Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Bốn giờ chiều, mưa bụi lướt qua phố xá, làm mặt đường nhựa ướt đẫm, sạch sẽ không chút tạp chất.

phố chẳng có mấy người. Tôi định sang quán cà phê đối diện mua một rồi về sớm chơi với Tiểu Bảo.

Tôi cầm túi xách chuẩn rời khỏi phòng tranh đụng một người đàn ông mặc áo dạ đen.

Ngẩng đầu lên, là người quen cũ.

“Lục Thập Dật? Anh về nước rồi ?”

Tôi và Lục Thập Dật học cùng đại học nước , sau này tình cờ gặp lại trường nên mới thân thiết dần.

Anh là một trong số ít bạn bè của tôi khi nước .

Hiện giờ anh đang học tiến sĩ Bắc Kinh.

Lục Thập Dật có hàng mày dịu dàng, cười nhẹ:

nói gần đây có một phòng tranh mới mở, nhìn tranh phong cách hơi giống em nên tới xem thử. Không ngờ thật là em.”

Tôi mỉm cười dẫn anh vào xem.

Ánh mắt Lục Thập Dật lướt qua những bức tranh tường, rồi lại dừng người tôi.

“Không định học tiếp ?”

Tôi lắc đầu cười nhẹ:

“Không học , em cũng năm tháng rồi.”

Lục Thập Dật sửng sốt nhìn tôi, vẻ mặt lâu vẫn chưa tĩnh lại.

“Em có từ bao giờ vậy?”

Tôi cong mắt cười, giơ tay lên để lộ chiếc nhẫn cưới.

“Em kết hôn rồi.”

Lục Thập Dật nhìn chiếc nhẫn cưới của tôi, môi mím chặt, yết hầu khẽ động, biểu cảm có chút diễn tả.

Hai người vừa đi xem tranh vừa trò chuyện. Anh còn thêm vài chuyện về bố của Tiểu Bảo.

Rồi…

Bố của Tiểu Bảo xuất hiện.

Rõ ràng Lục Thập Dật cũng quen Hoắc Thính Lan nên chủ động chào :

“Hoắc tổng.”

Hoắc Thính Lan vẻ mặt nhàn nhạt, lịch bắt tay với anh.

Hai người nói chuyện vài câu đơn giản, Lục Thập Dật lại chào tôi rồi rời đi.

17

Lúc đầu tôi không nhận cảm xúc của Hoắc Thính Lan thay đổi.

Dù sao anh vốn luôn lạnh nhạt.

Nhưng hôm nay lại lạnh hơn thường một chút.

Tôi mơ hồ cảm có liên quan Lục Thập Dật, nhưng lại không quá chắc chắn.

Dù sao anh cũng chẳng giống kiểu người biết .

Cho tối hôm

Anh làm rất mạnh.

Làm tôi khóc mấy lần.

Tôi ngồi dậy, cầm khăn giấy lau nước mắt, vừa tủi thân vừa bất mãn trừng anh.

“Anh làm vậy!”

Khóc mức tôi sắp chảy cả nước mũi.

Vì khóc quá lâu nên giọng nói hơi khàn, còn mang theo âm mũi.

Anh không nói , chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Đôi mắt sâu thẳm lộ chút nguy hiểm.

Tôi không chắc chắn :

“Anh đang ?”

Hoắc Thính Lan vẫn không nói.

Tôi mặc kệ anh, chuẩn đi tắm.

Nếu anh nói là tôi còn giải được.

Nhưng anh lại chẳng chịu nói .

Làm sao tôi biết trong đầu anh nghĩ ?

Vừa đứng dậy, tôi lại anh kéo trở về.

Cả người anh phủ xuống che lấy tôi, đôi mắt cụp xuống tuyết phủ núi xanh.

“Chúng ta có rồi.”

Ban đầu tôi còn mờ mịt, sau đồng tử chợt mở lớn, không thể tin nổi nhìn anh.

“Anh đang nhắc em không được ngoại tình ?”

Tôi tức đỏ cả mắt, đẩy anh .

“Anh tránh .”

Hoắc Thính Lan muốn ôm tôi nhưng tôi cứ liên tục đẩy anh. Cuối cùng anh giữ chặt vai tôi lại.

“Không ý .”

Tôi trừng anh:

“Vậy anh có ý ?”

