Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

“Muốn trách thì trách các đều sinh ra một gương đẹp.”

“Tiếng lành đồn , cuối cùng lại tự chuốc lấy tai họa.”

“Từ hôm nay trở đi, con dọn lên gác ở.”

“Đợi người nhà họ Tạ tới mới được xuống.”

Ta và Thu Nhạn cứ như mất liên lạc.

Đồ đạc đều do chính ta thu dọn, đó người Vương nhân tới lấy đi.

Ta kéo tên tùy tùng kia lại, hỏi:

“Ta có thể gặp Thu Nhạn một không?”

Hiển nhiên đây là một câu hỏi ngu ngốc.

Hắn căn bản không biết Thu Nhạn là ai, chỉ làm theo phân phó mà thôi.

Người đã đi , ta đứng nơi cửa nhìn theo bóng lưng hắn.

Đúng lúc ấy nhị gia cưỡi ngựa trở về phủ.

Hắn vừa c.h.ử.i mắng họ Vương tham không đáy, vừa nhìn ta.

“Lập Xuân.”

“Muốn gặp Thu Nhạn một sao?”

Hắn tiến sát lại hơn.

Mùi rượu từ miệng hắn phả lên ta khiến ta buồn nôn.

Ta vừa bỏ đi, nhị gia đã túm lấy tóc ta.

“Tiểu đầu.”

“Mỗi gặp gia là chạy nhanh nhất.”

sợ cái gì?”

Ta lắc đầu.

Nhị gia lại cười.

Biết rõ ta né tránh hơi thở hắn, hắn càng cố ý ghé sát phả khí lên ta.

“Gia dẫn đi gặp Thu Nhạn một , thế nào?”

Thế nào sao?

Đương nhiên là .

Ta bẩm với tiểu thư.

Tiểu thư bảo ta đi gặp Thu Nhạn.

Mấy ngày nay khóc đến mắt đỏ hoe, cơm nước chẳng ăn được bao nhiêu.

Ta dỗ :

“Tiểu thư ăn thêm một chút đi.”

“Thu Nhạn tỷ tỷ biết được mới yên .”

Cứ như , ta cải trang tiểu tư, theo nhị gia tới môn.

Vương nhân hiện đang tạm ở phủ .

Nhị gia tới đó là để đưa thêm một chuyến ngân phiếu.

Còn ta là đi gặp Thu Nhạn.

Hai người gặp lại nhau, vì ta đang giả nam nên không dám tới gần .

mặc y phục gấm vóc, còn rực rỡ hơn trước kia.

Chỉ là trên không còn ý cười, lặng lẽ ngồi dưới gốc phong.

Bên cạnh còn có hoàn hầu hạ.

Nghe giọng ta, mới khẽ động.

“Tiểu thư khỏe chứ?”

“Dưới đệm giường ta còn cất ít ngân phiếu.”

“Muội giữ lại một ít dùng.”

“Phần còn lại đưa về cho người nhà ta.”

Lúc nói , giọng nhàn nhạt bình tĩnh.

Thu Nhạn từ trước tới nay luôn điềm ổn như .

Còn mắt ta lại đỏ lên:

“Tỷ tỷ… tỷ ổn chứ?”

“Đương nhiên là .”

phu nhân đã trả lại khế ước bán thân cho người nhà ta .”

“Muội trở về đi.”

“Hầu hạ tiểu thư cho .”

tới kinh , biết đâu chúng ta còn có ngày gặp lại.”

Lúc trở về trời đã tối hẳn.

Ta chìm nỗi buồn, mãi tới nhận ra xe đã đi lệch đường thì đã muộn.

Nhị gia thò người từ xe ngựa ra, một kéo mạnh ta từ chỗ ngồi cạnh phu vào xe.

Ta kêu lên, bàn hắn đã bịt c.h.ặ.t miệng ta.

Ký ức bỗng mơ hồ chồng lấp với nhiều năm trước.

