Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6

Thấy ta né được nước trà, Tạ mẫu càng tức giận hơn, mặt mày âm trầm độc ác: “Đồ sao chổi nhà ngươi, ban đầu ta đã không đồng ý mối hôn sự này, lão Tam cứ nhất quyết chọn ngươi! Giờ thì hay rồi, nếu Phan ca nhi có bề gì ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”

“Mẫu thân, có phải có hiểu lầm gì không? Kim Bảo vừa mới về cửa, còn chưa gặp mặt Phan ca nhi, sao có thể làm gì Phan ca nhi được?”

Tạ Thịnh vội vàng kéo ta dậy che chở phía sau, như thể không hề hay biết gì về chuyện náo động phòng đêm qua.

Ta kéo ống tay áo Tạ Thịnh, đáng thương tội nghiệp nói: “Tối hôm qua, đại chất tử dẫn một đám đông đàn ông đến hậu viện, dùng lời lẽ tục tĩu muốn…”

Ta ra vẻ khó nói ra lời.

“Ngươi nói bậy!” Đại phu nhân vút một cái đứng bật dậy, mấy bước tiến lên chỉ thẳng vào mũi ta, “Con tiện nhân nhỏ này, Phan ca nhi nhà ta chẳng qua chỉ là dẫn người đến náo động phòng, nào có làm gì ngươi, ngươi thì hay rồi, lại để hạ nhân ra tay tàn nhẫn đánh bị thương Phan ca nhi nhà ta, còn làm hắn bị thương… Xem ta đánh c.h.ế.t ngươi!”

Đại phu nhân nói rồi định ra tay, bị Tạ Thịnh chắn lại.

“Náo động phòng? Vì sao không có sự đồng ý của ta?” Sắc mặt Tạ Thịnh lúc này cũng không tốt.

“Chu Phan dẫn đám hồ bằng cẩu hữu của hắn nhân lúc ta không có mặt, chạy đến hậu viện quấy rối nương tử của ta, có phải vậy không?”

Tạ mẫu thấy Tạ Thịnh nhìn bà ta đòi lẽ phải, vậy mà lại không hề chột dạ, đầy vẻ giận dữ: “Cái gì mà quấy rối khó nghe thế? Đã bảo là náo động phòng! Nhà nào cưới vợ mà không náo động phòng, chỉ có nương tử nhà ngươi là kiêu sa, không náo được ư? Lại còn đánh bị thương người khác, ta thấy nàng ta đúng là giống hệt mẹ nàng ta, y như một mụ đanh đá!”

Ánh mắt ta lóe lên một tia lạnh lẽo, ngay sau đó liền nở nụ cười: “Mẫu thân, người đừng tức giận, chẳng qua là bọn vãn bối nô đùa quá chén nhất thời mất chừng mực. Con lập tức đi xin lỗi đại chất tử.”

Quay người lại nói với Đại phu nhân: “Đại tẩu, người cũng bớt giận, con sẽ đi mời đại phu giỏi nhất thiên hạ đến trị bệnh cho đại chất tử, bao đảm sẽ khiến hắn khỏe mạnh.”

“Con dâu mới không hiểu quy củ, con xin lỗi mọi người ở đây, kính mong mọi người rộng lượng bao dung, đừng so đo với con thì tốt ạ.”

Nói vài câu tốt đẹp lại không mất mát gì, sắc mặt Tạ mẫu và Đại phu nhân rõ ràng đã dịu lại, nhưng vẫn còn đen sầm.

Nhị phu nhân vẫn im lặng không nói gì từ đầu đến giờ, rất đúng lúc tiến lên kéo tay ta: “Ôi dào, đều là người một nhà, gãy xương liền gân, nào có thù qua đêm. Chỉ là…”

Nói rồi bà ta đổi giọng, mặt lộ vẻ khó xử: “Chúng ta là người nhà dễ nói chuyện, nhưng bạn bè của Phan ca nhi đều là những người có mặt mũi, nàng đánh bị thương người ta, người ta chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu!”

Sắc mặt Tạ Thịnh khó coi đến cực điểm, vừa định lên tiếng lý lẽ, liền bị ta kéo lại.

“Dù sao cũng chỉ là bồi thường tiền, con đền là được. Con tuổi còn trẻ chưa trải sự đời, Nhị tẩu, người xem cần đền bao nhiêu bạc thì phải?”

Nhị phu nhân lộ vẻ đắc ý nhìn Đại phu nhân, Đại phu nhân hiểu ý, lạnh lùng nói: “Tính theo đầu người, mỗi người một ngàn lượng, ngươi cứ lấy tám ngàn lượng ra đi, cũng không cần ngươi ra mặt, ngươi đưa ngân phiếu cho Phan ca nhi, để hắn đi nói vài câu tốt đẹp với người ta, tạ lỗi. Hừ, ai bảo hắn là đại chất tử của ngươi chứ.”

Chậc chậc chậc, cái vẻ tham ăn của bọn họ thật khó coi!

“Đáng lẽ phải vậy, đáng lẽ phải vậy, chỉ là con vừa mới gả đến, của hồi môn còn chưa kịp nhập kho, đợi con thu xếp ổn thỏa rồi sẽ tạ tội, Đại tẩu người thấy thế có được không ạ?”

Thấy ta chịu nhận, vì tiền bạc, Đại phu nhân tuy tức giận ta, nhưng cũng không dây dưa quá nhiều.

Tạ mẫu từ đầu đến cuối đều không cho ta sắc mặt tốt, chỉ thúc giục ta nhanh chóng lấy bạc đi xin lỗi Chu Phan, còn bảo ta cứ để Chu Phan đánh mắng vài cái cho hả giận, mọi chuyện rồi sẽ qua.

6

Trên đường trở về, sắc mặt Tạ Thịnh không được tốt.

Là trách ta mới vào phủ đã đắc tội với người nhà họ Tạ ư?

Trong lòng ta cười lạnh một tiếng, ta Dương Kim Bảo từ nhỏ đến lớn không gây chuyện cũng không sợ chuyện.

Suốt đường không nói lời nào.

Về đến phòng, Tạ Thịnh vẫn im lặng nãy giờ thở dài một tiếng, lấy chìa khóa mở ngăn kéo tủ, lấy ra một xấp ngân phiếu, cùng với chìa khóa đưa cho ta.

“Của hồi môn của nàng thì đừng động đến, đây là quỹ đen của ta, sau này đều do nàng quản lý, những ngân phiếu này nàng cứ cầm lấy dùng tạm khi cần.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương