Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Chương 3

Sau khi để Bùi Tự uống một bát canh giải rượu.

Xác hắn đã tỉnh táo ta mới cầm hòa ly thư trên bàn .

“Bùi Tự, chúng ta hòa ly đi.”

Động tác cởi áo của hắn khựng lại.

“Chỉ ta nói nàng không có quy củ?”

“Nàng từ khi nào lại trở so đo từng tí như ?”

Ta chẳng muốn phí với hắn, đặt b.út xuống.

“Nếu chàng không ký, mai ta quan phủ xử lý.”

Kiếp trước, Bùi Tự cũng cho rằng ta vô lý gây sự, quyết không chịu ký.

cùng vẫn phải tới quan phủ rồi mới hòa ly.

Hiện tại.

Bùi Tự vẫn giống hệt kiếp trước.

Hắn mặc lại y phục, khẽ thở dài.

“Đợi nàng bình tĩnh rồi, chúng ta lại nói .”

“Đêm nay ta sang thiên phòng .”

Hắn cửa.

Bên ngoài… Giang Quyết vội vàng đứng thẳng người, nở nụ cười giả tạo mức không thể giả tạo hơn.

Bùi Tự có chút kinh ngạc.

“Giang huynh sao còn chưa đi, mà đứng ngoài cửa… lén?”

Giang Quyết đỡ trán.

“Tối nay ta uống quá nhiều, thật sự không muốn lăn lộn nữa, tới hỏi Bùi huynh xem có thể tá túc một đêm không.”

Hắn nói rất hợp tình hợp lý.

Bùi Tự cũng bỏ đi nghi ngờ.

“Đương nhiên có thể.”

“Vừa ta cũng muốn sang khách phòng , cùng đi đi.”

Ta nhìn ra được chân Giang Quyết nhẹ hẳn đi, tâm trạng tốt mức chẳng giấu nổi.

Không biết hắn vui cưới người khác.

lén được ta hòa ly.

Mà ta cũng không muốn nghĩ nữa.

Sau khi thu dọn hành lý cùng toàn vàng bạc châu báu xong xuôi, ta chuyển tới của hàng vải đứng tên mình.

Đó là nơi phụ mẫu để lại cho ta sau khi qua đời.

Trước đây ta không có lòng quản lý, cứ bỏ hoang mãi, giờ nó lại trở thành kế sinh nhai duy của ta.

Ta đơn giản dọn dẹp phòng .

mai tuyển người, sửa sang lại t.ử tế.

Ta vừa tính toán xong thì: Cốc cốc…

Có người gõ cửa.

Đêm khuya thế , làm gì có ai tới một của hàng vải hoang phế để mua đồ.

Khi ta đang tìm một thứ tiện tay để phòng thân thì bỗng thấy giọng nói quen thuộc vang :

“Là ta, Giang Quyết.”

Hắn tới làm gì?

Ta nghi hoặc cửa.

Hai má Giang Quyết hơi đỏ, mùi rượu trên người cũng nồng hơn trước một chút.

“Ta và Bùi Tự lại uống thêm vài chén, hắn say rồi. nói nàng nửa đêm rời phủ, ta không yên tâm tới xem.”

Câu , kiếp trước hắn cũng từng nói.

Chỉ là khi ấy, ta vừa ra khỏi phủ Bùi gia thì Giang Quyết đã bám theo.

Hắn mặt dày bắt ta phải chịu trách nhiệm, còn lấy đi toàn hành lý của ta, quyết kéo ta xuống Giang Nam giải sầu.

Từ đó sau, ta không còn gặp lại Bùi Tự nữa.

Ta cùng Giang Quyết cùng nhau tiến phía nam du sơn ngoạn thủy, rồi sau khi ta thành thân với hắn thì cả hai liền cùng nhau một trấn nhỏ.

Nhưng bây giờ Giang Quyết đã trọng sinh rồi hắn sao vẫn tìm tới?

Trong thời, ta cũng không chắc chắn việc hắn có trọng sinh không.

Giang Quyết nhấc chân vào.

Ta tay ngăn lại.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ ta hòa ly với Bùi Tự rồi. Hắn và bằng hữu của hắn, ta không muốn tiếp xúc nữa.”

“Mời tiểu hầu gia đi.”

Động tác của hắn khựng lại.

Hắn ngước mắt nhìn ta, trong mắt vừa có vài phần ngơ ngác, vừa có chút tủi thân mà ta không hiểu nổi.

