Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 1
Giang Quyết bị ta đẩy suýt ngã.
Lúc , ta chưa hòa ly, Giang Quyết chỉ là bằng hữu của phu ta.
Ta nhắc nhở hắn:
“Ta đã có phu , mong tiểu hầu gia tự trọng.”
Hắn từ lúc sinh đã rất đẹp.
Hắn lại lần nữa áp sát tới ôm lấy ta, giống hệt một con tinh chuyên hút dương khí người .
Giọng còn mang theo vài phần nghẹn ngào cầu xin:
“Gi… giúp ta đi mà… ta khó chịu lắm…”
Ta vốn mềm .
Kiếp , thấy hắn rơi nước mắt, ta đã không nhịn mà giúp hắn giải t.h.u.ố.c.
Sau đó ta hòa ly rồi gả cho hắn.
Giang Quyết cũng gần như nâng ta bàn tay mà chiều hết mực.
Ăn dùng đều là thứ tốt nhất, mỗi còn nhét cho ta một nắm hạt dưa vàng ngoài dạo phố, mọi chuyện đều không cần ta bận tâm.
Mỗi lần ta cãi nhau với người , hắn lập tức xông lên cãi thay ta.
“Phu nhân ta mắng thì chắc chắn là có vấn đề! nhìn đã biết chẳng thứ tốt đẹp rồi! Mau chọn xấu mà cút đi vì đó là lành của !”
Ta ho nhẹ một tiếng.
“ rồi, thôi.”
Người kia đã bị hắn mắng phát khóc.
Giang Quyết lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng quay về bên cạnh ta.
Có người nhạo hắn sợ phu nhân.
Hắn khẩy:
“Các thì biết cái , phu nhân quản giáo ta là biểu hiện của thương. Mắng c.h.ử.i là ve vãn, liếc mắt là đưa tình.”
“Cho dù nàng đ.â.m ta một nhát, đó cũng là thể hiện tình thương khi đút trái cây cho ta!”
“Nói với đám người không có phu nhân như các cũng vô ích!”
Nói xong còn đầy kiêu ngạo xoay người đi mua điểm tâm ta thích ăn.
Ở bên hắn, ta chưa từng thật sự tức giận.
Giang Quyết có một khuyết điểm.
dạ nhỏ nhen, lại cực kỳ hay ghen.
Ta chỉ lịch sự với người bán rau một cái, hắn đã chua lòm.
“Tại nàng với hắn mà không với ta?”
Ngay hôm đó, Giang Quyết ném vạn lượng bạc trắng, ép người bán rau rời khỏi kinh thành.
“Không ai phép quyến rũ phu nhân ta!”
Những đêm thân mật, hắn thường hỏi ta:
“Ta so với Bùi Tự thế nào?”
Bùi Tự là phu của ta.
Ta ngượng ngùng không trả lời.
Mắt hắn lập tức đỏ lên:
“Khó trả lời vậy ? Có nàng chưa quên Bùi Tự đúng không?”
“Đồ Ngọc Kiều, nàng ép c.h.ế.t ta ?”
Hắn cũng không tiếp tục nữa mà chỉ ngồi trên giường lau nước mắt.
“Ta mười chín tuổi đã theo nàng, sạch lẫn gia sản đều giao cho nàng, ta cũng là nhi t.ử nhà đàng hoàng mà!”
“Vậy mà nàng còn nghĩ Bùi Tự…”
Ta mệt buồn ngủ, không dỗ dành nên trở một cái rồi kéo chăn ngủ luôn.
cho hắn khóc như ấm nước đang sôi ùng ục.
Thấy ta không ý hắn lại nức nở bò tới ôm lấy ta.
“Nàng còn ta không?”
Ta qua loa “ừm” một tiếng.
Hắn lập tức bật rồi thỏa mãn đi ngủ.
Lần sau lại tiếp tục loạn.
Cho khi ta thuận miệng cảm thán một câu:
“Chàng đúng là nam nhân có ghen tuông mạnh nhất mà ta từng gặp.”
Giang Quyết điên thật rồi.
Bắt đầu đa nghi đủ kiểu.
nào cũng như ch.ó rồi ngửi tới ngửi lui trên người ta.
“Hình như không có mùi của nam nhân …”
Hắn híp mắt:
“Nàng giấu gian phu kia ở đâu rồi?”
“Là tên hạ nhân đưa canh cho nàng đúng không, mà cũng không đúng… hắn rõ ràng không cao bằng ta cũng không đẹp bằng ta, hay là tên quản gia lúc nào cũng với nàng, càng không … vóc dáng tên đó rõ ràng kém ta cả một trời một vực?”