Năm ta chín tuổi…

Hắn từng bịt miệng ta như thế.

Ta hoảng loạn giãy giụa.

Nhị gia ép c.h.ặ.t lấy ta, đè đến mức ta gần như không thở nổi.

“Tiểu quỷ này…”

“Khiến gia nhớ mãi không quên.”

“Mỗi gặp gia đều chạy nhanh nhất.”

“Cái dáng vẻ mềm yếu đáng thương này thật khiến người ngứa ngáy.”

Nam nhân căn bản chẳng thèm để ý phu còn đang ngồi ngay ngoài rèm xe, mặc sức làm càn.

Ta khóc.

Ta kêu.

Hai chân gần như đạp thủng cả thùng xe.

phu bên ngoài hoàn toàn không có ý giúp ta.

Không biết đã qua bao lâu, nam nhân kia mới thỏa mãn buông , chậm rãi chỉnh lại y phục.

“Bây giờ phủ loạn như .”

có đi cáo trạng chẳng ai để ý đâu.”

“Nếu Nhu nhi biết được, lại phải khóc thêm một trận.”

Đau .

Đau đến mức tê dại.

Ta chợt nghĩ…

Có lẽ Thu Nhạn tỷ tỷ đó đau như .

Đội ngũ đón dâu nhà họ Tạ chỉ còn ba ngày nữa sẽ tới.

phủ bận rộn treo đèn kết hoa, ai nấy đều tất bật đến chân không chạm đất.

Có vài món đồ tiểu thư cần hỏi Trương .

Bà đang ở viện phu nhân, thế là ta đi tìm.

Không ngờ vừa tới nơi, qua ô cửa hoa đã nghe tiếng hai người nói .

phu nhân nói:

“Ba hoàn mang theo là không may.”

“Chỉ đưa hai đứa đi là được.”

“Tiểu thư e là sẽ lại đau .”

Trương đầy vẻ lo lắng.

“Có gì mà phải sợ?”

“Giấu nó đi là được.”

“Phu nhân giữ lại ai?”

phu nhân suy nghĩ một lát:

“Con đầu tên Tuyết Oanh kia tính tình kiêu ngạo, tâm tư lại nhiều.”

“Giữ nó lại đi.”

Trương vâng dạ đáp lời.

phu nhân khẽ thở dài:

“Đáng tiếc.”

“Nếu Thu Nhạn còn ở đây, Nhu nhi tới Tạ gia , ngày tháng hẳn sẽ dễ sống hơn một chút.”

Ta vội vàng lùi ra , giả vờ như chưa từng nghe gì.

lại có chút vui mừng không giấu nổi.

Nếu được theo tiểu thư tới kinh

sẽ có cơ hội gặp lại Thu Nhạn tỷ tỷ.

Thật .

Ông trời cuối cùng chịu làm người một .

Ta vừa vòng qua giả sơn thì bất ngờ chạm nhị gia.

đêm đó rõ mồn một trước mắt.

Ta sợ đến mức theo bản năng muốn tránh đi.

nhị gia đã nhanh kéo mạnh ta vào giả sơn.

ta kêu lên, hắn cười khẩy:

“Muốn gọi người tới sao?”

“Để người khác biết tư thông với gia, xem còn sống nổi không.”

Tiểu thư sắp xuất giá.

Nếu giữa ta và nhị gia bị phát hiện, ta nhất sẽ không thể theo tiểu thư tới kinh .

Ta chỉ có thể nhẫn nhịn.

giày vò đủ , nhị gia khàn giọng cười:

“Tiểu yêu tinh.”

“Đúng là đồ hồ ly mê hoặc người.”

đau như .

trở về, ta cố nén buồn nôn tự mình lau rửa sạch sẽ, chỉ nghĩ…

Chỉ cần theo tiểu thư tới kinh là được.

Mọi sẽ lên thôi.

tất cả…

Đều sẽ không lên nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.