khoác.

Thấy anh cầm bộ đồ tôi chọn, khóe môi tôi cong lên, nhanh kéo bộ cũ giấu ra sau lưng, không để anh lại.

Chu Kinh Duật liếc tôi một cái, không sao lại tình chậm rãi khi thay đồ.

Tôi sợ anh muốn đổi ý, liền giấu bộ cũ kỹ.

Vì biết anh ngại khi có tôi kế bên, nên để anh nhanh , tôi… cứ thế nhìn chằm chằm anh để thúc anh thay nhanh gọn.

Kết quả là mặt anh đỏ , động tác lại càng chậm.

Tôi sốt ruột, sắp xếp lại chữ trong đầu, định spoiler cho “nặng đô”:

“Rõ ràng bộ này ra, bộ chọn là đẹp ngay, thế mà không chịu thay, bộ muốn phá sản cho xong hay gì, sốt ruột c.h.ế.t mất!”

Chu Kinh Duật… càng chậm .

Khi tôi gần mất kiên nhẫn, định tự giúp anh, thì anh đã xong.

Anh lấy điện thoại, :

[Những gì em nghĩ trong lòng có thể nói thẳng ra, không cần…]

Ngón anh vài cái, nhưng không nốt phần sau.

Tôi nghi hoặc:

“Em có nghĩ gì đâu.”

Chu Kinh Duật như muốn nói lại , mà lại .

Nghĩ rằng có khi đây là cơ hội để anh mở miệng, tôi hỏi lại:

“Em nghĩ gì cơ?”

Anh chỉ vào người .

???

Không .

Chu Kinh Duật ám chỉ mãi mà tôi vẫn mù tịt.

Bất lực, anh thở dài, chữ ý giục tôi đi thay đồ.

Ban đầu tôi định từ chối, nhưng nghĩ lại quần áo thì đã đổi rồi, nhưng nhỡ đâu anh và nam chính lại xảy ra xung đột gì thì sao?

Nhưng chỉ cần tôi có mặt ở , mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

Nghĩ vậy, tôi tiện lấy một chiếc váy định đi thay, thì Chu Kinh Duật nửa vô tình nửa ý đứng chắn đường.

Tôi đoán:

“Không muốn em đi à?”

Vậy sao còn giục?

Tùy chỉnh
Danh sách chương