“Nàng không muốn gặp Bùi Tự, cũng không muốn gặp ta sao?”

“Hắn không được…”

“Ta cũng không được sao?”

Ta đóng cửa lại, không để tới Giang Quyết.

Chính hắn muốn đường ai nấy đi, hà tất còn phải dây dưa với nhau.

Hôm sau.

Viết xong cáo thị tuyển người, ta cầm ra ngoài dán trước cửa thì lại nhìn thấy Giang Quyết ngồi trên bậc thềm.

Hắn co người trong góc tường, nhắm nghiền mắt.

Rõ ràng tối qua đã đây.

Đêm thu lạnh lẽo, mặt và tay hắn bị đông trắng bệch.

Trông đáng thương vô cùng, giống hệt một con ch.ó hoang không nhà.

Tim ta khẽ thắt lại.

Không hiểu hắn làm là có gì.

Nhưng ta không đ.á.n.h thức hắn.

Lúc qua người Giang Quyết rời đi.

Đột nhiên vạt váy của ta bị kéo lại.

Giang Quyết mắt, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Đồ cô nương đúng là nhẫn tâm.”

“Thấy ta ngoài cửa mà cũng không chịu gọi ta dậy, nàng không sợ ta c.h.ế.t cóng sao?”

Hóa ra là giả vờ .

Ta tức bật cười:

là ta mua cho ngươi một cái chiếu rơm?”

Mắt hắn lập tức sáng rực.

“Nàng mà quan tâm ta!”

“…”

Suýt nữa quên mất, người như Giang Quyết căn bản không phân biệt nổi tốt xấu.

Cho dù ta mắng hắn là ch.ó, hắn cũng tưởng ta đang đặt biệt danh thân mật cho mình.

Ta bất lực nhắc nhở hắn:

“Tiểu hầu gia hà tất phải quấn lấy ta? Vài nữa ngươi đã là người thành thân rồi, ta không muốn bị vị hôn thê của ngươi hiểu lầm.”

“Nhưng ta là…”

Giang Quyết chợt ngậm miệng.

Mím môi một lúc lâu.

Rồi mới miệng lần nữa.

“Những tối qua ta nói với Bùi Tự chỉ là nói đùa.”

“Lẽ nào Đồ cô nương không nhìn ra là ta thích nàng sao?”

“Từ quen biết nàng, tâm của ta đã đặt rõ trước mắt rồi.”

Những , kiếp trước hắn cũng từng nói với ta.

Nhưng bất kể hắn có trọng sinh không thì kiếp ta thành toàn tâm nguyện của hắn.

Ta kéo vạt váy .

“Nhưng ta không thích ngươi.”

“Phiền tiểu hầu gia mau rời đi, đừng cản trở ta lát nữa làm ăn.”

Sắc mặt Giang Quyết lập tức tái nhợt.

Ngay lúc mắt hắn bắt đầu đỏ , hắn chợt liếc thấy tờ cáo thị trong tay ta rồi lập tức giật lấy.

“Ta muốn làm công đây. Không lấy tiền! Mỗi tháng còn nàng ngàn lượng vàng!”

“Như nàng không thể đuổi ta nữa rồi chứ!”

Hắn mặt dày nhét tờ cáo thị vào n.g.ự.c.

Ta đau đầu không thôi.

“Ngươi là hầu gia, ta không dùng nổi.”

Giang Quyết căn bản chẳng ta nói gì, nhân lúc ta không để liền lẻn vào bên trong rồi cầm lấy cây chổi bên tường.

“Ta quét chỗ nào trước?”

Mặt dày mức ta chẳng buồn mắng hắn nữa.

Thôi .

Giữ hắn lại vừa có người làm việc, lại có người vàng cho ta.

Chương 4

Để Giang Quyết lại trông tiệm, ta tới quan phủ nộp hòa ly thư.

Theo luật lệ, nếu Bùi Tự không chịu ký, ta còn phải chờ một khoảng thời gian mới có thể lấy được văn thư đóng ấn của quan phủ.

Sau khi trở .

Ta bắt đầu sai sử Giang Quyết.

Ta còn cố tình hành hạ hắn.

Từ quét dọn, sửa mái nhà, chuyển vải vóc cho tới xếp kệ hàng…

Toàn quá trình, ta không hề động tay, để một mình hắn làm hết.

Tiết kiệm được không ít tiền thuê người.