Hoắc Thính Lan:

“Có thể vì đừng hôn không?”

Tôi sững người, hoàn toàn ngây ngốc.

“Ai muốn hôn với anh chứ?”

Hoắc Thính Lan lại im lặng. Ánh mắt tối xuống phủ một lớp bụi mờ.

Tôi tức nghiến răng:

“Anh không nói rõ ngày mai hôn luôn.”

Hoắc Thính Lan nói:

“Ba tháng trước, anh nhìn bài em đăng diễn đàn. Rất nhiều luận đều khuyên em hôn với anh.”

Đầu óc tôi lập tức chết máy, khí thế cũng theo tắt ngúm.

Bài đăng kia vậy anh nhìn .

Trong lòng tôi bỗng dâng lên chút chột dạ hiểu.

“Nhưng… nhưng em đâu có lời cư dân mạng.”

“Anh sao biết chắc là em đăng? Nhỡ chỉ trùng hợp sao?”

Hoắc Thính Lan tĩnh đáp:

“Địa chỉ IP giống nhau, không nhiều trùng hợp vậy đâu.”

18

Anh liếc quanh phòng ngủ, lấy điện thoại từ đầu giường rồi mở một tấm ảnh đưa cho tôi.

“Em thật không theo ?”

là ảnh chụp luận diễn đàn.

Bên còn có câu tôi từng trả lời cư dân mạng:

【Đừng mắng , đừng mắng , tôi đang chuẩn hôn rồi.】

Đúng là tôi nói thật.

Tôi lén nhìn vẻ mặt hơi u ám và tổn thương của Hoắc Thính Lan, thử dò :

“Tối nay anh giận dỗi… không vì chuyện này chứ?”

“Anh với Lục Thập Dật ?”

Hoắc Thính Lan mím môi không nói.

Tôi đã quá hiểu tính anh rồi.

Không nói tức là ngầm thừa nhận.

Tôi vừa bất lực vừa hiểu.

“Anh với anh ấy làm ?”

“Bọn em chỉ là bạn thường thôi.”

Ơ…

Sao câu này lời của tra nữ vậy?

Nhưng tôi với Lục Thập Dật thật chỉ là bạn bè !

Hoắc Thính Lan cuối cùng cũng chịu cho tôi một ánh mắt.

“Anh ta không mối tình đầu của em?”

Tôi lập tức phản bác:

“Nói linh tinh!”

Ai đồn vậy chứ!

“Nếu anh ấy là mối tình đầu của em sáu năm nước tiếp xúc ngày nào, bọn em đã bên nhau từ lâu rồi, còn tới lượt anh chắc?”

Hoắc Thính Lan: “……”

Tôi nghiêm túc giải với anh:

nước em chưa từng yêu ai.”

“Chuyên ngành chính là tài chính, còn học thêm mỹ thuật , ngày nào cũng bận muốn chết, lấy đâu thời gian yêu đương?”

Biểu cảm Hoắc Thính Lan lúc này có chút tả.

“Em nước học không vì anh ta?”

“Không ! Em với anh ấy học cùng trường hoàn toàn chỉ là trùng hợp!”

“Em thật chưa từng anh ta?”

“Chưa từng ~”

Tôi cố tình kéo dài giọng nhấn mạnh, còn mang theo chút làm nũng.

Khóe môi Hoắc Thính Lan hơi cong lên, không nhìn kỹ rất phát hiện.

Anh cúi đầu hôn môi tôi rồi bế tôi đi tắm.

lúc quay lại giường, tôi càng nghĩ càng lời anh có điểm không đúng.

Tôi ngẩng đầu :

“Sao anh lại nghĩ trước khi gả cho anh, em với Lục Thập Dật từng là người yêu?”

Hoắc Thính Lan hờ hững đáp:

cấp ba người trong trường nói.”

Tôi kinh ngạc:

cấp ba anh biết em ?”

Tôi nhớ Hoắc Thính Lan rất được gái yêu .

Anh lúc nào cũng lạnh băng, chẳng để ý ai.

tôi còn nhỏ hơn anh hai khóa.

Anh càng không thể chú ý tới tôi được.

Hoắc Thính Lan không muốn giải thêm, chỉ cúi mắt nhìn tôi.

“Ngủ không?”

“Trong tủ vẫn còn một hộp .”

Tôi: “……”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.