“Nàng đừng tưởng chỉ dùng vài chiêu như vậy là giấu ta. Năm đó ta cũng dùng những thủ đoạn hèn hạ đó cướp nàng từ tên Bùi Tự đó! Mấy thủ đoạn hèn hạ đó ta hiểu rõ lắm!”
“Nàng nói đi, tại nàng không nói !”
…
Ta bị Giang Quyết loạn đau đầu, hết lần tới lần kiên nhẫn giải thích rằng người ta chỉ có hắn.
chẳng có tác dụng .
Hắn nhỏ nhen như cũ.
Đỉnh điểm của mọi chuyện là khi Giang Quyết phát hiện ta cất giữ thư hòa ly với phu .
Hắn vô lý chất vấn:
“Nàng giữ thứ đó ? nối lại tiền duyên với Bùi Tự ?!”
Ta bất lực đáp:
“Thư hòa ly đó là bằng chứng chứng minh ta và hắn đã không còn quan hệ.”
Giang Quyết đã nghe không lọt tai nữa.
Nước mắt hắn lộp bộp rơi xuống.
Lại bắt đầu lải nhải chuyện năm mười chín tuổi ở bên ta.
“ nàng vậy mà còn tên khốn đó!”
“Có rồi lại không biết quý trọng! Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ không giao sự sạch cho nàng nữa! nàng cũng nếm thử cảm giác mất đi rồi biết hối hận!”
Ngay giây tiếp theo.
Ta quay về ba năm .
Nhớ tới hận ý mắt Giang Quyết, ta chợt chua xót.
Nếu hắn đã đường ai nấy đi.
Vậy kiếp , ta sẽ thành toàn cho hắn.
Đỡ hắn lại cưới ta, rồi nghi thần nghi quỷ mà sống không vui vẻ.
Ta dùng hết sức đẩy Giang Quyết .
“Chuyện ta không giúp , tiểu hầu gia tự giải quyết đi.”
Nói xong liền bước khỏi phòng.
cho hắn hết tiếng tới tiếng gọi ta thì ta cũng không dừng lại.
Trở về phòng ăn.
Bùi Tự đang ngồi uống trà.
với vẻ rực rỡ ch.ói mắt của Giang Quyết, Bùi Tự thanh lãnh đạm mạc, giống như chẳng có chuyện có thể khiến cảm xúc hắn d.a.o động.
Thấy ta đi về một , hắn đặt chén trà xuống.
“Không nàng đưa Giang huynh đi thay y phục ? Hắn đâu rồi?”
Hôm nay Giang Quyết tới phủ khách.
Bùi Tự uống trà, Giang Quyết uống rượu.
Hai người uống tới lúc mặt trời lặn, ai ngờ Giang Quyết đột nhiên ướt y phục.
Bùi Tự bảo ta dẫn hắn tới thiên phòng thay đồ.
Sau khi vào phòng, Giang Quyết lộ chuyện trúng t.h.u.ố.c.
…
Ta không nói thật.
Chỉ tùy tiện kiếm cớ:
“Hắn uống say rồi, đang giải rượu.”
Bùi Tự khẽ nhíu mày:
“Giang huynh là khách, nàng có thể bỏ hắn ở đó?”
Bắt phu nhân của đi chăm nam nhân ?
Ta sửng sốt một chút.
nghĩ lại, cũng chẳng thấy lạ.
Bùi Tự từ nay vốn không tâm tới ta.
Ta và hắn thành thân theo lệnh phụ mẫu.
Hắn không bạc đãi chuyện ăn của ta, đối với ta cũng tương kính như tân, đủ mọi chuyện mà một người phu nên .
Mỗi lần từ bên ngoài trở về, hắn đều mang cho ta khuyên tai hoặc bánh quế hoa.
Có lần ta nhiễm phong hàn, sốt thần trí mơ hồ.
Hắn liền thức trắng cả đêm chăm sóc ta, nguyên một canh giờ hắn đổi hơn mười lần khăn lạnh.
sau đó hắn lại không nhắc tới nửa chữ.
Ta từng cho rằng hắn không giỏi ăn nói, chân tâm đều giấu hành động.
Ngay cả người ngoài cũng nói:
“Đồ Ngọc Kiều chỉ là nữ nhi thương nhân, có thể gả cho thám hoa lang đã là phúc khí của nàng. Đã thế thám hoa lang còn không có nạp thiếp mà chỉ cần một nàng ta, đúng là số tốt.”
…