Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

07

Ta giật phăng vạt áo Tiêu Dự.

Mũi kề sát hạ thân hắn, khóe môi nở một nụ cười dàng.

“Phu quân, chẳng phải chàng muốn giữ mình vì Tô Uyển Như sao? Để ta giúp chàng… dứt trừ hậu hoạn nhé.”

【Xoẹt——!】

Ánh đao lóe lên như tia chớp.

Tay giơ, hạ.

tươi phun lên chăn gấm đỏ rực, đẹp đẽ đến rùng rợn.

“A——!!!”

Tiêu Dự choàng tỉnh giữa cơn đau thấu trời, gào lên một tiếng như xé tim xé phổi.

Hắn ôm lấy hạ thân đầm đìa , lăn lộn điên cuồng trên giường.

Dáng vẻ ấy… chẳng khác con heo đực bị thiến mà ta từng thấy năm xưa.

“A——!!! Tô Huyền ! Ngươi… ngươi …!”

Ta ung dung dùng khăn hỷ nhẹ nhàng lau vết trên lưỡi , mỉm cười dàng như hoa xuân.

“Phu quân, không cần cảm tạ. Đây là điều thân nên mà.”

Tiêu Dự gắng vùng dậy, muốn gọi người.

Ta ngồi xổm xuống, dùng chuôi vỗ vỗ vào môi hắn.

“Gọi đi, báo quan đi, để cả kinh thành đều biết, tân khoa trạng nguyên thế mà trở thành một gã hoạn quan?”

Ta là đích nữ phủ Tướng quân.

Phụ thân nắm trong tay ba mươi vạn thiết kỵ nơi biên cương.

Chỉ cần ta không lấy mạng hắn, trong kinh thành … ai ta?

Huống hồ, ta chắc hắn không rêu rao chuyện ra ngoài.

Bởi trong triều ta, hoạn quan không được vào triều nhậm chức.

Rõ ràng, Tiêu Dự cũng đã hiểu ra điều đó.

Cơn đau khiến gân xanh nổi đầy trán, môi hắn bị cắn đến rỉ , vậy mà cũng không gọi người vào.

Chỉ có thể nghiến răng, gằn từng chữ:

“Tô Huyền … ta nhất định sẽ giết ngươi…”

“Được thôi, ta đợi.”

Ta cười, đứng dậy đi tới bàn trang điểm, lấy một chiếc đồng kính.

“Phu quân xem thử đi, tay nghề thế ? Có được xem là gọn gàng, dứt khoát không?”

Tiêu Dự hình ảnh thịt be bét phản chiếu trong đồng kính, thần trí như muốn vỡ vụn.

Ta chợt nảy ra một ý.

“À đúng rồi, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc, thân hẳn nên tặng phu quân một món lễ vật.”

Ta dùng mũi nhấc lấy mớ thịt mềm kia.

Cổ tay động.

【Soạt! Soạt! Soạt!】

Chẳng bao lâu sau.

Mảng thịt ấy đã bị ta khắc thành một đóa cúc hoa sống động như thật.

Ta ném tay một cái.

Nó liền rơi đúng lên khuôn mặt trắng bệch Tiêu Dự.

“Cúc hoa cao khiết, thật hợp với phu quân, phu quân thấy có thích không?”

“A a a a a——!!!”

Tiêu Dự gào lên điên dại trong cơn “vui mừng”, sau đó vì quá phấn khích, mắt trợn trắng, ngất lịm đi.

08

Thánh thượng ân chuẩn, đặc cách ban cho Tiêu Dự bảy hôn giả.

Ta sai người canh giữ tân phòng nghiêm ngặt, không để bất kỳ ai ra vào.

Cả trong lẫn ngoài phủ đều truyền tai nhau câu chuyện ta và Tiêu Dự tình sâu nghĩa nặng, phu thê ân ái vô cùng.

Dù sao thì… mỗi từ trong phòng truyền ra những thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai… cũng không thể giả được.

thứ ba, là hồi môn.

Ta sai người chuẩn bị nước nóng để tắm rửa.

“Phu quân, đến giờ rửa mặt chải rồi.”

tiếng ta, cả người Tiêu Dự lên, trong mắt thoáng hiện nét sợ hãi khắc cốt ghi tâm.

Hắn điên cuồng lắc .

“Không… đừng mà…”

Ta thở dài, bộ quan tâm khuyên nhủ:

“Hôm nay phải gặp người ngoài rồi, chàng cũng nên chú ý hình tượng một chút.”