Nhưng đột nhiên Giang Quyết tiến lại gần, hắn đã làm việc nóng người, cổ áo cũng kéo lỏng ra.

Vừa cúi người xuống, thì những thứ không nhìn ta nhìn thấy hết.

Nhưng bây giờ là ta đang quang minh chính đại mà nhìn.

Giọng nói trầm thấp đầy dụ dỗ vang bên tai:

“Đồ cô nương, hiện giờ chúng ta tính là quan hệ gì?”

Trong mắt Giang Quyết tràn đầy mong đợi.

Giống hệt đang chờ được ban danh phận.

Nhưng ta không chiều theo hắn.

“Quan hệ giữa chủ nhân và người làm.”

Hắn bĩu môi rồi không cam lòng bị ta đuổi ra sau bổ củi.

Vừa quay người.

Ta đã nhìn thấy Bùi Tự đứng ngoài cửa đang chăm chú nhìn ta.

Bùi Tự tới chậm một , không nhìn thấy Giang Quyết.

Trong tay cầm thư hòa ly mà quan phủ cho hắn.

Giọng nói hơi khàn đi.

“Nàng thật sự muốn hòa ly với ta?”

Ta hỏi lại:

“Còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Hắn siết c.h.ặ.t tờ giấy mỏng trong tay.

“Thành thân hai năm, ta chưa từng nhắc tới nạp thiếp, mỗi tháng giao bổng lộc cho nàng quản lý, sao nàng còn quyết muốn hòa ly?”

“Nhưng trong lòng ngươi không có ta.”

Ta bình thản kể lại từng hắn từng xem nhẹ ta.

“Ngươi cảm thấy những thứ đó chỉ là nhỏ, nhưng ta không làm được.”

“Phu quân của ta, phải luôn đặt ta hàng đầu.”

“Cho dù ta sai, cũng phải đứng phía ta.”

“Ta không phải không để tâm nàng, ta chỉ là…”

Bùi Tự dường như không biết nói tiếp thế nào, cùng im lặng.

Hắn ngồi trên ghế, uống từng ngụm nước trà.

Lộ ra vài phần gấp gáp hiếm thấy.

Nước trà nhỏ y bào hắn cũng không phát hiện.

Cho khi uống cạn cả một ấm trà.

Sự kiên nhẫn của ta cũng gần như cạn sạch, bắt đầu đuổi người.

“Ta đóng cửa rồi, Bùi đại nhân còn chưa đi sao?”

thấy cách xưng hô của ta, khớp tay Bùi Tự hơi trắng bệch.

cùng hắn cũng miệng.

“Ta biết nàng không có xỏ lỗ tai, đeo không được khuyên tai. Nhưng người bán hàng nói rằng, nữ t.ử chỉ cần nhìn thấy bày đó thôi cũng vui.”

“Còn bánh quế hoa là để chứng minh…”

“Bánh quế hoa của Trần Ký chỉ bán trước cửa Lại . Buổi sáng phải đặt trước số lượng, tới hoàng hôn hắn mới tới lấy, mỗi không thay đổi.”

Ta nhíu mày, không hiểu hắn.

Bùi Tự nói:

“Ta muốn dùng bánh quế hoa để nói với nàng rằng mỗi ta tới Lại , không hề đi ăn chơi hưởng lạc.”

cho nàng… là để nàng yên lòng.”

Ta lặng người.

Kinh ngạc trước suy nghĩ của hắn.

Cho dù sống lại thêm một đời, ta cũng không thể nào đoán ra được.

Có lẽ nói quá nhiều, Bùi Tự cùng cũng có thêm chút dũng khí.

Cái miệng hồ lô buồn bực kia cùng cũng chịu ra.

“Ta không phải không để tâm nàng. Ta chỉ cảm thấy phu thê là một thể, có thể tự hiểu nhau, có vài không cần nói quá rõ.”

“Là ta không đúng, sau ta sửa.”

“Nhưng tấm lòng của ta với nàng, không phải giả.”

Ta bật cười.

“Tình yêu mà không cảm nhận được, cũng có thể gọi là yêu sao?”

“Bất kể ngươi có ký không, nhiều nửa tháng nữa quan phủ cũng đóng ấn.”

“Mời đi.”

Nhưng hắn vẫn không động đậy, hiếm khi thấy hắn cố chấp như .

“Nàng không thể không vô lí như thế, chỉ một lần sai mà không cho người khác cơ hội nữa.”

“Ngọc Kiều, phu thê hai năm, ta…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.