Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Sáng sớm hôm sau, tôi cầm tấm bìa cứng đến gầm cầu vượt bày sạp thường lệ.

Lần này đến sớm, đám người Triệu Lực chưa bắt đầu làm việc. Ông chủ quán ăn nhìn tôi, xa đã lớn tiếng chào hỏi: “ sư đến rồi! Bữa sáng hôm tôi mời, cô muốn ăn gì nói.”

“Không cần đâu, tôi không đói.”

“Thế sao được?” Ông chủ cười ha hả nói, “Hôm là tôi có mắt không tròng, bữa cơm hôm cô nhất định phải nể mặt tôi.”

nói Triệu Lực dẫn theo mấy người bạn làm cùng đi tới.

sư!” Triệu Lực vừa nhìn tôi đã kích động, “Tối tôi đã mua vé trong đêm, hôm về quê đón con gái. Trước khi đi, tôi muốn ơn cô lần .”

“Không có gì.” Tôi gật đầu, “Đi đường cẩn thận.”

Bạn bè của Triệu Lực xúm lại, nhao nhao rút tiền đòi tôi xem bói cho họ.

Tôi nhìn sắc trời, hôm là một ngày tốt, bèn mở hàng: “Từng người một, đừng vội.”

Người đầu tiên bước lên là một người ông hơn ba mươi tuổi, nhìn tướng mạo là một người thật thà.

sư, cô tính giúp tôi xem, khi nào tôi mới phát tài?”

Tôi nhìn tướng mặt của anh ta, rồi bảo anh ta đọc sinh thần bát tự.

“Đời này anh không phát tài lớn được đâu.”

Sắc mặt người nọ thay : “Hả? Vậy đời này của tôi thế này sao?”

“Nhưng anh có thể sống những ngày tháng bình yên.” Tôi nói tiếp, “Trong mệnh của anh có quý nhân phù , ba năm sau có một khoản tiền bất ngờ, tuy không nhiều nhưng đủ để anh về quê xây nhà vợ.”

Người nọ nghe xong, sắc mặt lại khá lên một chút: “Thật sao?”

“Tôi không bao giờ nói dối.”

Người nọ vui vẻ trả tiền rồi rời đi.

Tiếp theo lại có mấy người , tôi lần lượt xem cho từng người.

bận rộn bỗng nghe có người gọi tôi: “Vân Thư?”

Tôi ngẩng đầu lên, một người phụ nữ mặc trang phục công sở, trạc tuổi tôi, trông khá xinh đẹp.

Nhưng tôi không hề quen cô ta.

“Cô nhận nhầm người rồi.”

Người phụ nữ kia bước lại gần hơn, cẩn thận đánh giá tôi: “Cô thực không phải là Trình Nhất Ninh sao?”

Trình Nhất Ninh?

Tôi cau mày: “Tôi Vân Thư, không phải Trình Nhất Ninh.”

“Nhưng cô và cô ấy trông giống nhau đúc.” Người phụ nữ điện thoại ra, mở một bức ảnh cho tôi xem, “Cô nhìn xem, đây là ảnh của Trình Nhất Ninh.”

Tôi nhìn lướt , quả thực trông rất giống tôi.

Nhưng tôi bản thân không phải là Trình Nhất Ninh nào cả.

đời này người giống người nhiều lắm.” Tôi đẩy điện thoại lại, “Cô tìm nhầm người rồi.”

Người phụ nữ muốn nói gì đó, nhưng lại bị người ông bên cạnh kéo lại: “Thẩm Hân, đừng quậy . Người ta đã nói không phải rồi, em đừng có bám riết người ta .”

Người phụ nữ Thẩm Hân đó nhìn tôi một , cuối cùng rời đi.

Tôi tiếp tục xem bói cho mọi người, nhưng trong lòng lại dâng lên chút nghi hoặc.

cô Trình Nhất Ninh đó, rốt cuộc là ai?

Tại sao lại giống tôi đến vậy?

suy nghĩ điện thoại reo.

Tôi điện thoại ra xem, là một số lạ.

“Alo?”

“Vân tiểu thư, tôi là lý Lý.” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của lý Lý, “Lục tổng muốn mời cô ăn bữa cơm, không hôm cô có thời gian không?”

Tôi nhìn những người xếp hàng chờ xem bói xung quanh: “Không có thời gian.”

“Vậy ngày mai sao?”

“Ngày mai không rảnh.”

lý Lý im lặng vài giây: “Vậy khi nào cô mới có thời gian?”

“Không .”

“Thế này đi, Vân tiểu thư.” lý Lý cách nói khác, “Lục tổng muốn đích thân ơn cô, chỉ xin cô một tiếng đồng hồ , được không?”

Tôi suy nghĩ một chút: “Tám giờ tối, là quán ăn nhỏ hôm .”

“Vâng, tôi đi sắp xếp ngay đây.”

Cúp điện thoại, tôi tiếp tục xem bói cho mọi người.

bận rộn đến hơn bảy giờ tối mới xem xong cho người cuối cùng.

Tôi thu dọn tấm bìa cứng, đi về phía quán ăn nhỏ.

Lục Tuấn đã đến, ngồi ở vị trí hôm .

“Lục tổng.” Tôi ngồi xuống đối diện anh.

“Vân tiểu thư.” Lục Tuấn ngước mắt nhìn tôi, “Chuyện hôm , ơn cô.”

“Không có gì, chỉ là trả ơn một bữa cơm .”

Lục Tuấn mỉm cười: “Một bữa cơm, cứu tôi một mạng. Món nợ ân tình này, tôi xin ghi nhận.”

“Lục tổng khách sáo rồi.” Tôi nhìn anh, “Hôm tìm tôi đến đây, chỉ để nói chuyện này sao?”