Ta vén chăn gấm, thô bạo kéo hắn dậy.

“Ư…!”

Tiêu Dự đau đến toàn thân rẩy, nhưng ngay cả sức để phản kháng cũng chẳng còn.

Ta nửa lôi nửa đỡ hắn tới trước thùng tắm đã chuẩn bị sẵn.

Nước nóng bốc hơi nghi ngút trong thùng.

Trên mặt nước còn lấp lánh muối chưa tan hết, mà mê mẩn.

【Ùm】 một tiếng.

Ta hất hắn vào thùng.

“A a a a a——!”

Tiêu Dự gào thảm thiết đến rách cổ họng.

Ta cầm muôi gỗ bên cạnh, từ tốn múc nước dội lên hắn.

“Phu quân, để thân giúp chàng kỳ lưng nhé.”

Tiêu Dự rẩy bấu lấy thành thùng, khàn đứt đoạn:

“Tô Huyền … ta sai rồi… xin nàng… tha cho ta đi…”

“Phu quân nói ngốc thế?”

Ta mở to mắt giả vờ ngạc nhiên, động tác trên tay vẫn không dừng .

“Chàng xem, nhờ cũng xoa muối, mà vết thương sắp lành rồi đấy.”

Ta tình dùng ngón tay ấn vào.

Tiêu Dự đau đến mức suýt nữa ngất xỉu.

Nhưng nhờ muối xót nên hắn vẫn tỉnh táo.

Ánh mắt hắn đã không còn giận dữ nữa.

Chỉ còn tuyệt vọng.

Ta hài lòng vuốt ve mặt hắn.

“Ngoan, chịu khó thêm chút. Hồi môn xong rồi, ta sẽ để chàng nghỉ ngơi tử tế.”

ngựa đã chuẩn bị sẵn.

Phu đứng cung kính một bên.

Tiêu Dự gắng lê bước, rẩy đi đến bên .

Đang định vén rèm lên thì ta bất chợt lên tiếng:

“Chờ đã.”

Hắn nghiến răng trừng mắt ta.

“Ngươi muốn giở trò nữa?”

Ta mỉm cười duyên dáng.

“Phu quân không biết rồi, có một tật xấu—chỉ cần ngửi thấy mùi người khác trong là sẽ choáng váng buồn nôn, chắc chắn sẽ ói đầy .”

Sắc mặt Tiêu Dự tức sa sầm.

Ta vỗ tay nhẹ một cái.

Nha hoàn Phù Dung tức dắt một con ngựa tới.

Con ngựa kia trông chẳng hiền lành , vừa bước đến đã phì ra một hơi.

“Công tử, mời lên ngựa!”

Phù Dung lanh lảnh, tức thu hút đám người qua đường vây xem.

“Không hổ là phủ Tướng quân! Ngay cả ngựa cũng oai phong lẫm liệt!”

“Trạng nguyên lang sao trông mặt tái thế? Hắn… có cưỡi nổi không vậy?”

“…”

Câu sau cùng dường như đánh trúng nỗi đau Tiêu Dự.

Hắn nghiến răng, gắng túm lấy yên ngựa.

Con ngựa bỗng hất một cái, Tiêu Dự loạng choạng suýt ngã.

Ta rất rõ tiếng hắn đau đến hít một hơi.

“Giờ đi được chưa?”

Hắn đỏ mắt ta, chất chứa oán độc.

Ta ngây thơ chớp mắt:

“Ôi chao, đi hồi môn sao có thể tay không? Phải đi mua chút lễ vật chứ.”

“Tại sao không chuẩn bị trước?!”

Hắn như gầm lên.

Ta nhún vai vô tội:

đây bận quá, quên mất thôi mà.”

Tiêu Dự hít sâu một hơi, từ kẽ răng bật ra hai chữ:

“Đi. Mau.”

Thế là, ta dẫn hắn dạo khắp kinh thành.

Chợ Đông mua bánh quế hoa, chợ Tây mua giò kho, chợ Nam mua rượu hoa điêu lâu năm, chợ Bắc chất đầy gấm Tứ Xuyên.

Mặt trời lặn hẳn.

Chúng ta mới về tới phủ Tướng quân.

Tiêu Dự như lăn khỏi lưng ngựa, hai rõ ràng đã tê đến mất cảm giác.

【Bịch】

Hắn đổ sập xuống đất, hành lễ một cách chuẩn mực… ngũ thể địa.

Phụ thân ta đang đứng trên bậc thềm tiếp đón, bị hù đến lùi hẳn hai bước, râu cũng dựng cả lên.

