Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vừa định nói, thì tin nhắn của anh tới trước:
[Vợ ơi.]
[ anh không có sức, giúp anh cởi nhé.]
Giữa tiếng bình luận gào thét, tôi đưa chạm vào thắt lưng anh.
Anh lập tức nín thở.
Tôi cố làm chậm, đến mức anh không chịu nổi, bật ra một tiếng thở khẽ.
Tim tôi đập thình thịch, rút thắt lưng ra rồi chuyển sang cúc áo.
Anh không ngăn, thậm chí ánh còn tràn đầy chờ đợi.
Tôi kéo khoá xuống, rồi thu về, không tiếp tục .
Bình luận ồn ào:
“Tiếp ! Tiếp nào!”
“ diện chủ động chút, hai chủ động chút nào!”
“Có mệt cũng đừng để bọn tôi thất vọng chứ.”
tôi đỏ bừng, nóng hổi.
Tôi không nghe theo, mà nhìn anh hỏi:
“ nay anh giả bệnh đúng không?”
Bình luận nói đúng, tôi phải khiến anh nói thẳng ra điều anh muốn tôi làm.
Anh khựng lại, rồi hơi lảng tránh ánh .
Tôi dùng một ngón nâng cằm anh, ép anh nhìn tôi:
“Vì anh làm vậy?”
Biểu cảm anh giằng co, một lúc lâu mới nhắm , như ra quyết tâm, rồi gõ tin nhắn:
[Muốn em anh.]
Tôi liếc qua, tiếp lời:
“Thì anh nói thẳng .”
Anh thở dài:
[Em thấy anh kỳ lạ.]
Cũng đúng nếu không nhờ bình luận tiết lộ anh chỉ nghe được một phần tiếng lòng, có lẽ tôi cũng thấy anh thật khó hiểu.
Tôi còn đang cân nhắc có nên nói cho anh chuyện tiếng lòng, thì anh lại đưa màn hình cho tôi:
[Vậy giờ anh nói thẳng.]
[ anh .]
Tôi khẽ chạm anh, ý tứ rõ ràng.
Anh mím , không đáp.
Tôi vốn chỉ thử cho vui, hy vọng gì.
Nhưng giây tiếp theo, giọng khàn khàn của anh vang :
“Vợ ơi, anh.”
Tôi sững nhìn anh.
Bên tai chỉ còn tiếng tim mình đập.
Bình luận ồ :
“Ôi trời, diện mười năm không miệng, nữ phụ một câu là phá vỡ kỷ lục!”
“Thần kỳ , đây chính là sức mạnh của yêu đấy.”
“Cũng bình thường , việc bị câm của anh vốn là tâm lý, giờ gặp và chuyện khiến anh muốn miệng thì miệng nói .”
“Nói được là tốt, nói được thì khi làm chuyện đó… sinh động hơn.”
Thấy bình luận ngày càng loạn, tôi không dám nhìn , nắm cổ áo anh kéo xuống, hôn .
khẽ cứng , rồi lập tức đáp lại.
Sáng sau, vừa ra, thứ tiên tôi thấy là dòng bình luận:
“Tôi tuyên bố, đây là lần tiên tôi đọc một bộ truyện mà diện và nữ phụ vì ngủ quên nên bỏ lỡ tiết ‘tự tìm đường chết’.”
“Quá tốt, tới giờ họ làm chuyện xấu nào, sau này cứ thế mà ngọt ngào .”
“Nhưng mà buồn thật, không cần họ tham gia, nam chính vẫn ghen như thường.”
Chủ đề bắt lệch dần, tôi thì không còn tâm trí để đọc tiếp.
Tôi rà soát lại những tiết quan trọng mà hệ thống từng đưa.
Quả nhiên, vụ “thắt lưng” qua là tiết cuối cùng.
Những gì tưởng khó thực hiện, cuối cùng lại giải quyết nhẹ tênh.
Tâm trạng tôi tốt hẳn, bắt rảnh rang để làm việc khác: ví dụ như… lại được ngắm vẻ nhẫn nhịn, kiềm chế nhưng chịu nói ra của .
Khác với tối qua sợ anh hiểu nhầm, lần này tôi cố ra một kịch bản, dù nhìn từ góc nào, anh cũng “dính câu”.
