Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Thầy hiệu trưởng Tôn hơn năm mươi tuổi, đeo kính gọng vàng, trước mặt đặt một cốc trà ngâm kỷ tử.

“Mẹ Khương , ấy mà, tôi nghe cô Lý nói rồi.”

“Vâng.”

“Tâm trạng của phụ huynh thì thể hiểu được. Nhưng mà sử dụng dao nhọn trường học, quả thực… tính chất khá nghiêm trọng.”

“Tôi dùng dao rọc giấy rạch áo thằng bé, không hề chạm vào nó.”

“Nhưng sự lo lắng của các phụ huynh khác là hợp lý.”

Tôi nhìn thầy Tôn.

“Thầy Tôn, còn Tử dùng kéo cắt áo con gái tôi thì sao? Mũi kéo của nó cách lưng con tôi chỉ đúng một lớp vải.”

Thầy Tôn hắng giọng.

đó, Tử dù sao là trẻ con——”

“Con gái tôi là trẻ con.”

Cửa phòng làm việc đẩy .

bước vào, theo là một đàn mặc vest chỉnh tề.

“Thầy Tôn, ngại quá, tôi muộn.”

ngồi xuống chiếc sô pha bên cạnh tôi, đàn kia đứng lưng chị .

“Đây là luật sư của gia đình chúng tôi, luật sư Vương.”

Chị liếc nhìn tôi.

“Tôi không muốn làm lớn , nhưng lần trước cô nói nhờ pháp luật giải quyết, tôi phải chuẩn một chút.”

Luật sư Vương đẩy gọng kính, mở cặp táp, lấy một tập tài liệu.

“Đây là thỏa thuận hòa giải do chúng tôi soạn thảo. Cô Khương bồi thường tổn thất quần áo cho em Tử số tiền ba ngàn tám trăm tệ, công khai xin lỗi nhóm phụ huynh, và cam kết không mang theo dao nhọn vào trường học.”

đẩy tập tài liệu trước mặt tôi.

“Nếu cô Khương không chấp nhận hòa giải, chúng tôi khởi kiện dân sự, đồng thời khiếu nại lên Sở Giáo về vấn đề quản lý an toàn của trường.”

tựa lưng vào sô pha, khoanh tay trước ngực.

“Tôi đã nói rồi, tôi làm là vì sự an toàn của tất cả bọn trẻ.”

Trán thầy Tôn rịn mồ hôi.

Bốn chữ khiếu nại Sở Giáo rõ ràng đã đánh trúng tử huyệt của .

“Mẹ Khương , cô xem… hay là cứ làm theo lời giám đốc , mỗi bên nhường một bước?”

Tôi cầm bản thỏa thuận hòa giải lên, đọc từ đầu cuối.

Rất chi tiết. Số tiền bồi thường, cách thức xin lỗi, những hạn chế , viết .

Còn về Tử con gái tôi——

Không lấy một chữ.

Tôi đặt tập tài liệu xuống bàn.

“Luật sư Vương, là luật sư hành nghề chính thức phải không?”

“Đúng .”

“Được. hẳn phải biết, trẻ vị thành niên xâm phạm thân thể trường học, trường trách nhiệm giám sát. Tử cầm kéo phá hoại quần áo của con gái tôi, đây không phải là ‘đùa nghịch’, đây là học . Theo Điều 39 Luật Bảo vệ chưa thành niên——”

Tôi rọt từng chữ.

trường phải xây dựng cơ chế phòng chống , kịp thời ngăn chặn, báo cáo và thông báo cho phụ huynh hai bên khi xảy hành vi . Trường của các đã làm được điều nào?”

Vẻ mặt luật sư Vương biến đổi giây lát.

Bàn tay bưng chén trà của thầy Tôn run lên.

nhíu mày: “Cô học luật à?”

“Không cần học. Làm mẹ rồi tự khắc tìm hiểu.”

Tôi đứng dậy.

“Luật sư của tôi liên hệ với trường vòng ba ngày. Ngoài , tôi phản ánh với Sở Giáo về cách trường tiểu học Anh xử lý vấn nạn học .”

Tôi nhìn thầy Tôn.

“Thầy Tôn, điều thầy cần lo lắng không phải là tôi, mà là đánh giá thanh tra của ngôi trường kìa.”

Tôi bước khỏi phòng làm việc.

lưng truyền tiếng của ——

“Cô đang dọa đấy, cô làm gì tiền mà mời luật sư!”

Chương 7: cô lập và Bàn tay giúp đỡ

Về , tôi mở máy tính gửi email cho luật sư.

Không phải luật sư bình thường nào.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.