“Không cần hành đại lễ như vậy đâu!”

Trước cổng phủ sớm đã vây kín người xem náo nhiệt.

“Xem ra lời đồn không sai, trạng nguyên lang cũng chỉ là phò mã gả vào nhà vợ.”

nói hắn vốn chỉ là thư sinh nghèo, cưới được đích nữ Tướng quân đúng là tổ tiên tích đức tám đời.”

“Mấy người nói xem, sau sinh con thì lấy họ Tô hay họ Tiêu nhỉ?”

Tiêu Dự vốn nổi tiếng thanh cao tự phụ nơi kinh thành.

Một cái quỳ như phá nát hình tượng hắn gầy dựng bấy lâu.

Hắn giãy giụa muốn đứng lên, nhưng không tài gượng dậy nổi.

Ta nén cười, một tay xách hắn dậy.

“Phu quân có lòng, phụ thân đều biết rồi. Mau đứng dậy đi.”

Hắn chỉ có thể dựa hết trọng lượng lên người ta, mới miễn cưỡng đứng được.

Trong mắt người ngoài, hình ảnh ấy vô cùng ân ái hài hòa.

Còn Tô Uyển Như đứng phía sau—

Đến chiếc khăn lụa trong tay cũng sắp bị nàng ta vặn nát rồi.

09

Trong tiệc gia yến.

Tiêu Dự ngồi giữa bàn tiệc, sắc mặt trắng bệch, ngón tay , cầm đũa cũng suýt không vững.

Phụ thân ta rạng rỡ nét mặt, hồ hởi lên tiếng chào hỏi:

Huyền nói con thích ăn cua, ta đã sai người phi ngựa suốt đêm từ Giang Nam đưa đến. Từng con đều béo ngậy vàng ươm, hiền tế nếm thử xem có vừa ý không?”

Yết hầu Tiêu Dự chuyển động, gắng nặn ra một nụ cười cứng ngắc.

“Th… thích…”

Ta cười tươi như hoa, nhẹ nhàng gắp một con cua vàng ươm óng ánh, lột vỏ sạch sẽ, chấm vào dấm gừng rồi dàng đặt vào chén hắn.

“Phu quân, ăn nhiều một chút, cua béo thế đúng mùa cũng khó mà tìm được đấy.”

mày Tiêu Dự nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

Hắn nhắm mắt, nén cơn buồn nôn để nuốt đám thịt cua xuống bụng.

Ta nhẹ nhàng vỗ tay, tức bốn năm nha hoàn tiến lên, tay thành thạo lột vỏ cua cho hắn.

Chẳng mấy chốc, trong chén Tiêu Dự đã chất đầy một đống thịt cua như một ngọn núi nhỏ.

“Phu quân, mau ăn đi.”

Ta dàng giục: “Để nguội là mất ngon đấy.”

Sắc mặt Tiêu Dự càng khó coi.

Cả người hắn đang dịch dần ra phía mép bàn, như thể dưới bàn có thứ ghê gớm lắm.

Ta cúi mắt .

Chỉ thấy mũi giày thêu Tô Uyển Như đang lén lút cọ lên ống hắn, từng chút từng chút bò lên trên.

Sắp chạm đến chỗ nguy hiểm rồi.

【Rầm!】

Tiêu Dự bất ngờ bật dậy.

Ghế ghẹo trên nền đá vang lên thanh chói tai.

“Hiền tế, có chuyện vậy?”

Phụ thân ta ngạc nhiên hỏi.

Tiêu Dự :

“Nương tử, ta muốn đổi chỗ với nàng… ta… muốn ngồi nhạc phụ để tiện… tiện thỉnh giáo.”

thế, sắc mặt Tô Uyển Như tức tái mét, cắn môi Tiêu Dự với ánh mắt đầy uất ức.

Nhưng lúc , Tiêu Dự còn tâm trí để để ý đến nàng ta?

Vết thương bị kích thích như vậy, e rằng hắn đã đau đến muốn ngất đi rồi.

【Cạch!】

Tô Uyển Như đánh rơi đũa, nghẹn ngào như sắp khóc:

“Cha, tỷ tỷ, con thấy trong người không khỏe, xin phép về trước!”

Chưa kịp ai phản ứng, nàng ta đã xách váy chạy đi, dáng vẻ vừa tủi thân vừa thê thảm.

Thế nhưng…

Không một ai bận tâm.

Tùy chỉnh
Danh sách chương