Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta tạ lỗi, dùng ánh mắt đồng tình nhìn lướt qua Đại phu nhân và Nhị phu nhân: “Thật sự vất vả cho Đại tẩu Nhị tẩu rồi, các người yên tâm, đợi ta sinh con nối dõi xong, nhất định sẽ đến thay các người hiếu kính mẫu thân.” Nói rồi còn lau lau khóe mắt.
“Đúng rồi Tam lang, chàng nói công việc hầu hạ mẫu thân này đều do Đại tẩu Nhị tẩu tự tay làm, vậy nô bộc trong viện này chẳng phải đều nhận tiền lương hàng tháng mà ăn bám ư? Hôm nay nghe chàng nói chuyện với phụ thân, nói Hoàng thượng đang đề xướng các đại thần phải thanh liêm tiết kiệm, thiếp thấy những nô bộc ăn bám kia chi bằng đều bán đi, tiết kiệm được một khoản chi tiêu, còn có thể quyên góp cho quán cháo từ thiện ngoài thành, vừa giúp đỡ người nghèo, lại còn có lợi cho danh tiếng quan chức của chàng.”
“Ý hay, ngày mai ta sẽ dặn dò quản gia đi làm.”
Tạ Thịnh và ta vừa nói vừa đi ra khỏi phòng, không thèm để ý đến tiếng chén trà vỡ choang phía sau.
8
Về đến phòng, ta và Tạ Thịnh nhất thời mắt to trừng mắt nhỏ.
“Kim thúc quản gia đó là người của ta…”
“Cái chuyện khai chi tán diệp đó…”
Hai chúng ta đồng thanh nói.
A? Thì ra không phải nói chuyện đó à, vậy mà hắn lại ra vẻ muốn nói lại thôi.
Ta đỏ bừng mặt, hắn cũng không khá hơn là bao, ho mấy tiếng.
Ngày hôm sau vào giờ Ngọ, Kim thúc liền mang khế ước bán thân của hạ nhân đến.
Mặt ta vui như nở hoa, thật sự là muốn bán đi sao, vậy thì đến lượt ta cho mọi người ” không vui” rồi.
“Người này, người này, người này…” Ta rút ra một xấp dày cộm giấy khế, “Ai bằng lòng đến trang viên thì đến trang viên, ai không bằng lòng thì lấy chút bạc rồi cho đi.”
“Chúng ta là gia đình tích đức, không nên đưa người đến những nơi bẩn thỉu đó.”
Kim thúc nhìn ta một cách khó nói hết lời, cẩn thận hỏi: “Nếu những người này đều bị đổi đi, e rằng sẽ đắc tội với lão thái thái, cùng với Đại gia Nhị gia bọn họ.”
“Ôi, Đại gia Nhị gia nhà ngươi còn sống sao?” Ta bĩu môi, nâng chén trà uống mấy ngụm.
“Vậy thì bọn họ cũng nên tận hiếu với lão nương của mình rồi, ngày nào cũng đem lòng hiếu thảo dâng cho các cô nương ở thanh lâu.”
“A…” Kim thúc là người thật thà, đột nhiên nghe ta nói thẳng thừng như vậy, có chút chưa hoàn hồn.
Bên kia Kim thúc vừa mới đuổi một phần hạ nhân đi, bên này Tạ mẫu liền sai người gọi ta qua.
Tạ Thịnh nói lúc này qua đó chắc chắn không tránh khỏi bị mắng một trận, mắt không thấy tâm không phiền, chi bằng hai chúng ta cùng giả vờ ốm.
Ta nói được thôi.
Hắn mỗi ngày “mang bệnh” thượng triều, ta mỗi ngày “ốm” đến nỗi chỉ có thể ở trong viện chăm hoa tỉa cỏ.
Ngày này, cuối cùng có người không nhịn được tìm đến tận cửa, vậy mà lại là Tạ đại gia.
Hắn mặt mày âm trầm quát tháo ngoài cổng viện: “Dương thị, ngươi đừng tưởng ngươi giả vờ ốm là có thể trốn tránh. Ngươi vì sao lại đuổi Minh nhi, Mị nhi, Kiều nhi, Diễm nhi trong phòng ta đi rồi?”
Còn tưởng hắn đến đòi công bằng cho Tạ mẫu, nào ngờ lại là vì mấy nha hoàn diễm lệ trong phòng hắn.
Ta cầm khăn tay che miệng mũi, nói với Tạ đại gia ngoài cổng viện: “Đại bá, đây là do Tam lang dặn dò đấy, hạ nhân nào nhận tiền lương hàng tháng mà không làm việc, đều phải đuổi đi.”
“Giờ đây trong phủ đồ ăn thức uống đều dựa vào bổng lộc ít ỏi của Tam lang, nuôi người nhà thì thôi đi, còn nuôi một lũ ăn không ngồi rồi như vậy thì ra thể thống gì?”
“Đại bá nếu người thật sự không nỡ, thì cứ nuôi các nàng ở bên ngoài đi. Các nàng lại không sưởi ấm giường cho ta, ta không nuôi đâu!”
Nói rồi, “rầm” một tiếng đóng sập cửa phòng, mặc cho Tạ đại gia ở ngoài la hét ầm ĩ.
Tạ Thịnh sau khi bãi triều trở về, ta nói với hắn chuyện này.
Hắn giật lấy quả nho trong tay ta ném vào miệng: “Chắc là lão đại mấy ngày nay rảnh rỗi quá rồi.”
Phải tìm cho hắn ta chút việc làm. Tạ Thịnh lẩm bẩm rồi đi đến viện của Tạ mẫu.
Nghe nói tối hôm đó Đại phu nhân và Tạ đại gia đã cãi nhau không dứt ra được, còn cào nát mặt hắn ta.
Ta hỏi Tạ Thịnh rốt cuộc hắn đã làm gì, hắn cười cười: “Cũng chẳng làm gì, chỉ nói hắn ban ngày đến náo loạn một trận, làm chúng ta sợ rồi. Trùng hợp thay mấy ngày nay triều đình cống nạp một lô nô lệ người Khương, để bù đắp cho lão đại, ta sẽ xin Hoàng thượng một nô lệ người Khương tặng cho hắn.”
Nô lệ người Khương này không như nha hoàn bình thường, sinh ra đã vô cùng xinh đẹp diễm lệ, quan trọng là khả năng sinh sản cực mạnh, các nàng có bí quyết sinh con riêng, một lần có thể sinh nhiều con.