Nhưng chờ mãi, vẫn không ứng gì, thậm chí còn nhẹ khi bắt gặp ánh tôi.
Tôi cau mày.
Ý gì đây?
cái gì?
Nhận ra tôi đang cố bày trò ?
Dù nhận ra thì tối qua phải còn giả bệnh đòi được , nay lại làm như không nghe thấy?
Quả nhiên, có rồi thì không biết trân trọng.
Cơn giận bốc , tôi bật dậy:
“ ! Em không ngờ anh là loại trở còn nhanh hơn lật sách. Tối qua nghe em gì thì anh giả bệnh phối hợp, nay lại giả vờ điếc. Chúng ta ly hôn !”
Nói xong, tôi toan bước xuống giường.
Đúng lúc đó, anh kéo mạnh tôi lại, ôm chặt eo, thoáng lúng túng không biết bắt giải thích từ đâu:
“Anh có thể nghe được tiếng lòng em, nhưng vừa rồi… em gì cả.”
Động tác vùng vẫy của tôi khựng lại, theo xạ tìm đến bình luận.
Nhưng chúng cũng không biết chuyện gì, chỉ lo nhạo anh như một tên ngốc tuyệt vọng.
Tôi quay lại nhìn anh:
“Thật không nghe thấy?”
Anh lắc .
Tôi thử lại kịch bản vừa rồi nhưng anh vẫn ngơ ngác.
Chắc là vì cốt truyện chính kết thúc, nên anh không còn nghe được tiếng lòng của tôi .
vậy, tôi thở dài.
Tiếc thật.
Không còn cơ hội thấy dáng vẻ ấy của anh rồi.
Tôi còn hứng thú, đẩy anh ra định rót nước.
kịp bước, anh ghé sát :
“Em nói thẳng .”
“Không thì em cứ nói một nửa cũng được, anh tự đoán.”
Nói bây giờ… Chỉ xấu hổ rồi.
Ngập ngừng mãi, tôi mới thốt ra:
“Chỉ là… thỉnh thoảng anh cứ như trước đây cũng tốt mà.”
Anh khó hiểu:
“Không nói chuyện?”
Tôi lắc .
Anh đoán tiếp:
“Hay là chỉ nhắn tin”
… Cũng khác gì không nói.
Tôi cân nhắc:
“Là kiểu… nhẫn nhịn, kiềm chế, rồi…”
Muốn mà lại như không muốn.
kịp nói hết, nằm ngửa ra:
“Anh hiểu rồi. Giống tối qua phải không. Nhưng anh không chắc em có thích không .”
Khả năng lĩnh hội cũng khá đấy.
Tôi vừa định nhập vai cùng anh, thì bỗng nhớ ra chuyện quan trọng nhất:
“Khoan , anh thích em từ khi nào?”
Anh đáp ngay:
“Ngày cưới.”
… Hả?
đó tôi đâu làm gì đặc biệt?
Anh mím , hơi ngượng:
“Lúc em chui trong chăn trộm… rất đáng yêu.”
Thế là yêu luôn.
Đúng là…
Tôi tiếp tục hỏi:
“Sau đó lại tỏ ra không muốn để ý tới em?”
Anh càng nói càng nhỏ:
“Sợ gõ chữ cho em hoài, em thấy phiền, không muốn đọc. Nhưng thấy em buồn, anh vẫn gõ. Còn chuyện miệng… chắc tối qua vội quá nên nói được luôn.”
Nói xong, anh len lén nhìn ứng của tôi, xem tôi có giận không.
Câu hỏi nào cũng có câu trả lời.
Tôi thúc giục:
“Được rồi, vào vai nhanh .”
Anh đỏ , hơi căng :
“Anh sẵn sàng rồi.”
… Không biết qua bao lâu.
Tôi mệt đến mức ngón cũng lười cử động.
cúi xuống hôn nhẹ tôi:
“Vợ, sau này em muốn thấy anh thế nào, anh cũng đồng ý.”
“Yêu em nhất.”
Tôi mơ màng, đáp lại.
Thấy vậy, anh hơi thất vọng.
Ngay lúc anh không ngờ, tôi khẽ nói:
“Em cũng vậy.”
(Hoàn)