“Còn một chuyện .” Lục Tuấn khựng lại một nhịp, “Tôi muốn mời cô làm cố vấn phong thủy cho tập đoàn Lục thị.”

Tôi lắc đầu: “Tôi đã nói rồi, tôi không đi.”

“Tại sao?”

“Tôi thích tự do.”

Lục Tuấn nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo chút dò xét: “Vân tiểu thư, cô thực chỉ là thích tự do đơn giản vậy sao?”

Tôi không nói gì.

“Tôi đã điều tra về cô.” Lục Tuấn nói tiếp, “Nhưng không tra ra được bất thông tin gì. Cô giống trời rơi xuống vậy.”

“Vậy sao?”

“Nên tôi rất tò mò.” Lục Tuấn tựa lưng vào xe lăn, “Cô rốt cuộc là ai?”

Tôi bật cười: “Một người xem bói.”

“Đơn giản vậy sao?”

“Đơn giản vậy .”

Lục Tuấn chằm chằm nhìn tôi vài giây, cuối cùng không gặng hỏi : “Được rồi, nếu cô đã không muốn nói, tôi không ép. Nhưng lời đề nghị của tôi luôn có hiệu lực, cô có thể thay ý định bất lúc nào.”

không đâu.”

Lúc này, ông chủ quán bưng đồ ăn lên.

“Đến đây đến đây, toàn món ngon cả, người thưởng thức.”

Tôi cầm đũa lên, định ăn chợt nhận được một luồng khí tức không bình thường.

Tôi ngẩng đầu nhìn ra phía cửa, một người ông bước vào.

Người ông đó tầm bảy tám tuổi, trông khá đẹp trai, nhưng giữa hàng lông mày lại toát lên một luồng lệ khí.

Anh ta vừa bước vào đã nhìn tôi, sắc mặt lập tức thay .

“Trình Nhất Ninh?”

Lại là này.

Tôi cau mày: “Anh nhận nhầm người rồi.”

“Nhận nhầm?” Người ông cười khẩy một tiếng, sải bước đi tới, “Trình Nhất Ninh, cô còn dám nói tôi nhận nhầm người?”

Tôi buông đũa, ngước mắt nhìn người ông hùng hổ đi tới.

Anh ta mặc một bộ âu phục được cắt may tỉ mỉ, cổ tay đeo chiếc đồng hồ đắt tiền, nhìn là ngay công tử nhà giàu. Nhưng hận thù trong đôi mắt kia gần muốn trào ra.

“Tôi nói rồi, anh nhận nhầm người rồi.”

“Nhận nhầm?” Người ông cười lạnh, “Trình Nhất Ninh, cô tưởng tôi không nhận ra cô sao? Năm xưa lúc cô chỉ điểm tôi, đâu có đãng trí thế này.”

Sắc mặt Lục Tuấn chùng xuống: “Thẩm Thần, cậu bình tĩnh một chút.”

Hóa ra đây chính là Thẩm Thần.

Tôi nhớ lại lời lý Lý nói trước đây, em trai của Thẩm Thần này vì tôi – hay nói đúng hơn là vì Trình Nhất Ninh kia, mà phải ngồi tù năm.

“Lục Tuấn, anh tránh ra.” Giọng Thẩm Thần đè nén rất thấp, “Đây là chuyện giữa tôi và cô ta.”

“Cô ấy không phải Trình Nhất Ninh.” Lục Tuấn chắn trước mặt tôi.

“Không phải?” Thẩm Thần trừng mắt nhìn tôi, “Vậy cô có dám căn cước công dân ra cho tôi xem không?”

Tôi căn cước công dân trong túi ra, ném thẳng lên bàn.

Thẩm Thần cầm lên xem một , biểu mặt càng thêm khó coi: “Vân Thư? Cô thật rồi à?”

lúc sinh ra tôi đã mang này.” Tôi lại căn cước công dân, “Nếu anh không tin, có thể đi điều tra.”

Thẩm Thần gắt gao nhìn chằm chằm tôi, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Cho dù cô , khuôn mặt này tôi không nhận nhầm. Trình Nhất Ninh, cô đã hủy hoại năm cuộc đời của em trai tôi, món nợ này sớm muộn gì tôi tính toán rõ ràng với cô.”

Nói xong, anh ta quay người bỏ đi.

Bầu không khí trong quán ăn nhất thời đông cứng lại.

Lục Tuấn xoay xe lăn lại, nhìn tôi: “Cô thật không phải Trình Nhất Ninh?”

“Không phải.”

“Nhưng người giống hệt nhau.”

đời người giống người nhiều lắm.” Tôi cầm lại đôi đũa, “Tôi đói rồi, ăn cơm được chưa?”

Lục Tuấn không nói gì thêm, nhưng tôi có thể nhận được ánh mắt anh luôn dừng lại người mình.

Ăn xong, tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Vân tiểu thư.” Lục Tuấn gọi tôi lại, “Nếu cô gặp rắc rối gì, có thể đến tìm tôi.”

Tôi quay đầu nhìn anh: “Tại sao lại muốn giúp tôi?”

“Bởi vì cô đã cứu tôi một mạng.” Giọng điệu của Lục Tuấn rất nghiêm túc, “Món nợ ân tình này, tôi nhớ cả đời.”

Tôi gật đầu, quay người rời đi.

Trở lại gầm cầu vượt, tôi ngồi xếp bằng, nhắm mắt bắt đầu đả tọa.

Nhưng hôm tâm trí rối bời không sao tĩnh lại được.

Cô Trình Nhất Ninh kia, rốt cuộc là ai? Tại sao lại giống hệt tôi?

Còn cả hận thù trong mắt Thẩm Thần, quá đỗi chân thật, khắc cốt ghi tâm.

Tôi mở mắt, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.